Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 409
Cơn lôi kiếp thứ chín mươi chín gầm thét, xé toạc bầu trời Tiên Giới, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Phàm. Đó không còn là lôi kiếp thông thường, mà là “Lôi Kiếp Đại Đạo”, một thử thách cuối cùng từ chính pháp tắc vũ trụ, kiểm chứng tư cách của người muốn siêu thoát phàm trần, bước lên ngôi vị Chân Thần. Thân thể Lâm Phàm, sau vô số lần tôi luyện bằng các mảnh vỡ Thiên Đạo và vô vàn công pháp thượng thừa, đã trở nên trong suốt như ngọc, mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh. Hắn không né tránh, mà dang rộng hai tay, đón nhận cơn thịnh nộ của Đại Đạo.
“Ầm!”
Âm thanh chấn động đến tận cùng các tầng không gian, khiến vô số Tiên Tôn, Tiên Đế đang quan sát từ xa phải run rẩy, tâm thần kinh hãi. Cả Tiên Giới như muốn nứt vỡ dưới sức ép khủng khiếp của Lôi Kiếp Đại Đạo. Tia sét màu tím đen, mang theo khí tức hỗn độn nguyên thủy, nuốt chửng Lâm Phàm vào trong. Nhưng kỳ lạ thay, sau khoảnh khắc bạo liệt ấy, không có tiếng kêu thảm thiết, không có thân thể tan vỡ. Thay vào đó, một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bùng nổ từ trung tâm cơn kiếp, hòa quyện với lôi đình, biến nó thành một dòng suối năng lượng thuần khiết.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm khảm, hắn cảm nhận được mỗi tế bào đang được thanh tẩy, được tái tạo ở một cấp độ hoàn toàn mới. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn, vốn đã dung hợp gần như hoàn chỉnh, giờ đây như được “kích hoạt” một lần nữa, chúng cộng hưởng với năng lượng Đại Đạo, tạo nên một vòng xoáy sáng tạo bên trong hắn. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt lóe lên như những mảnh gương vỡ, không còn mơ hồ mà dần trở nên sắc nét hơn, mặc dù vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Hắn nhìn thấy những vũ trụ sơ khai, những sinh linh đầu tiên, và cả bóng hình mờ ảo của một thực thể khổng lồ, đen tối – Hư Vô Thôn Phệ Giả.
“Sứ mệnh… Thiên Đạo… tái sinh…”
Những từ ngữ cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là lời nói, mà là một ý niệm, một bản năng sâu thẳm. Lôi Kiếp Đại Đạo không phải là sự trừng phạt, mà là lễ rửa tội, là cánh cửa cuối cùng dẫn đến cảnh giới Chân Thần.
Khi luồng sáng ngũ sắc đạt đến đỉnh điểm, một cảm giác “triệu hoán” mạnh mẽ hơn bao giờ hết đột ngột ập đến. Nó không đến từ một nơi cụ thể, mà như đến từ mọi ngóc ngách của hư không, một lời mời gọi từ một tồn tại cao hơn, một tầng không gian vượt xa Tiên Giới. Lâm Phàm biết, đây chính là lời mời của Thần Giới.
Cơ thể hắn bắt đầu tan biến, nhưng không phải là hủy diệt. Từng hạt vật chất, từng phân tử linh hồn được kéo giãn, biến đổi, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Hắn cảm thấy mình như một sợi chỉ đang được rút qua một lỗ kim vũ trụ, một hành trình vừa đau đớn vừa thăng hoa. Các pháp tắc của Tiên Giới, vốn đã không còn đủ để chứa đựng hắn, giờ đây hoàn toàn bị bỏ lại phía sau. Hắn như một con cá bơi ngược dòng, xuyên qua từng tầng không gian, từng dải ngân hà, hướng về một điểm sáng rực rỡ ở phía xa.
Quá trình này kéo dài tưởng chừng như vô tận, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc đối với nhận thức của Lâm Phàm. Khi cảm giác ép nén và kéo giãn dần biến mất, một luồng không khí hoàn toàn mới ùa vào phổi hắn. Lâm Phàm mở mắt. Ánh sáng chói lòa khiến hắn phải nheo mắt lại, nhưng không phải là ánh sáng gay gắt, mà là một thứ ánh sáng rực rỡ, thanh khiết đến mức khó tin, như được dệt từ vô số tinh tú và năng lượng nguyên thủy.
Hắn đang đứng trên một phiến đất đá khổng lồ, không rõ là núi hay là một hòn đảo trôi nổi trong hư không. Xung quanh hắn, không gian không còn là màu đen vô tận của Tiên Giới hay trần gian. Nơi đây, không gian mang một màu xanh lam sâu thẳm, điểm xuyết bởi vô vàn tinh vân rực rỡ và những dải ngân hà lấp lánh như lụa. Những vì sao ở đây không phải là những đốm sáng xa xôi, mà là những quả cầu năng lượng khổng lồ, xoay vần với vẻ đẹp choáng ngợp, tựa như những viên ngọc trai vĩ đại được đính trên tấm màn trời.
“Đây… là Thần Giới sao?” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc và khàn đặc. Hắn hít một hơi thật sâu. Khí tức nơi đây không phải là Tiên Linh Chi Khí, mà là một loại năng lượng thuần túy và cao cấp hơn gấp vạn lần, tựa như hơi thở của chính vũ trụ. Đó là “Thần Linh Chi Khí”, mỗi một phân tử đều ẩn chứa sức mạnh của Đại Đạo, có thể dễ dàng tôi luyện thân thể và linh hồn của Chân Thần. Chỉ cần hít thở thôi, Lâm Phàm đã cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang được củng cố và tăng cường một cách tự nhiên.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Thân thể hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là thân thể phàm trần hay Tiên Thể, mà là “Thần Thể”. Làn da hắn phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ẩn chứa sức mạnh vô tận. Mỗi kinh mạch, mỗi huyệt đạo đều thông suốt, liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới pháp tắc phức tạp, cộng hưởng với Đại Đạo của Thần Giới. Linh hồn hắn cũng đã được thăng hoa, trở nên trong suốt và mạnh mẽ hơn, có thể cảm nhận được những dao động vi tế nhất của không gian và thời gian.
Lâm Phàm thử vận chuyển công pháp. Thần Linh Chi Khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể, tốc độ hấp thụ nhanh gấp trăm lần so với Tiên Linh Chi Khí. Hắn cảm thấy mình như một miếng bọt biển khô cằn đang được ngâm trong biển nước. Sức mạnh bùng nổ, nhưng không hề mất kiểm soát. Các pháp tắc mà hắn từng tu luyện ở Tiên Giới, giờ đây trở nên sống động và mạnh mẽ hơn nhiều, như thể chúng đã được “nâng cấp” để phù hợp với môi trường Thần Giới.
Hắn phóng tầm mắt ra xa. Xa tít chân trời, những dãy núi khổng lồ cao vút đến tận mây xanh, không, không phải mây xanh, mà là những tầng khí tức thần thánh bao phủ. Trên đỉnh núi, những cung điện nguy nga, tráng lệ được chạm khắc từ những khối đá quý hiếm, phát ra ánh sáng rực rỡ, tựa như những ngôi sao rơi xuống mặt đất. Chúng không phải là những kiến trúc đơn thuần, mà là những pháp bảo khổng lồ, ẩn chứa sức mạnh thần thông. Thậm chí, Lâm Phàm còn có thể nhìn thấy những dòng sông năng lượng chảy lững lờ trên bầu trời, tạo nên những thác nước ánh sáng hùng vĩ đổ xuống các thung lũng.
Dưới chân hắn, phiến đá nơi hắn đặt chân cũng không phải là vật chất thông thường. Nó cứng rắn đến mức ngay cả một Tiên Đế cũng khó lòng phá hủy, và ẩn chứa một loại năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng. Lâm Phàm ngẩng đầu. Phía trên không trung, những thực thể khổng lồ đang chậm rãi bay lượn. Đó là những con Thần Thú, lông vũ lấp lánh như vàng ròng, sừng nhọn hoắt như pha lê, mỗi cử động đều tạo ra những luồng gió thần thánh. Chúng không hề có vẻ hung dữ, mà uy nghi và cao quý, tựa như những vị thần hộ vệ của nơi này.
Một cảm giác nhỏ bé đột ngột dâng lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn từng là Chí Tôn của Tiên Giới, là người đứng đầu vô số thiên tài, là kẻ mạnh nhất trong cõi phàm. Nhưng ở đây, tại Thần Giới này, hắn chỉ là một “Tân Thần”, một kẻ mới đặt chân đến, một sinh linh vừa được tái sinh. Cái cảm giác bị khinh thường do xuất thân từ hạ giới, mà hắn từng phải đối mặt khi mới thức tỉnh ở phàm trần, dường như lại hiện hữu, nhưng ở một cấp độ hoàn toàn khác. Nơi đây, mọi thứ đều vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Các vị Tiên Vương, Tiên Tôn ở Tiên Giới, có lẽ chỉ là những người tu luyện cơ bản nhất ở Thần Giới này.
“Đây chính là thế giới của các Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng,” Lâm Phàm tự nhủ. “Một khởi đầu mới, một hành trình mới.”
Tuy nhiên, sự nhỏ bé ấy không làm hắn nản chí. Ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa khao khát trong lòng hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều thử thách, không phải để dừng lại ở đây. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang réo gọi, như muốn nói rằng Thần Giới này chỉ là một trạm dừng chân, một cấp độ tiếp theo trên con đường tìm kiếm sự thật về Hư Vô Thôn Phệ Giả và sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo của Vũ Trụ Nguyên Thủy.
Lâm Phàm mỉm cười. Nụ cười không còn vẻ ngây ngô của thiếu niên phế vật năm xưa, mà là nụ cười của một cường giả đã trải qua vô vàn sóng gió, một vị Tiên Đế vừa mới thăng hoa thành Thần. Hắn hít một hơi Thần Linh Chi Khí thật sâu nữa, cảm nhận sức sống dồi dào chảy khắp cơ thể. Hắn không biết phía trước sẽ có những thử thách gì, những kẻ thù nào đang chờ đợi, hay những bí mật nào sẽ được hé lộ. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường của Thiên Đạo Trùng Sinh, chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.