Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 406
Cánh cổng không gian rực rỡ từ từ khép lại phía sau, để lại Lâm Phàm đứng sừng sững trên một nền tảng đá cổ kính, bao phủ bởi những hoa văn phức tạp mà hắn chưa từng thấy. Một luồng năng lượng hùng vĩ, tinh khiết và dồi dào gấp vạn lần Tiên Linh Chi Khí ở Tiên Giới, ập thẳng vào cơ thể hắn, khiến mỗi tế bào đều reo vang vì sự thỏa mãn. Đây chính là Thần Giới.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên. Bầu trời không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải ngân hà rực rỡ sắc màu, lấp lánh vô số tinh vân và ngôi sao khổng lồ, như thể cả vũ trụ đã được thu nhỏ lại và treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu. Những dãy núi cao chót vót, sừng sững đến mức đỉnh của chúng dường như chạm tới các vì sao, được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ tỏa ra ánh sáng thần thánh. Các dòng sông không chỉ chảy nước, mà còn cuộn trào những dòng năng lượng linh khí thuần túy, tạo thành những thác nước cầu vồng tuyệt đẹp. Kiến trúc xung quanh đều mang một vẻ tráng lệ và uy nghi không thể diễn tả, những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện dát vàng ngọc lấp lánh, tất cả đều toát lên hơi thở của sự vĩnh hằng và quyền năng.
“Đây chính là Thần Giới sao…” Lâm Phàm thốt lên, giọng nói khẽ rung lên vì kinh ngạc. Ngay cả với tư cách là một Tiên Đế, người đã từng đứng trên đỉnh cao của Tiên Giới, hắn vẫn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự hùng vĩ của nơi này. Mỗi bước chân của hắn trên nền đất Thần Giới đều cảm nhận được một áp lực vô hình, một trọng lực pháp tắc mạnh mẽ hơn, đòi hỏi cơ thể hắn phải thích nghi nhanh chóng.
Hệ thống trong tâm trí hắn khẽ rung động, cung cấp thông tin liên tục.
“Phát hiện năng lượng Thần Nguyên cấp cao. Mức độ tập trung vượt xa dự kiến.”
“Phát hiện các pháp tắc vũ trụ được củng cố và phức tạp hơn. Cần thời gian để thích nghi và phân tích.”
“Phát hiện dấu vết của các mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng chúng bị phong ấn sâu sắc và phân tán rộng rãi.”
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Cảm giác quen thuộc của việc thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo lại trỗi dậy, nhưng lần này, chúng dường như còn khó tiếp cận hơn rất nhiều. Hắn biết rằng hành trình ở đây sẽ gian nan gấp bội.
Hắn rời khỏi nền tảng dịch chuyển, bước vào một quảng trường rộng lớn. Ngay lập tức, vô số ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hầu hết là những ánh nhìn tò mò, nhưng cũng có không ít ánh mắt mang theo sự khinh thường và đánh giá. Lâm Phàm nhận ra, aura của mình, dù mạnh mẽ ở Tiên Giới, nhưng ở đây lại có vẻ hơi “mỏng manh” hơn so với những người xung quanh. Dù hắn đã đạt đến cảnh giới Tiên Đế, nhưng ở Thần Giới này, có vẻ như hắn chỉ là một “Tân Thần” vừa phi thăng, chưa có nền tảng vững chắc.
Hắn đang định tìm một nơi yên tĩnh để tìm hiểu thêm về Thần Giới thì một nhóm người trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, khí chất kiêu ngạo, đi lướt qua hắn. Một trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc vàng rực và đôi mắt xanh biếc, đột nhiên dừng lại, nhíu mày nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân.
“Này, ngươi là ai vậy? Sao lại có mùi hạ giới nồng nặc thế này?” Nam tử kia cất tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta là Lôi Minh, thiếu chủ của Lôi Gia, một gia tộc Thần Giới có địa vị không nhỏ.
Đi cùng Lôi Minh còn có ba thiếu nữ và hai nam tử khác, tất cả đều có vẻ ngoài xuất chúng và khí chất cao quý. Họ cũng bắt đầu quan sát Lâm Phàm với ánh mắt dò xét, đôi lúc còn che miệng cười khúc khích.
Lâm Phàm khẽ cau mày. Hắn đã quá quen với những ánh mắt và lời nói khinh thường từ khi còn là phế vật ở tiểu thế giới, nhưng ở cảnh giới này, hắn vốn tưởng sẽ ít gặp hơn. Tuy nhiên, dường như sự phân cấp vẫn tồn tại ở bất cứ đâu.
“Ta là người vừa phi thăng từ hạ giới.” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, không muốn gây sự.
Lôi Minh cười khẩy, liếc mắt sang những người bạn của mình. “Ồ, một kẻ phi thăng từ hạ giới sao? Ta đã bảo mà, cái mùi mốc meo này chỉ có thể đến từ những nơi thấp kém đó thôi. Ngươi nhìn xem, quần áo thì bình thường, khí tức thì yếu ớt, đúng là làm ô uế cả Thần Giới của chúng ta.”
Một thiếu nữ trong nhóm che miệng cười duyên dáng, nói thêm: “Lôi Minh ca ca nói đúng đó. Thần Giới rộng lớn như vậy, sao lại có những kẻ hạ cấp này được phép phi thăng lên chứ? E rằng còn chưa vững cảnh giới Thần Nhân đã ngã chết rồi.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát nhóm người này. Khả năng “Phân Tích” của hệ thống đã kịp thời quét qua bọn họ.
“Lôi Minh: Hậu kỳ Chân Thần cảnh. Tiềm năng: Trung cấp. Kỹ năng: Lôi Điện Thần Quyết (Thần cấp hạ phẩm).”
“Thiếu nữ: Sơ kỳ Chân Thần cảnh. Tiềm năng: Trung cấp. Kỹ năng: Băng Tuyết Thần Công (Thần cấp hạ phẩm).”
Hắn nhận ra, cảnh giới Chân Thần ở Thần Giới tương đương với cảnh giới Tiên Tôn ở Tiên Giới, còn Tiên Đế của hắn ở Tiên Giới có lẽ chỉ tương đương với Thần Vương hoặc cao hơn một chút ở đây, tuy nhiên, do hắn vừa phi thăng, chưa có Thần Nguyên thuần túy, nên khí tức có vẻ yếu hơn. Dẫu vậy, hắn vẫn tự tin rằng sức mạnh thực sự của mình đủ để nghiền nát những Chân Thần cảnh này.
Thấy Lâm Phàm im lặng, Lôi Minh càng được đà lấn tới. Hắn ta bước lại gần, vươn tay định đẩy Lâm Phàm. “Này, kẻ hạ giới kia, ngươi câm rồi sao? Hay là quá sợ hãi đến mức không dám nói lời nào?”
Đúng lúc bàn tay của Lôi Minh sắp chạm vào Lâm Phàm, một luồng năng lượng vô hình đột ngột bùng phát từ cơ thể Lâm Phàm. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự phản ứng bản năng của các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn, một sự cố định pháp tắc tự nhiên. Luồng năng lượng này không mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một áp lực kỳ lạ, khiến Lôi Minh cảm thấy như bị một ngọn núi vô hình đè lên. Bàn tay hắn ta khựng lại giữa không trung, không thể tiến thêm một tấc nào.
Lôi Minh giật mình rụt tay lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn ta cảm thấy một luồng uy áp cổ xưa và khó hiểu vừa lướt qua, khiến linh hồn hắn ta run rẩy. Tuy nhiên, nó nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại cảm giác khó chịu mơ hồ.
“Ngươi… ngươi vừa làm gì?” Lôi Minh nghi ngờ hỏi, giọng điệu không còn vẻ kiêu ngạo như trước nữa.
Lâm Phàm chỉ khẽ lắc đầu. “Ta không làm gì cả. Có lẽ ngươi cảm thấy không khỏe chăng?”
Sự bình tĩnh của Lâm Phàm và vẻ mặt không chút biểu cảm khiến Lôi Minh càng thêm khó chịu và bối rối. Những người bạn của Lôi Minh cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đã thay đổi, từ khinh miệt chuyển sang cảnh giác.
“Hừ! Dù sao đi nữa, ngươi cũng chỉ là một kẻ phi thăng từ hạ giới. Tốt nhất là nên biết điều một chút, đừng nghĩ rằng có thể gây sự ở Thần Giới này.” Lôi Minh cố gắng lấy lại sĩ diện, hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi, kéo theo nhóm bạn của mình. Tuy nhiên, bước chân của hắn ta có vẻ vội vã hơn, như thể muốn thoát khỏi Lâm Phàm càng nhanh càng tốt.
Lâm Phàm vẫn đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của bọn họ cho đến khi khuất hẳn. Hắn không khỏi thở dài. Dù ở đâu, sự phân biệt đối xử và kiêu ngạo vẫn là một vấn đề. Tuy nhiên, điều này cũng nhắc nhở hắn rằng Thần Giới không phải là một nơi yên bình, mà là một thế giới đầy rẫy những cường giả và thế lực phức tạp.
Hắn cảm nhận được sâu trong bản thân, các mảnh vỡ Thiên Đạo đang âm thầm kêu gọi, như muốn dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó. Thần Giới rộng lớn và tràn ngập bí ẩn, và đây chỉ là khởi đầu của hành trình mới. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn phải hiểu rõ hơn về mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả, điều mà ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã cảnh báo.
Với một quyết tâm mới, Lâm Phàm bước đi, hòa mình vào dòng người đông đúc của Thần Giới. Hắn biết rằng, để hoàn thành sứ mệnh của mình, hắn sẽ phải vượt qua những giới hạn mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chưa từng đạt tới. Thần Giới, với tất cả sự hùng vĩ và hiểm nguy của nó, sẽ là bước đệm tiếp theo cho sự trỗi dậy của một Thiên Đạo mới.