Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 394
Trong một vùng không gian hỗn loạn, nơi tinh vân xoắn ốc và những mảnh vỡ tiên giới trôi nổi như những hòn đảo cô độc, Lâm Phàm đối mặt với một thực thể mà ngay cả những vị Tiên Tôn cổ xưa nhất cũng phải kính sợ: Tiên Vương Hư Không. Vị Tiên Vương này không còn mang hình hài của một sinh linh tươi trẻ hay uy nghiêm, mà là một bóng hình mờ ảo, được bao phủ bởi những luồng khí hỗn độn và hư vô, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng. Hắn đã sống qua vô số kỷ nguyên, và trong sâu thẳm linh hồn hắn, Lâm Phàm cảm nhận được một mảnh vỡ Thiên Đạo khổng lồ đang ẩn chứa, bị bóp méo và giam cầm bởi chính ý chí của Tiên Vương.
“Kẻ phàm tục đến từ hạ giới như ngươi, lại dám cả gan đối đầu với bản vương?” Tiên Vương Hư Không cất giọng khàn đục, mỗi âm tiết vang vọng như tiếng sấm nổ trong hư không, khiến pháp tắc Tiên Giới xung quanh cũng phải run rẩy. Hắn giơ một bàn tay lên, một vết nứt không gian khổng lồ lập tức xé toạc, nuốt chửng hàng vạn ngôi sao nhỏ đang lấp lánh ở xa. Đó là sức mạnh của hư vô, được Tiên Vương Hư Không thuần thục đến mức đáng sợ.
Lâm Phàm đứng thẳng người, Thiên Đạo Chân Thân ẩn hiện sau lưng hắn, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu rọi khắp hư không. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Đế, nhưng Tiên Vương Hư Không lại là một tồn tại vượt trên Tiên Đế, một vị Tiên Vương thực thụ đã hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo từ thời xa xưa. Sức mạnh của hắn không phải là thứ có thể dễ dàng đánh bại. “Ngươi đã giam cầm một phần của Thiên Đạo, bóp méo ý chí của nó để phục vụ cho dục vọng cá nhân. Điều đó không thể được tha thứ!” Lâm Phàm đáp lại, giọng nói đầy kiên định, không chút run sợ.
Tiên Vương Hư Không cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đá vỡ vụn. “Dục vọng? Ngươi biết gì về sự tồn tại của bản vương? Mảnh vỡ này là do bản vương tìm thấy, nó đã giúp bản vương vượt qua vô số kiếp nạn, trở thành bất tử! Ngươi muốn đoạt lấy nó? Ngươi không xứng!”
Cuộc chiến bùng nổ. Tiên Vương Hư Không không cần dùng đến bất kỳ tiên khí nào, chỉ cần vung tay, những luồng năng lượng hư vô đã biến hóa thành vô số hình dạng: những con thú khổng lồ gầm thét, những lưỡi kiếm cắt ngang không gian, những cơn bão hủy diệt có thể nghiền nát cả một tinh hệ. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của sự trống rỗng, khiến Lâm Phàm cảm thấy như linh hồn mình sắp bị hút cạn.
Lâm Phàm thi triển “Thiên Đạo Chân Thân”, toàn thân hắn hóa thành một tia sáng chói lọi, di chuyển với tốc độ không thể tin nổi, tránh né những đòn tấn công hủy diệt. Hắn vận dụng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống, không ngừng quét qua Tiên Vương Hư Không, cố gắng tìm ra điểm yếu. Nhưng vị Tiên Vương này đã quá cổ xưa, sức mạnh của hắn đã hòa nhập hoàn toàn với mảnh vỡ Thiên Đạo, tạo thành một thể thống nhất gần như hoàn hảo. Chỉ có điều, sự “hoàn hảo” này lại là một sự bóp méo, một sự cưỡng ép. Mảnh vỡ Thiên Đạo đang bị kìm hãm, không thể phát huy hết tiềm năng của nó, và điều đó cũng giới hạn Tiên Vương Hư Không.
Lâm Phàm liên tục tung ra những chiêu thức mạnh nhất của mình, kết hợp Tiên Pháp với những thần thông được Thiên Đạo Chân Thân tiến hóa. “Thiên Đạo Luân Hồi Quyền!” Hàng vạn vòng xoáy luân hồi xuất hiện, mang theo ý chí sinh diệt, va chạm với những cơn bão hư vô. “Thiên Đạo Phá Diệt Kiếm!” Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ chém xuống, cắt đôi một con hư thú khổng lồ được tạo ra từ năng lượng hỗn độn.
Tuy nhiên, Tiên Vương Hư Không vẫn không hề hấn gì. Hắn như một thực thể bất tử, mọi đòn đánh của Lâm Phàm đều bị hấp thu vào hư vô xung quanh hắn, hoặc bị pháp tắc cổ xưa của hắn hóa giải. “Vô ích thôi, Lâm Phàm! Ngươi không hiểu được sự vĩ đại của Thiên Đạo! Nó không phải thứ mà kẻ yếu như ngươi có thể điều khiển!” Tiên Vương Hư Không gầm lên, rồi đột nhiên, toàn bộ vùng không gian xung quanh hắn bắt đầu co rút, biến thành một quả cầu đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh.
Đây là “Hư Vô Thôn Phệ”, một chiêu thức đỉnh cao của Tiên Vương Hư Không, có thể biến mọi thứ thành hư không, kể cả linh hồn. Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, linh hồn hắn như muốn bị xé nát. Trong khoảnh khắc nguy cấp đó, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn bỗng phát ra một luồng sáng chói lọi, một dòng ký ức cổ xưa chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm.
Hắn thấy hình ảnh Thiên Đạo Nguyên Thủy hi sinh, phân tán linh hồn của mình để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn thấy bản chất của Thiên Đạo là sự cân bằng, sự tuần hoàn, sự sáng tạo. Và hắn nhận ra, mảnh vỡ Thiên Đạo trong Tiên Vương Hư Không đang kêu gọi hắn, đang muốn được giải thoát khỏi sự giam cầm và bóp méo.
“Ngươi không phải là Thiên Đạo! Ngươi chỉ là một kẻ phàm trần bị nó kiểm soát!” Lâm Phàm hét lớn, đôi mắt hắn rực cháy. Hắn hiểu ra, Tiên Vương Hư Không không thực sự điều khiển mảnh vỡ Thiên Đạo, mà chính mảnh vỡ Thiên Đạo đang bị sự tồn tại cổ xưa và bản tính hư vô của Tiên Vương Hư Không làm cho biến chất. Nó là một mảnh vỡ bị thương, bị giam hãm.
Lâm Phàm không còn tấn công bằng vũ lực nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, toàn bộ Tiên Linh Chi Khí và năng lượng trong cơ thể hắn được huy động, không phải để tạo ra đòn tấn công, mà là để tạo ra một “cổng” năng lượng. Hắn vận dụng toàn bộ ký ức Thiên Đạo mà hắn đã thức tỉnh, toàn bộ sự hiểu biết về pháp tắc và quy luật vũ trụ. Hắn không chống lại Hư Vô Thôn Phệ, mà hắn hòa mình vào nó.
“Tiến Hóa!” Lâm Phàm thầm hô trong lòng. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” hoạt động hết công suất, không chỉ phân tích Tiên Vương Hư Không, mà còn phân tích cả bản chất của mảnh vỡ Thiên Đạo bị giam cầm. Hắn tìm ra cách để kết nối trực tiếp với nó, để “cảm hóa” nó, để “giải phóng” nó.
Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, thuần khiết thoát ra từ cơ thể Lâm Phàm, xuyên qua quả cầu hư vô đang co rút. Ánh sáng này không phải là năng lượng công kích, mà là một loại “ý chí”, một loại “giao cảm” thuần túy của Thiên Đạo. Nó nhẹ nhàng bao bọc lấy Tiên Vương Hư Không, không tấn công, mà là “khai mở”.
Tiên Vương Hư Không cảm thấy một sự khó chịu chưa từng có. Sức mạnh hư vô của hắn, vốn dĩ có thể nuốt chửng tất cả, giờ lại đang bị một thứ gì đó thuần khiết và mạnh mẽ hơn xuyên qua. Hắn gầm lên, cố gắng xua tan luồng sáng, nhưng vô ích. Ánh sáng đó như một lời gọi từ cố hương, một lời thì thầm của bản nguyên, khiến mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn bắt đầu dao động dữ dội.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi là ai?” Tiên Vương Hư Không kinh hãi. Hắn cảm thấy mình đang mất đi sự kiểm soát đối với mảnh vỡ Thiên Đạo, nó đang phản phệ lại hắn, đang muốn thoát ly.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, ý chí và sức mạnh vào việc dẫn dắt mảnh vỡ Thiên Đạo. Từ trong cơ thể Tiên Vương Hư Không, một luồng sáng rực rỡ bùng nổ, mạnh hơn bất kỳ thứ gì Tiên Vương Hư Không từng thi triển. Đó là mảnh vỡ Thiên Đạo, nó đã được Lâm Phàm “thức tỉnh” và “giải phóng”.
Mảnh vỡ Thiên Đạo tách ra khỏi Tiên Vương Hư Không với một tiếng nổ long trời lở đất, tạo thành một cơn bão năng lượng quét sạch mọi thứ trong phạm vi hàng tỷ dặm. Tiên Vương Hư Không gào thét thảm thiết, cơ thể hắn bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt bụi hư vô. Mất đi mảnh vỡ Thiên Đạo, hắn không còn là Tiên Vương bất tử nữa, mà chỉ là một thực thể cổ xưa đang dần suy tàn.
Mảnh vỡ Thiên Đạo khổng lồ, mang theo ánh sáng nguyên bản và khí tức cổ xưa, bay thẳng về phía Lâm Phàm. Hắn giang rộng hai tay, đón nhận nó. Khi mảnh vỡ tiếp xúc với cơ thể hắn, một dòng năng lượng không thể tưởng tượng nổi dội vào, mạnh hơn gấp trăm lần tất cả các mảnh vỡ trước cộng lại. Toàn bộ Tiên Giới, thậm chí là các tiểu thế giới bên dưới, đều cảm nhận được sự chấn động này. Các Tiên Tôn, Tiên Đế khác đều ngẩng đầu nhìn lên hư không, kinh hãi trước một luồng uy áp mà họ chưa từng cảm nhận. Đó là uy áp của Thiên Đạo.
Ký ức ồ ạt tràn vào tâm trí Lâm Phàm. Lần này không còn là những mảnh vụn mơ hồ, mà là một dòng chảy thông tin liên tục, rõ ràng và đầy đủ. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy giao chiến với Hư Vô Thôn Phệ Giả, thấy sự đau đớn khi nó hy sinh, thấy những kế hoạch được đặt ra để tái sinh và tiêu diệt kẻ thù. Hắn thấy bản chất thực sự của Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể đến từ khoảng không ngoài vũ trụ, không có ý thức, chỉ có bản năng nuốt chửng.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt đến một cảnh giới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Hắn cảm nhận được sự kết nối với toàn bộ Tiên Giới, với từng hạt bụi, từng sinh linh. Hắn có thể điều khiển pháp tắc, biến đổi vật chất, và thậm chí là can thiệp vào vận mệnh một cách tinh vi. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Giới, vượt qua cả Tiên Vương Hư Không trước đây, trở thành một tồn tại gần như bất khả chiến bại trong thế giới này.
Nhưng cùng với sức mạnh, gánh nặng cũng đè nặng lên vai hắn. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả đã trở nên quá rõ ràng. Hắn không còn là Lâm Phàm của hạ giới hay Đại Lục Trung Ương nữa. Hắn là Thiên Đạo Trùng Sinh, là niềm hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Mối đe dọa không còn là một truyền thuyết xa vời, mà là một thực tại đang đến gần, một cái bóng khổng lồ đang dần nuốt chửng ánh sáng.
Một cảm giác cô đơn và trách nhiệm bao trùm lấy Lâm Phàm. Hắn đã thu thập gần như tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo trong Tiên Giới. Giờ đây, Tiên Giới đã quá nhỏ bé để chứa đựng sức mạnh và tầm nhìn của hắn. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, vượt qua tầng tầng lớp lớp hư không, đến nơi mà các pháp tắc Tiên Giới không còn tồn tại. Đó là lời triệu hoán từ Thần Giới, nơi những bí mật sâu xa hơn, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi hắn.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía hư vô vô tận. Sứ mệnh của hắn chưa kết thúc, nó chỉ mới bắt đầu.