Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:45:02 | Lượt xem: 3

Chân trời Thần Giới rực rỡ những ánh sáng kỳ ảo, nơi những chùm linh khí cuộn xoáy tựa như dải lụa tiên, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ mà bất kỳ kẻ phàm trần nào cũng chỉ có thể mơ ước. Lâm Phàm đứng giữa Thiên Thần Đài, một quảng trường lát đá ngọc bích rộng lớn, nơi hàng vạn ánh mắt đang đổ dồn vào những thiên tài Thần Giới đang trình diễn sức mạnh. Đây là Thiên Thần Luận Võ Đại Hội, một sự kiện long trọng được tổ chức mỗi thiên niên kỷ, nơi các Thần Tử, Thánh Nữ từ vô số gia tộc và tông môn lớn tụ hội để tranh tài, tìm kiếm danh vọng và cơ duyên. Không khí sôi động, náo nhiệt với những tiếng hò reo, tán thưởng và cả những lời thì thầm to nhỏ.

Lâm Phàm, vừa mới phi thăng lên Thần Giới không lâu, vẫn còn mang theo khí tức của Tiên Giới. Dù đã đạt đến cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, nhưng trong mắt những cường giả Thần Giới, hắn vẫn chỉ là một “Tân Tiên” non nớt, vừa mới đặt chân lên mảnh đất thiêng liêng này. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, không có những hoa văn tinh xảo hay bảo khí lấp lánh như những thanh niên Thần Giới xung quanh. Nét mặt hắn bình thản, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi thứ với sự tò mò và một chút thận trọng, không hề phô trương.

Sự khác biệt về trang phục và khí chất của Lâm Phàm nhanh chóng lọt vào tầm mắt của một nhóm thiên tài trẻ tuổi đang tụ tập ở khu vực trung tâm. Dẫn đầu là Thần Tử Hạo Thiên của Vô Cực Thánh Cung, một nam tử tuấn mỹ với mái tóc vàng óng ả và đôi mắt sắc lạnh, quanh thân toát ra khí tức cuồng ngạo. Bên cạnh hắn là Thánh Nữ Dao Cơ của Thiên Âm Thần Điện, tuyệt sắc giai nhân với xiêm y lụa là, ánh mắt khinh bạc. Họ là những người thừa kế quyền năng nhất Thần Giới, quen được tung hô và kính trọng.

Thần Tử Hạo Thiên nhếch môi, ánh mắt quét qua Lâm Phàm như thể đang nhìn một kẻ ăn mày lạc vào cung điện. “Ồ, nhìn xem ai kìa? Một vị khách đến từ hạ giới chăng? Khí tức yếu ớt như vậy mà cũng dám đặt chân lên Thiên Thần Đài này sao? Không sợ làm bẩn mắt chư vị Thần Vương đang quan sát hay sao?” Hắn nói bằng một giọng điệu đầy mỉa mai, đủ để những người xung quanh nghe thấy và bật cười khúc khích.

Thánh Nữ Dao Cơ cũng khẽ che miệng cười, ánh mắt liếc nhìn Lâm Phàm đầy vẻ châm chọc. “Hạo Thiên sư huynh nói đúng đó. Thiên Thần Đài này không phải là nơi để những kẻ không biết tự lượng sức mình đến làm trò cười. Mau lui xuống đi, đừng để người khác phải động thủ đuổi ngươi đi.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khinh miệt này, nhưng trực tiếp bị sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người thì vẫn khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn không nói gì, chỉ định lẳng lặng tìm một góc yên tĩnh để quan sát. Tuy nhiên, Thần Tử Hạo Thiên không có ý định bỏ qua hắn dễ dàng như vậy.

“Ngươi định làm ngơ sao? Thật là to gan!” Thần Tử Hạo Thiên bước tới một bước, một luồng thần lực hùng hậu vô hình tỏa ra, ép thẳng vào Lâm Phàm. Hắn muốn dùng khí thế để chèn ép, khiến Lâm Phàm phải quỳ gối xin tha. Hắn tin rằng một kẻ mới phi thăng từ hạ giới sẽ không thể chịu đựng được áp lực từ một Thần Tử đỉnh phong như hắn.

Thế nhưng, điều khiến mọi người kinh ngạc là Lâm Phàm vẫn đứng vững như bàn thạch. Khí tức của Thần Tử Hạo Thiên hùng mạnh là vậy, nhưng khi chạm vào Lâm Phàm, nó lại như sóng vỗ vào đá ngầm, hoàn toàn bị hóa giải. Lâm Phàm ngẩng đầu, đôi mắt hắn lần đầu tiên lộ ra một tia sắc bén. “Ở hạ giới, ta được dạy rằng, nếu người khác không động đến mình, mình không động đến người khác. Nhưng nếu đã động đến, thì phải chuẩn bị tâm lý chịu hậu quả.”

Lời nói của Lâm Phàm tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa một sự ngạo nghễ khó tả, khiến Thần Tử Hạo Thiên và Thánh Nữ Dao Cơ ngẩn người. Chưa từng có ai dám nói chuyện với họ như vậy. “Ngươi… dám vô lễ với ta?” Thần Tử Hạo Thiên giận tím mặt, thần lực quanh thân bùng nổ mạnh hơn. “Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết quy tắc của Thần Giới!”

Đúng lúc đó, cuộc thi đấu trên đài chính đang tạm nghỉ, và một vị trưởng lão uy nghiêm của Vô Cực Thánh Cung, Thần Tôn Huyền Vũ, đang chuẩn bị công bố vòng thi tiếp theo. Ông ta liếc nhìn về phía Lâm Phàm và Thần Tử Hạo Thiên. “Hạo Thiên, có chuyện gì vậy? Vòng thi tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”

Thần Tử Hạo Thiên thấy Thần Tôn Huyền Vũ chú ý, trong lòng càng thêm bực bội. Hắn muốn nhanh chóng xử lý Lâm Phàm để lấy lại thể diện. “Bẩm Thần Tôn, có một kẻ hạ giới không biết trời cao đất rộng, dám quấy rối trật tự của Đại Hội. Đệ tử muốn đại diện Thần Giới, dạy cho hắn một bài học.”

Thần Tôn Huyền Vũ vuốt râu, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm. Ông ta cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ Lâm Phàm, nhưng bề ngoài thì không có gì đặc biệt. “Ồ? Vậy thì cứ để hắn tham gia vòng thi này đi. Nếu hắn có chút bản lĩnh, cũng coi như là một cơ hội cho hắn.” Thần Tôn Huyền Vũ vốn không đặt nhiều kỳ vọng vào Lâm Phàm, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.

Vòng thi tiếp theo là “Thần Lực Thí Luyện”, một bài kiểm tra trực tiếp về sức mạnh thần lực và khả năng khống chế của người tham gia. Mỗi người sẽ được đưa vào một không gian ảo ảnh, đối mặt với một hóa thân của Thần Thú cổ đại, và phải đánh bại nó hoặc cầm cự được một khoảng thời gian nhất định. Thần Thú cấp độ càng cao, thời gian cầm cự càng lâu thì điểm số càng cao. Thần Tử Hạo Thiên vốn là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất cho vòng thi này.

“Nghe rõ chưa, kẻ hạ giới? Nếu ngươi có bản lĩnh, hãy thể hiện nó trong Thần Lực Thí Luyện. Đừng có làm ta thất vọng đấy!” Thần Tử Hạo Thiên cười gằn, bước vào cổng không gian ảo ảnh đầu tiên.

Lâm Phàm không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết đây là cơ hội tốt nhất để chứng minh giá trị của mình. Hắn bước vào cổng không gian ảo ảnh dành cho mình. Ánh mắt của rất nhiều người, bao gồm cả Thần Tôn Huyền Vũ và Thánh Nữ Dao Cơ, đều dõi theo hắn với sự tò mò pha lẫn khinh thường.

Bên trong không gian ảo ảnh, Lâm Phàm đối mặt với một con Cửu Đầu Thần Xà khổng lồ, mỗi cái đầu phun ra một loại năng lượng thần lực khác nhau: lôi đình, hỏa diễm, băng sương, phong bạo… Sức mạnh của nó ngang ngửa một vị Thần Vương sơ kỳ. Bình thường, một Tiên Đế mới phi thăng sẽ khó lòng chống đỡ được dù chỉ một chiêu. Nhưng Lâm Phàm không phải là Tiên Đế bình thường.

Hắn hít sâu một hơi. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn nhanh chóng hoạt động, quét qua Cửu Đầu Thần Xà. Từng luồng pháp tắc, từng điểm yếu trong cấu trúc năng lượng của Thần Xà đều được phơi bày rõ ràng trước mắt hắn. Đây không phải là một sinh vật sống, mà là một hóa thân năng lượng được tạo ra từ pháp tắc Thần Giới, với những quy luật vận hành nhất định.

Cửu Đầu Thần Xà gầm lên, chín cái đầu đồng loạt tấn công, tạo thành một cơn bão năng lượng hủy diệt. Lâm Phàm không né tránh, mà thay vào đó, hắn giơ tay lên, một đạo ấn pháp cổ xưa được kết thành. Đó không phải là thần thông của Thần Giới, cũng không phải tiên pháp của Tiên Giới, mà là một công pháp được hắn “tiến hóa” từ những mảnh ký ức Thiên Đạo mơ hồ, kết hợp với hiểu biết về pháp tắc mà hắn đã tích lũy qua vô số kiếp. Nó mang một vẻ đẹp giản dị, nhưng lại ẩn chứa sự huyền ảo sâu xa của Đại Đạo.

Đạo ấn pháp phóng ra, không mang theo khí thế hủy diệt kinh thiên động địa, mà lại nhẹ nhàng như một làn gió. Tuy nhiên, khi nó tiếp xúc với bão năng lượng của Cửu Đầu Thần Xà, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra. Lôi đình tan biến, hỏa diễm tắt ngấm, băng sương hóa thành hơi nước, phong bạo lắng xuống. Đạo ấn pháp của Lâm Phàm như một lỗ đen vô hình, nuốt chửng mọi thứ. Nó không phải là hấp thu, mà là phân giải. Từng chút một, Cửu Đầu Thần Xà bắt đầu tan rã, pháp tắc tạo nên nó bị bóc tách và vô hiệu hóa.

Chỉ trong chớp mắt, con Cửu Đầu Thần Xà khổng lồ đã biến mất hoàn toàn, không để lại một dấu vết nào. Lâm Phàm đứng đó, vẫn với vẻ mặt bình thản, dường như chỉ vừa làm một việc rất đỗi bình thường. Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vài hơi thở.

Bên ngoài không gian ảo ảnh, tất cả những người đang theo dõi đều chết lặng. Thần Tôn Huyền Vũ đứng bật dậy, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Thần Tử Hạo Thiên, người vừa kết thúc vòng thi của mình với thành tích khá ấn tượng khi cầm cự được năm mươi hơi thở với một con Thần Thú cấp độ Thần Vương sơ kỳ, cũng há hốc mồm. Thánh Nữ Dao Cơ thì sắc mặt trắng bệch, vẻ khinh miệt ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hoàng.

Một lát sau, tiếng hò reo và bàn tán bùng nổ còn lớn hơn lúc trước gấp bội. “Trời ạ! Hắn đã làm gì vậy? Con Cửu Đầu Thần Xà đó biến mất rồi!” “Không phải là đánh bại, mà là… hóa giải nó hoàn toàn! Ta chưa từng thấy chiêu pháp nào như vậy!” “Kẻ hạ giới này… hắn rốt cuộc là ai?”

Thần Tôn Huyền Vũ bước nhanh đến bên cổng không gian ảo ảnh của Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Ông ta cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết và cổ xưa từ Lâm Phàm, một thứ mà ngay cả ông ta cũng chưa từng thấy bao giờ. Đây không phải là sức mạnh của một Tiên Đế bình thường, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, vượt qua mọi khái niệm về cảnh giới mà Thần Giới biết đến.

“Ngươi… tên là Lâm Phàm, đúng không?” Thần Tôn Huyền Vũ hỏi, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi, từ sự thờ ơ ban đầu sang sự kính trọng và tò mò sâu sắc. “Ngươi đến từ đâu?”

Lâm Phàm bước ra khỏi không gian ảo ảnh, đối mặt với hàng ngàn ánh mắt đang dán chặt vào mình. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khẽ chắp tay về phía Thần Tôn Huyền Vũ. “Vãn bối Lâm Phàm, đến từ hạ giới.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến cả quảng trường xôn xao. Một kẻ hạ giới lại có thể dễ dàng hóa giải Thần Thú cấp độ Thần Vương, một điều mà ngay cả những Thần Tử xuất chúng nhất cũng phải chật vật. Điều này hoàn toàn phá vỡ nhận thức của họ về người từ hạ giới.

Thần Tử Hạo Thiên đứng đó, khuôn mặt tái mét vì nhục nhã và sợ hãi. Hắn không ngờ rằng kẻ mà mình vừa khinh thường lại có sức mạnh đến mức này. Thánh Nữ Dao Cơ cũng không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm, trong lòng dâng lên nỗi ân hận khôn tả. Họ đã hoàn toàn đánh giá thấp hắn.

Thần Tôn Huyền Vũ nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thâm ý. Ông ta biết rằng Thần Giới vừa đón nhận một nhân vật phi thường, một kẻ có thể thay đổi cục diện. “Lâm Phàm… Tốt lắm. Ngươi đã chứng minh được thực lực của mình. Thiên Thần Đài này, hoan nghênh ngươi.”

Lâm Phàm khẽ gật đầu, trong lòng thầm thở phào. Bước đầu tiên đã thành công. Hắn đã dùng hành động để xóa tan sự khinh miệt, thay vào đó là sự kính nể và e dè. Hắn biết rằng, với sức mạnh đã biểu lộ, sẽ không còn ai dám coi thường hắn nữa, ít nhất là công khai. Thần Giới rộng lớn, và hắn cần một vị thế nhất định để thực hiện sứ mệnh thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo của mình. Hôm nay, hắn đã đặt viên gạch đầu tiên cho con đường đó.

Từ giờ trở đi, cái tên Lâm Phàm sẽ không còn là một cái tên vô danh từ hạ giới, mà là một cái tên được nhắc đến với sự kinh ngạc và tôn trọng trên toàn Thần Giới, mở ra một chương mới đầy thử thách và cơ hội.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8