Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 402
Một luồng sáng chói lòa hơn bất kỳ luồng sáng nào Lâm Phàm từng chứng kiến, xé rách không gian, cuốn lấy thân ảnh hắn. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi bị ném vào một dòng sông cuộn chảy của năng lượng thuần túy, mọi pháp tắc của Tiên Giới dường như tan biến, thay thế vào đó là một trật tự hoàn toàn mới, hùng vĩ và áp bức hơn gấp vạn lần.
Khi tầm nhìn trở lại, Lâm Phàm hít thở một hơi thật sâu. Không khí ở đây không còn là Tiên Linh Chi Khí, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, tinh thuần và mạnh mẽ đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm vào từng tế bào, từng sợi kinh mạch của hắn. Đây chính là Thần Linh Chi Khí, nguồn sống của Thần Giới. Chỉ một hơi thở cũng đủ khiến Tiên Đế như hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống, linh hồn được gột rửa, ý thức trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
Hắn đứng trên một phiến đá khổng lồ, sừng sững giữa không trung, được bao phủ bởi những vân đá cổ xưa, phát ra ánh sáng vàng nhạt. Xung quanh hắn, vô số phiến đá tương tự, lớn nhỏ khác nhau, trôi nổi lơ lửng, tạo thành một con đường uốn lượn dẫn tới chân trời. Phía xa xa, những ngọn núi khổng lồ vươn tới mây xanh, không phải mây bình thường mà là những đám mây ngũ sắc lấp lánh, được dệt nên từ Thần Linh Chi Khí. Những thác nước khổng lồ đổ xuống từ đỉnh núi, không phải nước mà là dòng chảy của Thần Linh Dịch, mỗi giọt đều ẩn chứa năng lượng đủ để một vị Tiên Vương đột phá cảnh giới.
Trên đỉnh những ngọn núi ấy, những tòa thành cổ kính, nguy nga tráng lệ, được chạm khắc tinh xảo từ những loại đá quý hiếm không tên, phát ra ánh hào quang chói lọi, tựa như những vì sao được kéo xuống trần gian. Chúng không chỉ là kiến trúc, mà còn là biểu tượng của quyền năng và lịch sử, mỗi viên gạch đều như đang kể một câu chuyện về thời đại Thần Ma cổ xưa.
Lâm Phàm có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ không gian. Pháp tắc của Thần Giới cực kỳ vững chắc, đến mức ngay cả một Tiên Đế như hắn cũng không thể dễ dàng xé rách không gian hay dịch chuyển tức thời như ở Tiên Giới. Mỗi bước đi, mỗi cử động đều cần tiêu hao một lượng năng lượng lớn hơn, nhưng đồng thời, nó cũng rèn luyện thân thể và linh hồn hắn một cách khắc nghiệt, khiến nền tảng của hắn trở nên vững chắc hơn.
Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong tâm trí Lâm Phàm liên tục phát ra những tín hiệu cảnh báo và phân tích. Vô số dữ liệu mới về pháp tắc, năng lượng, và cấu trúc không gian của Thần Giới đang được thu thập và xử lý với tốc độ chóng mặt. Lâm Phàm cảm thấy như một cánh cửa mới đã mở ra, một thế giới hoàn toàn khác biệt đang chờ hắn khám phá và chinh phục.
Bên cạnh cảm giác choáng ngợp, Lâm Phàm còn cảm nhận được một sự cộng hưởng quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn. Những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập trong Tiên Giới và phàm giới đang run rẩy nhẹ nhàng, như đang kêu gọi những phần còn lại của chúng. Điều này xác nhận suy đoán của hắn: Thần Giới chắc chắn ẩn chứa những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, thậm chí có thể là những mảnh vỡ lớn nhất, được bảo vệ bởi các thế lực hùng mạnh nhất.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ quét qua. Lâm Phàm quay đầu, nhìn thấy ba thân ảnh đang bay tới từ xa. Họ mặc những bộ giáp trụ ánh vàng lấp lánh, sau lưng là đôi cánh thần khí dệt từ năng lượng, khuôn mặt toát ra vẻ kiêu ngạo và quyền uy. Đó là những Chân Thần, mỗi người đều sở hữu sức mạnh vượt xa Tiên Đế bình thường, ánh mắt họ sắc bén như dao, dễ dàng xuyên thấu qua mọi thứ.
Một trong số họ, một Chân Thần trẻ tuổi với mái tóc vàng rực và đôi mắt xanh thẳm, dừng lại giữa không trung, ánh mắt đầy vẻ khinh thường quét qua Lâm Phàm. Hắn không thèm che giấu sự coi thường trong giọng nói, vang vọng khắp không gian:
“Ồ, lại một kẻ phi thăng từ hạ giới sao? Khí tức yếu ớt, mang theo mùi của phàm trần. Sao dạo này những kẻ như ngươi lại nhiều đến vậy?”
Hai Chân Thần còn lại cũng bật cười khẩy, ánh mắt không khác gì khi nhìn một con côn trùng. Trong mắt họ, những kẻ phi thăng từ Tiên Giới, dù có là Tiên Đế đỉnh phong, vẫn chỉ là những “tân thần” yếu kém, không đáng để họ phải bận tâm.
Lâm Phàm im lặng, quan sát ba người họ. Hắn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của họ, nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra rằng sức mạnh của mình, sau khi đột phá Tiên Đế và hấp thu vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, đã vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn nhanh chóng đánh giá được cấp độ sức mạnh của đối phương, cũng như những điểm mạnh yếu trong công pháp của họ.
Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân tới Thần Giới, nhưng cũng không thể để họ quá ngông cuồng. Ánh mắt Lâm Phàm khẽ lóe lên một tia sáng bí ẩn. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước một bước về phía trước. Dưới chân hắn, phiến đá khổng lồ rung chuyển nhè nhẹ, và một làn sóng năng lượng vô hình, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào của Thần Giới, lặng lẽ lan tỏa.
Ba Chân Thần kia bỗng nhiên cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn. Đó không phải là áp lực vật lý, mà là một thứ gì đó sâu thẳm hơn, như thể chính pháp tắc của Thần Giới đang phản ứng với sự hiện diện của Lâm Phàm. Chân Thần tóc vàng cau mày, vẻ khinh thường trên mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là một chút nghi hoặc và cảnh giác. Hắn cố gắng giải phóng thần lực của mình, nhưng cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cản, khiến thần lực của hắn bị kìm hãm đôi chút.
“Ngươi…” Hắn định nói gì đó, nhưng Lâm Phàm đã thu hồi khí tức, chỉ mỉm cười nhạt. Sự rung động vô hình biến mất, nhưng cảm giác khó chịu và bí ẩn vẫn còn đọng lại trong tâm trí ba Chân Thần.
“Ta chỉ là một tân thần vừa phi thăng, không muốn gây sự. Các vị cứ tự nhiên,” Lâm Phàm nói, giọng điệu bình tĩnh, không hề có chút yếu thế nào. Hắn không cần phải giải thích hay chứng minh sức mạnh của mình với những kẻ kiêu ngạo này. Thời gian sẽ trả lời tất cả.
Ba Chân Thần nhìn nhau, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Kẻ phi thăng này không hề giống những kẻ yếu ớt mà họ từng gặp. Hắn có một khí chất điềm tĩnh đến đáng sợ, và cái áp lực vô hình vừa rồi… nó không giống bất kỳ thần thông nào mà họ biết. Nó dường như đến từ một cấp độ cao hơn, vượt ra ngoài sự hiểu biết của họ.
“Hừ! Tạm tha cho ngươi lần này!” Chân Thần tóc vàng hừ lạnh một tiếng, cố gắng giữ lại chút sĩ diện cuối cùng, rồi cùng hai người đồng hành bay đi, nhưng tốc độ của họ nhanh hơn rất nhiều, như thể muốn thoát khỏi sự hiện diện khó hiểu của Lâm Phàm.
Lâm Phàm dõi theo họ cho đến khi họ biến mất khỏi tầm mắt, rồi lại quay về phía những tòa thành nguy nga rực rỡ ở phía xa. Hắn biết, Thần Giới này không hề đơn giản. Nơi đây ẩn chứa vô vàn cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy và những thế lực hùng mạnh. Hắn cần phải cẩn trọng, nhưng cũng phải nhanh chóng vươn lên, bởi vì thời gian không chờ đợi. Mối đe dọa của “Hư Vô Thôn Phệ Giả” vẫn còn đó, và hắn cảm thấy rằng nó đang ngày càng đến gần hơn.
Hắn hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận sự thanh tẩy và cường hóa của Thần Linh Chi Khí trong cơ thể. Những ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn, về sự hy sinh vĩ đại và sứ mệnh chưa hoàn thành. Thần Giới này, chính là một chiến trường mới, nơi hắn sẽ tiếp tục hành trình thức tỉnh, thu thập những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, và chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.
Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ khiến toàn bộ Thần Giới phải kinh ngạc, và rồi, hắn sẽ vượt qua cả khái niệm Thần Giới, để hoàn thành sứ mệnh tối thượng của mình.
Lâm Phàm cất bước, hướng về phía chân trời, nơi những tòa thành thần thánh đang tỏa sáng rực rỡ, tựa như những ngọn hải đăng dẫn lối cho một tương lai đầy biến động.