Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 403

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:42:11 | Lượt xem: 3

Cảm giác xé rách không gian, kéo dài tựa như vạn kỷ nguyên, cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa và áp bách đến nghẹt thở. Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng chói lòa lập tức bao trùm tầm nhìn, không phải ánh sáng của mặt trời hay tinh tú, mà là thứ ánh sáng được dệt nên từ vô số pháp tắc, từ những dòng chảy năng lượng thuần khiết nhất, tựa như cả vũ trụ đang hiển hiện trước mắt hắn.

Hắn đã thành công. Hắn đã đột phá cảnh giới Tiên Đế, bước qua Cổng Đại Đạo, đặt chân lên Thần Giới.

Một làn sóng Thần Linh Chi Khí cuồn cuộn ập vào cơ thể, thanh tẩy mọi tạp chất còn sót lại từ Tiên Giới, cường hóa kinh mạch, xương cốt, thậm chí là từng tế bào nhỏ nhất. Cảm giác như mỗi hơi thở đều hấp thu tinh hoa của vạn vật, mỗi nhịp đập của trái tim đều vang vọng theo nhịp điệu của Đại Đạo. Sức mạnh trong cơ thể Lâm Phàm không chỉ tăng lên một cảnh giới, mà là một sự lột xác hoàn toàn, từ căn nguyên. Hắn cảm thấy mình có thể nhấc bổng cả một ngọn núi Tiên Giới chỉ bằng một ngón tay, và hủy diệt một tinh hệ phàm trần chỉ bằng một ý niệm. Nhưng điều đó không khiến hắn tự mãn, bởi vì, trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác.

Thần Giới! Nó không phải là một vùng đất, một lục địa, hay một tinh cầu. Nó là một khái niệm, một không gian đa chiều vô tận, nơi mà các quy tắc vật lý của hạ giới và Tiên Giới dường như bị bẻ cong hoặc bị thay thế bởi những pháp tắc hùng vĩ hơn. Những ngọn núi không chỉ cao ngất trời xanh, mà còn chạm tới những tầng không gian khác, đỉnh núi ẩn hiện trong những đám mây ngũ sắc không ngừng biến hóa. Những dòng sông không chảy nước, mà chảy lấp lánh tinh quang, là những dải ngân hà thu nhỏ, chứa đựng vô số sinh mệnh và pháp tắc. Các thành phố không xây trên mặt đất, mà lơ lửng giữa hư không, được kiến tạo từ những khối đá thần bí phát sáng, kết nối với nhau bằng những cầu vồng năng lượng.

Từng cơn gió thổi qua đều mang theo hương vị của sự cổ xưa và sức mạnh vô hạn. Lâm Phàm nhìn thấy những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây bằng ngọc bích, lá cây là những viên ngọc thạch phát ra vầng sáng lung linh. Những con chim bay lượn trên bầu trời không phải là chim bình thường, mà là những Thần Thú thu nhỏ, bộ lông óng ánh tia chớp, tiếng hót vang vọng khắp không gian, mang theo những đạo lý huyền diệu.

Tâm trí Lâm Phàm, vốn đã trải qua vô số biến cố và nhìn thấy không biết bao nhiêu kỳ quan, vẫn không khỏi rung động trước cảnh tượng này. Tiên Giới, dù hùng vĩ đến mấy, vẫn chỉ là một khu vườn nhỏ bé so với sự bao la và tráng lệ của Thần Giới. Nơi đây, mọi thứ đều mang theo một vẻ đẹp siêu việt, một sự uy nghi khiến người ta phải kính sợ.

Hắn hạ xuống một vùng đất trống trải, nơi có một bệ đá cổ xưa toát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đây có lẽ là một trong những điểm tiếp dẫn cho những người từ hạ giới phi thăng lên. Xung quanh bệ đá, những phù văn cổ xưa khắc sâu vào mặt đất, tỏa ra một loại năng lượng trấn áp. Đó là Thiên Đạo Pháp Tắc của Thần Giới, mạnh mẽ và kiên cố hơn gấp vạn lần so với Tiên Giới. Lâm Phàm cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể, một lời nhắc nhở rằng dù hắn đã là Tiên Đế, ở đây, hắn cũng chỉ là một tân binh, một Thần Nhân vừa mới đặt chân đến.

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một vài bóng người đang lướt qua bầu trời xa xăm. Họ không bay bằng linh khí hay pháp bảo, mà dường như hòa mình vào không gian, mỗi bước đi đều như dịch chuyển tức thời, để lại những vệt sáng mờ ảo. Ánh mắt của họ lướt qua Lâm Phàm, không có sự kinh ngạc, không có sự tò mò, chỉ có một sự lạnh nhạt và thờ ơ cố hữu. Đối với họ, một Thần Nhân mới phi thăng chỉ là một hạt cát nhỏ trong dòng chảy vĩnh hằng của Thần Giới.

Một trong số đó là một nam tử trung niên, mặc áo bào màu lam thẫm, khuôn mặt khắc nghiệt, hai mắt như hai ngôi sao băng. Hắn không dừng lại, chỉ liếc nhìn Lâm Phàm một cái rồi tiếp tục lướt đi. Nhưng chỉ một cái liếc mắt đó cũng đủ khiến Lâm Phàm cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, tựa như một ngọn núi khổng lồ đè nén. Đây là một Thần Vương, hay thậm chí là Thần Hoàng? Lâm Phàm không thể xác định chính xác, nhưng hắn biết, thực lực của đối phương vượt xa cảnh giới Tiên Đế của hắn.

Bản năng của Thiên Đạo trong cơ thể Lâm Phàm bắt đầu rung động nhẹ. Mặc dù hắn đã hấp thu rất nhiều mảnh vỡ và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng ở đây, tại Thần Giới, hắn mới thực sự cảm nhận được sự bao la và phức tạp của pháp tắc vũ trụ. Thiên Đạo của Vũ Trụ Nguyên Thủy đã từng bao trùm tất cả, nhưng giờ đây, mỗi thế giới, mỗi giới vực đều có những pháp tắc riêng, và Thần Giới này chính là trung tâm của vô số giới vực, là nơi các pháp tắc hội tụ và giao thoa.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống Thiên Đạo lại một lần nữa hiển lộ sức mạnh. Nó không chỉ phân tích các pháp tắc của Thần Giới, mà còn bắt đầu “tiến hóa” chính cơ thể Lâm Phàm, giúp hắn thích nghi nhanh chóng với môi trường mới. Từng tế bào của hắn đang biến đổi, trở nên mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, hấp thu Thần Linh Chi Khí hiệu quả hơn.

Trong vô thức, một mảnh ký ức mờ ảo chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm: những hình ảnh về một vũ trụ rực rỡ, tràn đầy sức sống, và một bóng hình vĩ đại đang đứng trên đỉnh cao nhất, kiến tạo và duy trì mọi trật tự. Đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Và rồi, hình ảnh đó vỡ vụn, thay thế bằng một khoảng không đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. “Hư Vô Thôn Phệ Giả”… Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nhưng cũng đi kèm với một ý chí kiên định.

Lâm Phàm mở mắt. Ánh nhìn của hắn không còn sự choáng ngợp, mà thay vào đó là sự kiên định và ý chí chiến đấu. Thần Giới là hùng vĩ, là mạnh mẽ, nhưng nó cũng mang theo một nỗi lo lắng tiềm tàng, một sự suy yếu mà chỉ những người có liên quan đến Thiên Đạo như hắn mới có thể cảm nhận được. Sự mất cân bằng, sự cạn kiệt năng lượng, những vết nứt không gian ẩn hiện… tất cả đều là dấu hiệu của sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và sự trỗi dậy của Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Nhiệm vụ của hắn, không chỉ là mạnh mẽ lên, mà là phải tái tạo lại Thiên Đạo, chữa lành vũ trụ này. Và Thần Giới, với tất cả sự phức tạp và cường đại của nó, chính là chiến trường đầu tiên, là bước đệm quan trọng nhất. Hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với những Thần Vương, Thần Hoàng, với những thế lực cổ xưa, để tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại, để thức tỉnh hoàn toàn ký ức và sức mạnh của mình.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Phàm cảm nhận Thần Linh Chi Khí tràn ngập phổi, truyền vào đan điền, hóa thành một dòng chảy ấm áp. Hắn biết, cuộc hành trình ở Thần Giới sẽ còn gian nan hơn bất kỳ thử thách nào hắn từng đối mặt. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Với sức mạnh của Thiên Đạo trong huyết quản, với hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” không ngừng tiến bộ, hắn sẽ đứng vững. Hắn sẽ chinh phục thế giới này, và cuối cùng, cứu lấy cả vũ trụ.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. “Thần Giới ư? Ta đến rồi đây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8