Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 407

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:44:32 | Lượt xem: 3

Chương 407

Lâm Phàm lẳng lặng đứng giữa quảng trường Thần Vực rộng lớn, hấp thu từng luồng Thần Linh Chi Khí tràn ngập không gian. Ngay cả không khí nơi đây cũng mang theo một vẻ hùng vĩ, cổ xưa và nặng nề hơn gấp vạn lần so với Tiên Giới. Những kiến trúc cao vút chạm mây, được xây dựng từ những khối đá Thần Minh rực rỡ, tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Những Thần Tộc qua lại, mỗi người đều mang khí tức cường đại, ánh mắt sắc bén, thân thể tỏa ra uy áp tự nhiên.

Hắn đã thành công phi thăng lên Thần Giới, nhưng cảm giác đầu tiên không phải là sự giải thoát, mà là một sự choáng ngợp và một chút lạc lõng. Dù đã là Tiên Đế đỉnh phong ở Tiên Giới, ở đây, hắn chỉ là một tân Thần, một “hạ giới phi thăng giả” trong mắt những Thần Tộc bản địa. Những mảnh ký ức Thiên Đạo trong hắn vẫn còn mơ hồ, chỉ mách bảo rằng nơi đây ẩn chứa nhiều bí mật hơn, và cũng là nơi hắn cần phải tìm kiếm những mảnh vỡ quan trọng tiếp theo.

Trong lúc Lâm Phàm đang quan sát một nhóm Thần Tộc trẻ tuổi đang tranh luận sôi nổi về một trận đấu kiếm giữa hai vị Thần Quân, một sự việc bất ngờ xảy ra. Một cô gái trẻ, có vẻ ngoài thanh tú, khoác trên mình bộ y phục giản dị của một Thần Nữ cấp thấp, vô tình va phải một thiếu niên Thần Tộc đang đi ngang qua. Cốc trà ngọc trên tay nàng đổ ụp xuống, làm ướt vạt áo lụa của thiếu niên kia.

“Lớn mật!” Thiếu niên Thần Tộc kia lập tức nổi giận. Hắn có vẻ ngoài tuấn tú, khí chất cao ngạo, vầng trán khắc họa một ấn ký Thần Tộc rực rỡ, biểu tượng cho huyết mạch cao quý. Hắn chính là Diệp Thiên Vũ, thiếu chủ của Diệp Thần Tộc, một trong những Thần Tộc có lịch sử lâu đời ở vùng Thần Vực này.

“Ngươi là cái thứ hạ tiện gì mà dám làm vấy bẩn y phục của bổn thiếu chủ?” Diệp Thiên Vũ hất hàm, ánh mắt khinh miệt quét qua Thần Nữ kia, rồi dừng lại ở Lâm Phàm, người đang đứng gần đó, dường như cho rằng hắn là đồng bọn của nàng. “Ngươi là ai? Cũng là một tiện dân mới từ hạ giới phi thăng lên sao? Đôi mắt ngươi nhìn bổn thiếu chủ cũng thật đáng ghét!”

Thần Nữ kia tái mặt, vội vàng quỳ xuống, run rẩy nói: “Tiểu nữ vô ý, xin thiếu chủ thứ tội! Tiểu nữ sẽ lập tức bồi thường cho ngài!”

Diệp Thiên Vũ cười lạnh: “Bồi thường? Ngươi lấy cái gì bồi thường? Một tiện dân như ngươi có thể bồi thường nổi một sợi chỉ trên y phục của bổn thiếu chủ sao? Ngươi có biết bộ y phục này được dệt từ tơ Thiên Tàm Huyễn Nguyệt, thấm đẫm Thần Linh Chi Khí, giá trị bằng cả một tiểu Tiên Giới không?”

Những người xung quanh bắt đầu xì xào. Vài người lắc đầu thở dài, thương cảm cho Thần Nữ kia. Vài người khác thì cười nhạo, thích thú nhìn Diệp Thiên Vũ làm khó người khác. Trong số đó, có một vài Thần Tộc cũng vừa phi thăng, ánh mắt họ đầy sự cam chịu và sợ hãi. Họ hiểu rằng ở Thần Giới, thân phận và huyết mạch là tất cả.

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn không thích những kẻ ỷ thế hiếp người. Dù đã từng chứng kiến vô số cảnh tượng tương tự ở hạ giới, nhưng với tư cách là một mảnh ý chí của Thiên Đạo, hắn cảm thấy một sự bất bình khó tả khi chứng kiến sự bất công này. Hắn bước lên một bước, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một uy lực vô hình:

“Vị bằng hữu này, một sự cố nhỏ mà thôi, cần gì phải làm khó một nữ tử yếu đuối như vậy? Nếu y phục của ngươi bị dơ, ta có thể giúp ngươi tẩy sạch.”

Diệp Thiên Vũ quay phắt lại, nhìn chằm chằm Lâm Phàm, ánh mắt như muốn nuốt chửng hắn. “Ngươi là cái thá gì? Dám xen vào chuyện của bổn thiếu chủ? Một cái hạ giới phi thăng giả yếu ớt, vừa mới đặt chân lên Thần Giới đã muốn thể hiện anh hùng cứu mỹ nhân sao? Ngươi có biết đây là đâu không? Đây là Thần Vực, không phải cái ổ chuột hạ đẳng của ngươi!”

Hắn vươn tay ra, một luồng Thần Lực hùng hậu bao trùm lấy Lâm Phàm, định dùng uy áp để ép hắn quỳ xuống. Ở Thần Giới, việc dùng uy áp để thị uy là chuyện thường tình. Diệp Thiên Vũ cho rằng một tân Thần như Lâm Phàm sẽ không thể chống cự nổi. Nhưng hắn đã lầm.

Lâm Phàm đứng thẳng tắp, không hề nhúc nhích. Luồng Thần Lực của Diệp Thiên Vũ va vào hắn như một làn gió nhẹ, hoàn toàn không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. Thậm chí, Lâm Phàm còn cảm thấy luồng Thần Lực đó có chút hỗn tạp, liền vô thức sử dụng khả năng “Phân Tích” của mình để thấu hiểu bản chất của nó. Một dòng thông tin chợt lóe lên trong đầu hắn, về cấu trúc Thần Lực của Diệp Thiên Vũ, về những điểm yếu và cả những tiềm năng chưa được khai thác.

Diệp Thiên Vũ biến sắc. Hắn không ngờ một tân Thần lại có thể dễ dàng chống đỡ uy áp của mình. “Ngươi… Ngươi dám chống lại bổn thiếu chủ? Tìm chết!”

Hắn không nói nhiều, một quyền mang theo Thần Lực hùng hậu, rực rỡ ánh sáng vàng kim, đánh thẳng vào mặt Lâm Phàm. Quyền này mang theo uy thế của một Chân Thần sơ cấp, đủ sức đánh nát một ngọn núi nhỏ ở Tiên Giới.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn nhẹ nhàng nâng một ngón tay lên, chặn đứng nắm đấm của Diệp Thiên Vũ. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh thiên động địa. Chỉ có một âm thanh rất khẽ, như kim loại va vào nhau, và nắm đấm của Diệp Thiên Vũ dừng lại giữa không trung, không thể tiến thêm một phân nào.

Trên ngón tay của Lâm Phàm, một luồng ánh sáng nhàn nhạt lấp lánh, đó không phải là Thần Lực thuần túy, mà là sự kết hợp của năng lượng Thiên Đạo đã được hắn luyện hóa, tinh túy và cô đọng hơn gấp bội. Nó nhẹ nhàng hấp thu toàn bộ lực đạo của Diệp Thiên Vũ, khiến hắn cảm thấy như mình đang đấm vào một khoảng không vô tận.

“Cái gì?!” Diệp Thiên Vũ trừng lớn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng lại bị một ngón tay của kẻ hạ giới này chặn đứng? Điều này là sỉ nhục lớn nhất mà hắn từng phải chịu đựng.

Những người xung quanh cũng hoàn toàn im lặng. Ánh mắt họ từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi là sự hoảng sợ. Một tân Thần, một hạ giới phi thăng giả, lại có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của Diệp thiếu chủ? Điều này đã vượt quá nhận thức của họ.

Lâm Phàm khẽ lắc đầu, thu tay lại. “Sức mạnh của ngươi quá hỗn tạp, nếu cứ tiếp tục tu luyện như vậy, e rằng khó có thể đột phá cảnh giới Thần Vương.” Hắn nói một cách chân thành, như thể đang đưa ra một lời khuyên.

Lời nói này càng khiến Diệp Thiên Vũ bùng nổ cơn giận. “Ngươi… Ngươi dám sỉ nhục bổn thiếu chủ? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một tên tân Thần không biết trời cao đất rộng!” Hắn gầm lên, Thần Lực toàn thân bùng nổ, một thanh Thần Kiếm màu bạc từ trong cơ thể hắn bay ra, tỏa ra ánh sáng chói lọi, chém thẳng xuống Lâm Phàm.

Thần Kiếm này là một Thần Khí cấp thấp, nhưng trong tay Diệp Thiên Vũ, nó cũng đủ sức mạnh hủy diệt. Tuy nhiên, Lâm Phàm chỉ khẽ hừ một tiếng. Hắn không né tránh, cũng không triệu hồi Thần Khí của mình. Thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, bắt lấy lưỡi kiếm đang lao tới.

Một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng kim loại bị bóp méo. Thanh Thần Kiếm trong tay Diệp Thiên Vũ bỗng chốc vặn vẹo, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất. Lực phản chấn cực lớn khiến Diệp Thiên Vũ phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau, ngã vật xuống đất, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.

“Ngươi… Ngươi là ai? Sao có thể mạnh như vậy?” Diệp Thiên Vũ run rẩy hỏi, lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được sự yếu đuối và bất lực.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhìn về phía Thần Nữ đang quỳ dưới đất, khẽ nói: “Ngươi đứng dậy đi, chuyện này không liên quan đến ngươi.”

Thần Nữ kia ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và biết ơn. Nàng không ngờ lại có người dám đối đầu với Diệp thiếu chủ, và còn dễ dàng đánh bại hắn như vậy.

Đúng lúc này, một luồng uy áp hùng hậu hơn nhiều bỗng nhiên bao trùm lấy toàn bộ quảng trường. Một lão giả tóc bạc, râu dài, khoác trên mình bộ Thần bào màu tím thẫm, từ trên không trung hạ xuống. Khí tức của lão già này đã đạt đến cảnh giới Thần Vương trung cấp, khiến mọi người trong quảng trường đều phải cúi đầu kính cẩn.

“Diệp Thiên Vũ! Chuyện gì đang xảy ra?” Lão giả lạnh giọng hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua Diệp Thiên Vũ đang nằm bệt dưới đất, rồi dừng lại trên người Lâm Phàm.

Diệp Thiên Vũ vội vàng bò dậy, run rẩy nói: “Đại trưởng lão! Kẻ này… kẻ này là một tân Thần hạ giới, nhưng lại vô cùng kiêu ngạo, dám làm nhục con, còn hủy hoại Thần Khí của con!”

Đại trưởng lão Diệp Thần Tộc, Diệp Huyền, nhíu mày nhìn Lâm Phàm. Ánh mắt lão già đầy sự dò xét. Lão có thể cảm nhận được Lâm Phàm là một tân Thần, nhưng khí tức trên người hắn lại vô cùng vững chắc, tinh thuần, ẩn chứa một loại uy năng khó lường. Hơn nữa, việc Lâm Phàm có thể dễ dàng đánh bại Diệp Thiên Vũ, một Chân Thần sơ cấp, mà không hề lộ ra một chút Thần Lực nào khác thường, khiến lão cảm thấy bất an.

“Ngươi là ai? Đến từ Tiên Giới nào?” Diệp Huyền hỏi, giọng điệu có phần kiềm chế hơn so với Diệp Thiên Vũ.

Lâm Phàm không kiêu ngạo cũng không khiêm tốn, bình thản đáp: “Ta là Lâm Phàm, đến từ một tiểu Tiên Giới vô danh.”

“Tiểu Tiên Giới vô danh?” Diệp Huyền nhíu mày sâu hơn. Hắn không tin một người từ tiểu Tiên Giới lại có thể sở hữu sức mạnh như vậy. Lão ta bắt đầu suy đoán, liệu Lâm Phàm có phải là một chuyển thế đại năng nào đó, hoặc có được kỳ ngộ kinh thiên động địa nào đó hay không.

Lão ta thoáng nhìn qua những mảnh vỡ Thần Kiếm dưới đất, rồi nhìn lại Diệp Thiên Vũ đang tái mét mặt. Trong lòng đã có một sự đánh giá sơ bộ về thực lực của Lâm Phàm.

“Chuyện này đến đây thôi. Thiên Vũ, ngươi quá lỗ mãng. Về tộc chịu phạt.” Diệp Huyền lạnh lùng nói với Diệp Thiên Vũ. Sau đó, lão ta nhìn Lâm Phàm, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu. “Lâm Phàm, đúng không? Thực lực của ngươi không tồi. Nếu có hứng thú, có thể đến Diệp Thần Tộc ta làm khách. Ta tin rằng với tiềm năng của ngươi, Diệp Thần Tộc sẽ rất hoan nghênh.”

Đây không phải là lời mời bình thường, mà là một sự chiêu mộ. Diệp Huyền đã nhận ra giá trị của Lâm Phàm. Một tân Thần có thể dễ dàng hủy hoại Thần Khí của một Chân Thần sơ cấp mà không tốn sức, tiềm năng của người này chắc chắn không thể đo lường.

Lâm Phàm khẽ gật đầu, “Đa tạ ý tốt của Đại trưởng lão. Lâm Phàm vẫn còn nhiều điều cần tìm hiểu ở Thần Giới này. Sau này có duyên, sẽ ghé thăm.”

Hắn không trực tiếp từ chối, cũng không chấp nhận, giữ một thái độ trung lập nhưng không mất đi sự tự tin. Diệp Huyền cũng không ép buộc, chỉ gật đầu một cái, rồi dẫn Diệp Thiên Vũ rời đi. Trước khi đi, lão ta còn nhìn Lâm Phàm một cái thật sâu, trong ánh mắt có sự tò mò và cả một chút cảnh giác.

Khi Diệp Huyền và Diệp Thiên Vũ rời đi, sự căng thẳng trong quảng trường mới dần tan biến. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Phàm, giờ đây không còn sự khinh miệt hay thờ ơ, mà là sự kính sợ và ngưỡng mộ. Cái tên “Lâm Phàm” bắt đầu được thì thầm từ người này sang người khác, như một cơn gió lạ vừa thổi qua Thần Vực.

Lâm Phàm không để tâm đến những ánh mắt đó. Hắn chỉ nhẹ nhàng đi về phía Thần Nữ kia. “Ngươi không sao chứ?”

Thần Nữ ngẩng đầu, gương mặt vẫn còn chút sợ hãi. “Tiểu nữ… tiểu nữ không sao. Đa tạ ân nhân đã ra tay giúp đỡ.”

Lâm Phàm khẽ mỉm cười. “Không cần đa tạ. Ngươi nên cẩn thận hơn một chút.” Hắn nói rồi, xoay người, bước đi, hòa vào dòng người đông đúc của Thần Vực. Hắn biết rằng, với sự kiện vừa rồi, hắn đã vô tình gây chú ý. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là, hắn đã chứng minh được thực lực của mình ở Thần Giới này, và con đường tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo sẽ trở nên bớt chông gai hơn một chút.

Thần Giới, ta đến rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8