Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 411

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:46:06 | Lượt xem: 2

Cánh cổng ánh sáng rực rỡ vỡ vụn sau lưng Lâm Phàm, để lại trong hắn một cảm giác bồng bềnh, hư ảo. Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng năng lượng thuần túy, tinh khiết đến mức gần như hữu hình, ập thẳng vào cơ thể hắn, khiến mọi tế bào run rẩy vì hưng phấn. Đây không phải Tiên Linh Chi Khí, mà là Thần Linh Chi Khí – một cấp độ năng lượng cao hơn, cô đọng hơn, ẩn chứa những pháp tắc thâm sâu mà ngay cả Tiên Giới cũng khó lòng sánh bằng.

Hắn mở mắt. Khung cảnh trước mặt khiến Lâm Phàm – người đã từng chứng kiến vô vàn kỳ quan từ phàm giới đến tiên giới – cũng phải nín thở. Bầu trời Thần Giới không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải ngân hà rực rỡ, lấp lánh vô số tinh vân và các thiên thể khổng lồ trôi nổi lững lờ. Ánh sáng không đến từ một mặt trời duy nhất, mà từ hàng tỷ ngôi sao thần bí xa xôi, tạo nên một thứ ánh sáng vàng kim, tím biếc đan xen, rọi chiếu xuống một vùng đất rộng lớn tưởng chừng vô tận.

Dưới chân hắn là một phiến đá cẩm thạch khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo đến từng đường vân, tỏa ra khí tức cổ xưa và uy nghiêm. Xa xa, những ngọn núi cao chọc trời, không phải núi đá bình thường, mà là những khối tinh thể khổng lồ lấp lánh, mỗi đỉnh núi dường như là một pháp tắc tự nhiên được cô đọng lại. Sông ngòi chảy xuôi không phải là nước, mà là những dòng năng lượng Thần Linh Chi Khí lỏng, cuộn xoáy với những ánh sáng ngũ sắc. Cây cối cao lớn đến mức chạm tới tầng mây, mỗi chiếc lá đều mang theo một đạo văn ẩn chứa sức sống vĩnh hằng.

Lâm Phàm có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Nếu Tiên Giới là nơi các pháp tắc đã được định hình và vận hành, thì Thần Giới lại là nơi các pháp tắc đó được sinh ra, được hình thành từ bản nguyên của vũ trụ. Mỗi hơi thở ở đây đều mang theo sự thấu hiểu về Đại Đạo, mỗi bước chân đều dường như chạm vào cội nguồn của vạn vật.

Hắn đứng trên bệ đá, cảm giác như mình là một hạt bụi nhỏ bé giữa biển cả bao la. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn cũng rung động mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn. Nó dường như đang reo vang, nhận ra đây là một vùng đất gần với bản nguyên của nó nhất, một nơi mà nó có thể phát triển và hoàn thiện.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của những loài hoa thần bí mà Lâm Phàm chưa từng thấy, cùng với âm thanh ngân nga của những pháp tắc đang hòa quyện. Hắn ngước nhìn lên, thấy những bóng hình khổng lồ lướt qua bầu trời. Đó là những Chân Thần, những Tiên Đế đã thăng cấp, nay mang theo hào quang rực rỡ, mỗi bước đi đều tạo ra những gợn sóng không gian nhỏ. Có những người cưỡi trên lưng những Thần Thú cổ xưa, có người ngồi trên những chiến xa làm từ tinh thể thần thánh, hoặc đơn giản là dùng ý niệm để di chuyển, để lại những vệt sáng lấp lánh phía sau.

Sức mạnh của họ khiến Lâm Phàm phải nghiêm túc. Ngay cả một Chân Thần cấp thấp nhất ở đây cũng có thể dễ dàng nghiền nát một Tiên Đế đỉnh phong của Tiên Giới. Các Thần Vương thì càng khủng bố hơn, uy áp của họ có thể bao trùm hàng vạn dặm, khiến các vì sao phải lu mờ. Còn Thần Hoàng… Lâm Phàm thậm chí còn chưa cảm nhận được sự tồn tại của họ, nhưng hắn biết, đó là những thực thể đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, những người nắm giữ quyền năng thay đổi cả một vùng vũ trụ.

Mặc dù sức mạnh của bản thân đã đạt đến đỉnh phong Tiên Đế, nhưng Lâm Phàm hiểu rằng ở đây, hắn chỉ là một tân binh, một kẻ mới đến. Cái tên “Thiên Đạo” mà hắn mang theo có thể gây chấn động ở các hạ giới, nhưng ở Thần Giới này, nó có thể chỉ là một câu chuyện cổ tích xa xôi, hoặc thậm chí là một sự sỉ nhục đối với những vị thần thực sự.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự dồi dào của Thần Linh Chi Khí tràn vào phổi, thanh tẩy từng tạp chất nhỏ nhất còn sót lại từ Tiên Giới. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong đầu hắn bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó phân tích các pháp tắc xung quanh, các loại năng lượng, thậm chí cả cấu trúc của không gian và thời gian ở Thần Giới. Hàng tỷ dữ liệu đổ về, được xử lý với tốc độ kinh hoàng, giúp Lâm Phàm nhanh chóng thích nghi và hiểu rõ hơn về môi trường mới.

Với mỗi giây trôi qua, Lâm Phàm cảm thấy bản thân đang tiến bộ, dù chỉ là một chút. Đây là một môi trường hoàn hảo để Thiên Đạo trong hắn phát triển, để hắn thực sự tái sinh. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn biết, thử thách ở đây sẽ không hề nhỏ.

Hắn bắt đầu di chuyển. Bệ đá nơi hắn hạ cánh dường như là một điểm dịch chuyển công cộng, bởi vì hắn không phải người duy nhất xuất hiện ở đây. Một vài luồng sáng khác cũng hạ xuống, mang theo những sinh vật có hình dáng kỳ dị, hoặc những cường giả mang theo khí tức quen thuộc của Tiên Giới, nhưng rõ ràng là kém hơn hắn rất nhiều.

Một sinh vật có hình dáng giống người, nhưng với làn da xanh lam và đôi mắt lấp lánh như tinh tú, đang đứng gần đó. Hắn ta khoác một bộ giáp bạc sáng loáng, trên tay cầm một quyền trượng khắc đầy phù văn cổ xưa. Khi Lâm Phàm tiến lại gần, hắn ta quay đầu lại, đôi mắt tinh tú quét qua Lâm Phàm một lượt, lộ ra vẻ khinh thường rõ rệt.

“Ồ, lại một kẻ từ hạ giới lên sao?” Giọng nói của sinh vật xanh lam vang lên, mang theo chút âm điệu trịch thượng, “Khí tức yếu ớt như vậy, còn chưa đạt tới Chân Thần cảnh giới, đã dám đặt chân lên Thần Giới. Đúng là vô tri.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn đã quen với sự khinh miệt ở phàm giới, ở Tiên Giới, nhưng hắn không ngờ ngay cả ở Thần Giới này, sự phân cấp vẫn rõ ràng đến vậy. Hắn đã cố gắng che giấu khí tức của mình sau khi hấp thu phần lớn các mảnh vỡ Thiên Đạo ở Tiên Giới, nhưng dường như, đối với những sinh vật đã quen với Thần Linh Chi Khí, hắn vẫn là một con kiến bé nhỏ.

“Thần Giới rộng lớn, ta đến để tìm kiếm cơ duyên.” Lâm Phàm bình thản đáp, không tỏ ra kiêu ngạo cũng không nhún nhường. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến.

Sinh vật xanh lam bật cười khẩy. “Cơ duyên ư? Ngươi nghĩ cơ duyên Thần Giới là thứ mà một Tiên Nhân vừa thăng cấp có thể dễ dàng chạm tới sao? Hãy cẩn thận, nơi này không phải Tiên Giới của các ngươi. Một bước sai lầm, vạn kiếp bất phục.” Hắn ta quay lưng đi, không thèm để ý đến Lâm Phàm nữa, và biến mất trong một luồng sáng xanh.

Lâm Phàm không bận tâm. Hắn đã quá quen với những lời cảnh báo như vậy. Từ phế vật của Lâm gia đến Chí Tôn của Tiên Giới, hắn luôn phải đối mặt với sự coi thường, và chính những lời đó đã trở thành động lực để hắn tiến lên. Hắn biết, Thần Giới này sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, nhưng đồng thời, nó cũng hứa hẹn những cơ hội không giới hạn.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những cung điện nguy nga trôi nổi giữa không trung, được bao bọc bởi những tầng mây thần bí. Đó chắc hẳn là nơi cư ngụ của các thế lực lớn, của những Chân Thần, Thần Vương. Mục tiêu của hắn không chỉ là tồn tại, mà là đứng vững, là tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để hoàn thành sứ mệnh đã được định sẵn.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng. Thần Giới, một thế giới mới, một khởi đầu mới. Lâm Phàm mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn là một mối đe dọa vũ trụ, và hắn, Thiên Đạo tái sinh, sẽ không dừng lại cho đến khi đối mặt với nó.

Hành trình của một tân thần đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8