Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 405

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:43:45 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm mở mắt. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa nhưng không hề gây chói mắt ập vào thị giác, như thể hắn vừa thức dậy giữa một khối pha lê khổng lồ được chiếu rọi bởi hàng tỷ tinh cầu. Không gian xung quanh hắn không còn là những tầng mây tiên khí mờ ảo hay những kiến trúc tráng lệ quen thuộc của Tiên Giới. Thay vào đó, một luồng năng lượng hùng vĩ, tinh thuần đến mức hóa lỏng, cuồn cuộn tràn vào từng tế bào, len lỏi qua từng kinh mạch, khiến toàn thân hắn như được gột rửa bằng một dòng suối thần thánh vĩnh cửu. Đây chính là Thần Giới, cội nguồn của mọi pháp tắc, nơi cư ngụ của các Chân Thần và những thực thể tối cao.

Hắn đứng trên một phiến đá khổng lồ lơ lửng giữa hư không, bề mặt được chạm khắc tự nhiên bằng những hoa văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. Xung quanh là vô vàn tinh thể lấp lánh như những vì sao gần trong tầm tay, mỗi tinh thể đều chứa đựng một nguồn năng lượng khổng lồ. Dưới chân hắn, một dòng sông năng lượng màu vàng kim chảy xiết, không ngừng bốc lên những chùm sáng bảy màu, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa huyền ảo, khiến bất kỳ ai cũng phải ngỡ ngàng trước sự sáng tạo vô biên của Vũ Trụ. Hít thở một hơi, Lâm Phàm cảm thấy linh hồn mình như được thăng hoa, thần thức mở rộng gấp bội, có thể dễ dàng cảm nhận được vô số đạo tắc đang vận hành xung quanh, mỗi đạo tắc đều mang một ý nghĩa sâu xa và sức mạnh hủy thiên diệt địa.

“Đây chính là Thần Giới sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, thanh âm của hắn cũng mang theo một chút rung động thần tính, hòa vào không gian bao la. Hắn đã đột phá cảnh giới Tiên Đế, sức mạnh đạt đến đỉnh phong của Tiên Giới, đứng trên vạn vạn sinh linh. Nhưng khi đặt chân đến đây, hắn vẫn cảm thấy mình chỉ như một hạt cát giữa đại dương mênh mông, một tân binh non nớt trong một thế giới của những vị thần. Sự chênh lệch về năng lượng và pháp tắc là quá lớn. Tiên khí ở Tiên Giới đã là cực phẩm trong mắt phàm nhân, nhưng so với thần lực dồi dào nơi đây, nó chẳng khác nào một con suối nhỏ trước đại dương bao la, không đáng để nhắc tới.

Hệ thống trong cơ thể hắn cũng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Những dòng dữ liệu khổng lồ liên tục tuôn chảy, phân tích mọi thứ xung quanh với tốc độ kinh hoàng. Mọi vật chất, năng lượng, và thậm chí cả các quy tắc vận hành của Thần Giới đều được hệ thống thu thập và xử lý ngay lập tức.

Dòng chảy thần lực này… tinh thuần gấp vạn lần tiên khí. Pháp tắc không gian ổn định hơn, kiên cố hơn, nhưng đồng thời cũng phức tạp hơn rất nhiều, ẩn chứa vô số奧义 (bí ẩn) mà trước đây mình chưa từng chạm tới… Có những đạo tắc dường như là nền tảng của vạn vật, nhưng lại không hoàn chỉnh một cách kỳ lạ. Hệ thống, phân tích cường độ năng lượng và cấu trúc pháp tắc của Thần Giới.

Một giọng nói máy móc, trầm ổn vang lên trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó mang theo một chút rung động của sự hứng thú, như thể cũng đang khám phá một kho tàng tri thức khổng lồ.

Đang phân tích… Phân tích hoàn tất. Năng lượng môi trường: Thần Lực Nguyên Thủy, cường độ: Cực Cao, nồng độ: Vô Biên. Cấu trúc pháp tắc: Hỗn Độn Thần Văn, phức tạp: Cực Phẩm. Đã phát hiện nhiều loại vật chất và năng lượng mới, có khả năng tiến hóa vượt xa giới hạn trước đây. Cảnh báo: Phát hiện một số khu vực có sự bất ổn nhỏ trong pháp tắc, dấu hiệu của sự suy yếu từ Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Lâm Phàm gật đầu, đồng thời ghi nhớ lời cảnh báo. Điều này đúng như dự đoán. Với khả năng Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật, hắn sẽ không mất quá nhiều thời gian để thích nghi và vươn lên ở thế giới này, thậm chí còn có thể đi xa hơn rất nhiều so với những Tân Thần khác.

Hắn bắt đầu di chuyển, đạp không mà đi, bước chân nhẹ nhàng như không trọng lượng. Xung quanh hắn, những phiến đá lơ lửng nối tiếp nhau, tạo thành một con đường tự nhiên dẫn vào sâu bên trong một quần thể Thần Sơn khổng lồ. Không khí trong lành, mang theo mùi hương của những loài hoa thần bí mà hắn chưa từng thấy, mỗi cánh hoa đều tỏa ra ánh sáng lung linh như được kết tinh từ tinh hoa nhật nguyệt. Xa xa, những ngọn núi cao vút tận mây xanh, đỉnh núi lấp lánh ánh kim cương, tựa như những cột trụ chống trời, nối liền thiên địa. Những thác nước thần lực đổ xuống từ trên cao, tạo thành những hồ nước trong vắt, nơi những sinh vật kỳ lạ, mang hình dáng rồng phượng nhưng phát ra ánh sáng thần thánh, đang bơi lượn, thỉnh thoảng cất tiếng kêu vang vọng cả không gian.

Hắn biết rằng, Thần Giới không phải là nơi yên bình, mà là một thế giới đầy rẫy tranh đấu và cạnh tranh khốc liệt. Càng lên cao, sự cạnh tranh càng tàn nhẫn. Hắn là một Tân Thần, một Tiên Đế vừa phi thăng, không có bất kỳ gia thế hay hậu thuẫn nào ở đây. Chắc chắn sẽ có không ít kẻ muốn tìm cách áp chế hoặc lợi dụng hắn, coi hắn như một con mồi dễ xơi.

Đang suy nghĩ, một luồng khí tức hùng mạnh bất ngờ ập đến từ phía trước, phá vỡ sự yên bình của cảnh sắc thần tiên. Lâm Phàm dừng lại, đôi mắt nheo lại, một tia sắc bén lóe lên. Một nhóm người đang bay tới, khoảng mười người, tất cả đều mang theo khí tức của Thần Nhân Cảnh (tương đương với Tiên Vương ở Tiên Giới). Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, thân vận chiến giáp vàng ròng được khắc họa những hoa văn thần bí, tỏa ra uy áp mạnh mẽ của một cường giả. Hắn đã đạt đến Thần Tướng Cảnh (tương đương với Tiên Tôn), một cấp độ mà ở Tiên Giới đã là bá chủ một phương.

Ồ, xem ai kìa. Một tên tiểu tử từ hạ giới mới phi thăng. Khí tức yếu ớt như vậy mà cũng dám lang thang ở khu vực này sao? Chẳng lẽ không biết sợ chết là gì à?

Nam tử áo vàng lên tiếng, giọng điệu đầy khinh thường, mỗi lời nói đều mang theo sự ngạo mạn. Những người đi theo hắn cũng cười vang, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu và coi thường, như thể Lâm Phàm chỉ là một con kiến mà thôi.

Lâm Phàm không đáp lời, chỉ đứng yên quan sát. Hắn có thể cảm nhận được sự ngạo mạn và khinh thường toát ra từ bọn chúng, nhưng hắn cũng nhận ra, đây chính là bài kiểm tra đầu tiên mà Thần Giới dành cho hắn. Hắn cần phải thiết lập vị thế của mình ngay từ đầu, nếu không sẽ gặp vô vàn rắc rối sau này.

Ngươi là ai? Thuộc thế lực nào? Vừa phi thăng đến Thần Giới mà không biết quy củ sao? Khu vực này là lãnh địa của Thiên Quang Thần Tông chúng ta. Kẻ nào không được phép mà bước vào, đều phải nộp cống vật, hoặc sẽ bị phế bỏ tu vi và đuổi về hạ giới!

Một tên Thần Nhân Cảnh bên cạnh nam tử áo vàng hống hách nói, khuôn mặt hắn vặn vẹo vẻ hung tợn, ánh mắt tóe ra sát khí.

Lâm Phàm khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi.

Thiên Quang Thần Tông? Ta chưa từng nghe qua. Cống vật? Ta không có, và ta cũng không có thói quen cống nạp cho bất kỳ ai.

Thái độ bình thản đến mức ngạo mạn của Lâm Phàm khiến nhóm người kia giận dữ tột độ. Nam tử áo vàng, thủ lĩnh của nhóm, trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Ngươi thật sự không biết sống chết! Một tên Tân Thần mà cũng dám kiêu căng như vậy sao? Xem ra ngươi cần được dạy dỗ lại một chút về quy củ Thần Giới!

Nam tử áo vàng cười lạnh một tiếng, vung tay. Một đạo thần quang màu vàng chói lọi, ngưng tụ từ thần lực tinh thuần nhất, bắn thẳng về phía Lâm Phàm với tốc độ kinh người. Thần quang mang theo uy lực hủy diệt, có thể dễ dàng xé nát một ngọn núi thần thánh, thậm chí làm bốc hơi một hồ nước thần lực.

Lâm Phàm đứng yên, không hề nhúc nhích hay có ý định né tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, không sử dụng bất kỳ chiêu thức hay pháp tắc nào, chỉ đơn thuần nắm lấy luồng thần quang đang lao tới. Thần quang lập tức bị một lực lượng vô hình hóa giải, rồi tan biến hoàn toàn trong lòng bàn tay hắn, không để lại một chút dấu vết hay chấn động nào.

Cả nhóm người Thiên Quang Thần Tông đều sững sờ, mắt tròn xoe, miệng há hốc. Nam tử áo vàng cũng biến sắc, khuôn mặt từ kiêu ngạo chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng là sự hoảng sợ. Hắn không ngờ một đòn tấn công của mình, một đòn mà ngay cả Thần Nhân Cảnh đỉnh phong cũng phải dè chừng, lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng đến vậy, cứ như thể hắn đang nắm một ngọn cỏ dại chứ không phải thần lực ngưng tụ.

Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải Thần Nhân Cảnh bình thường! Ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?!

Hắn trừng mắt nhìn Lâm Phàm, giọng điệu lắp bắp, mất đi vẻ tự tin ban đầu.

Lâm Phàm khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu và một chút trêu tức.

Ta chỉ là một người vừa phi thăng mà thôi. Nhưng ta có một thói quen, đó là không thích bị người khác ức hiếp. Và ta cũng không thích bị hỏi quá nhiều.

Nói đoạn, Lâm Phàm bước tới một bước. Chỉ một bước chân đơn giản, nhưng không gian xung quanh hắn như bị bóp méo, vặn vẹo. Một luồng uy áp vô hình nhưng hùng vĩ hơn nhiều lần so với nam tử áo vàng ập thẳng vào nhóm người Thiên Quang Thần Tông. Đó là một loại uy áp đến từ bản chất, từ sự tối cao của pháp tắc, như thể một vị Thần Vương tối thượng đang giáng lâm.

Tất cả bọn họ đều cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, như thể có một ngọn núi thần thánh đang nghiền ép từ trên trời xuống. Những tên Thần Nhân Cảnh yếu hơn lập tức quỳ sụp xuống, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy như cầy sấy, không thể thở nổi. Ngay cả nam tử áo vàng cũng lùi lại mấy bước liên tiếp, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng. Hắn là Thần Tướng Cảnh, đã từng đối mặt với Thần Vương, nhưng uy áp từ Lâm Phàm lại cho hắn cảm giác còn đáng sợ hơn cả một vị Thần Vương bình thường. Hắn có thể cảm nhận được một sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của mình, một sức mạnh mang theo dấu ấn của Thiên Đạo.

Ngươi… ngươi là Thần Vương?! Không thể nào! Tân Thần làm sao có thể là Thần Vương được! Ngươi… ngươi đã ẩn giấu tu vi!

Hắn gào lên, không thể tin được vào mắt mình, cố gắng tìm một lý do để giải thích cho sự bất thường này.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, chỉ vào một loại thảo mộc mọc dại trên phiến đá lơ lửng gần đó. Nó trông khá bình thường so với những cây cối khác ở Thần Giới, nhưng lại mang một khí chất rất riêng.

Hệ thống, phân tích và tiến hóa loại thảo mộc này.

Đang phân tích… Phân tích hoàn tất. Tên: Hư Không Thảo. Cấp bậc: Thần cấp Hạ phẩm. Có khả năng hấp thụ một lượng nhỏ Thần Lực Hư Không. Đề xuất tiến hóa thành: Hư Không Bồ Đề. Cấp bậc: Thần cấp Trung phẩm. Hiệu quả: Tăng cường sức mạnh linh hồn, hỗ trợ lĩnh ngộ pháp tắc không gian, hóa giải thần lực hỗn tạp. Thời gian dự kiến tiến hóa: 3 giây.

Ngay lập tức, Hư Không Thảo trong tay Lâm Phàm bắt đầu biến đổi một cách kỳ diệu. Nó phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, lá cây trở nên óng ánh như ngọc bích, thân cây cao thêm, và một nụ hoa nhỏ xíu từ từ hé nở, tỏa ra hương thơm thanh khiết, khiến tinh thần người ngửi cảm thấy sảng khoái lạ thường, mọi mệt mỏi đều tan biến. Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vài nhịp thở, trước mắt nhóm người Thiên Quang Thần Tông đang kinh hãi. Bọn họ trố mắt nhìn, không thể tin được vào cảnh tượng vừa xảy ra. Một loại cỏ dại Thần cấp Hạ phẩm, trong chớp mắt đã biến thành Thần cấp Trung phẩm, hơn nữa còn mang theo khí tức thần dược tinh thuần đến vậy. Đây là thủ đoạn gì? Ngay cả những Luyện Đan Sư Thần cấp cao nhất cũng không thể làm được điều này! Họ chưa từng nghe nói đến ai có khả năng thay đổi bản chất của vạn vật một cách thần kỳ như vậy.

Ngươi… ngươi là quái vật!

Nam tử áo vàng lắp bắp, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn nhận ra mình đã đắc tội với một tồn tại kinh khủng, một nhân vật mà Thiên Quang Thần Tông của hắn không bao giờ có thể đối địch. Một Tân Thần có thể dễ dàng hóa giải công kích của hắn, lại còn có thể biến hóa vật chất theo ý muốn. Đây chắc chắn không phải là một Tiên Đế vừa phi thăng bình thường, mà là một tồn tại siêu việt, vượt xa những gì hắn từng biết.

Lâm Phàm thu lại Hư Không Bồ Đề, ánh mắt lạnh nhạt quét qua bọn chúng.

Ta không muốn gây rắc rối, nhưng cũng không sợ rắc rối. Lần sau, hãy học cách tôn trọng người khác. Nếu không, hậu quả sẽ không đơn thuần là một lời cảnh cáo.

Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng, để lại nhóm người Thiên Quang Thần Tông đang run rẩy vì sợ hãi, không dám hó hé nửa lời. Họ biết, mình vừa thoát chết trong gang tấc.

Khi Lâm Phàm rời đi, hắn vẫn tiếp tục phân tích môi trường xung quanh bằng thần thức mạnh mẽ của mình. Hắn phát hiện ra rằng, mặc dù Thần Giới tràn ngập thần lực, nhưng ở một số khu vực xa xăm, thỉnh thoảng lại có những luồng năng lượng hỗn loạn chợt lóe lên, rồi nhanh chóng biến mất. Những luồng năng lượng này mang theo một cảm giác quỷ dị, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào của Thần Giới, giống như một vết thương đang rỉ máu trong cơ thể vũ trụ.

Hệ thống, phân tích những luồng năng lượng bất thường vừa rồi.

Đang phân tích… Phát hiện dấu vết năng lượng Hư Vô. Cường độ yếu, nhưng bản chất cực kỳ ăn mòn và hủy diệt. Không thuộc về pháp tắc của Vũ Trụ này. Có khả năng liên quan đến sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc được ghi nhận trong dữ liệu cổ xưa, và sự xâm nhập của Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Lâm Phàm nheo mắt. Năng lượng Hư Vô. Điều này phù hợp với những ký ức mơ hồ của hắn về Hư Vô Thôn Phệ Giả, mối đe dọa đã khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Dường như, mối đe dọa vũ trụ đó không chỉ là một truyền thuyết xa vời, mà đã bắt đầu ảnh hưởng đến ngay cả Thần Giới này. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại những lỗ hổng, những vết nứt mà qua đó, năng lượng hủy diệt từ khoảng không hỗn độn có thể len lỏi vào, gặm nhấm sự sống của các Vũ Trụ.

Hắn biết rằng, hành trình ở Thần Giới sẽ không chỉ là tu luyện và tranh đấu thông thường. Hắn không chỉ phải vươn lên đỉnh cao của Thần Giới, mà còn phải tìm hiểu sâu hơn về những bí ẩn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, và về số phận của vũ trụ này. Sứ mệnh của hắn, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng đã bắt đầu rõ ràng hơn một chút trong tâm trí hắn. Đây là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn, một cuộc chiến tranh giành sự tồn vong của toàn bộ vũ trụ, một cuộc chiến mà hắn, với tư cách là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo, sẽ phải gánh vác.

Hắn tiếp tục bay sâu vào Thần Giới, với một quyết tâm mới và một mục tiêu rõ ràng hơn trong tâm trí. Hắn sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình, và hắn sẽ không để Thần Giới, hay bất kỳ Vũ Trụ nào khác, rơi vào tay Hư Vô Thôn Phệ Giả. Lâm Phàm, Tân Thần đến từ hạ giới, sẽ tạo nên huyền thoại của riêng mình, và thức tỉnh Thiên Đạo một lần nữa, kiến tạo một trật tự mới cho vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8