Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 412
Cảm giác xuyên qua hư không giống như một giấc mơ dài, nơi ý thức bị kéo căng đến tận cùng rồi đột ngột buông lỏng. Lâm Phàm mở mắt, đập vào thị giác hắn là một cảnh tượng hùng vĩ đến mức mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa. Hắn đã từng chứng kiến sự tráng lệ của Tiên Giới, sự rộng lớn của Đại Lục Trung Ương, nhưng tất cả đều không thể sánh bằng một phần vạn của cảnh tượng trước mắt.
Đây là Thần Giới. Một thế giới mà ngay cả không gian cũng như được dệt từ ánh sáng thần thánh. Những ngọn núi không chỉ cao vút mà còn lơ lửng giữa tầng không, đỉnh của chúng chạm đến những đám mây ngũ sắc không ngừng biến hóa. Sông ngòi không chảy dòng nước mà là những dải tinh hà lấp lánh, mỗi giọt nước đều ẩn chứa sức mạnh pháp tắc cổ xưa. Cây cối cao lớn đến mức mỗi lá cây đều có thể che phủ cả một ngọn núi nhỏ ở phàm giới, chúng tỏa ra ánh sáng rực rỡ và mùi hương thanh khiết, khiến linh hồn người ta như được gột rửa.
“Thần Linh Chi Khí…” Lâm Phàm thì thầm, hít một hơi thật sâu. Khí tức này không chỉ đơn thuần là năng lượng, nó còn mang theo một loại ý chí, một loại pháp tắc nguyên thủy. Nó dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều khiến kinh mạch hắn rung động, thần hồn hắn được tẩm bổ. Sức mạnh Tiên Đế của hắn, vốn đã đạt đến đỉnh cao ở Tiên Giới, giờ đây lại cảm thấy như một đứa trẻ chập chững bước đi giữa biển cả bao la. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc từ những mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể, như thể chúng đang reo vang chào đón sự trở về của một phần bản thể.
Hắn hạ cánh xuống một mỏm đá lơ lửng, nơi có những bông hoa pha lê nở rộ, mỗi cánh hoa đều phản chiếu vạn vật. Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy những thiên thể khổng lồ trôi nổi trên bầu trời, không phải mặt trời hay mặt trăng, mà là những viên ngọc trai khổng lồ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để chiếu rọi toàn bộ Thần Giới mà không gây chói mắt. Xa xa, hắn có thể thấy những kiến trúc hùng vĩ, những tòa thành cổ kính được xây dựng từ đá thần, tỏa ra khí tức uy nghiêm và bất diệt. Đó chắc chắn là nơi cư ngụ của các cường giả Thần Giới.
“Hệ thống, phân tích môi trường xung quanh,” Lâm Phàm ra lệnh trong tâm trí. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào ý thức hắn.
<Môi trường: Thần Giới. Nồng độ Thần Linh Chi Khí: Cực cao (gấp 10.000 lần Tiên Giới). Pháp tắc: Hoàn thiện, nguyên thủy. Sinh vật: Đa dạng, mang bản chất thần tính. Nguy hiểm: Cao, tồn tại các thực thể cấp bậc Thần Vương, Thần Hoàng.>
<Đề xuất: Thích nghi nhanh chóng, hấp thu Thần Linh Chi Khí, bắt đầu tu luyện công pháp thần cấp để chuyển hóa Tiên Lực thành Thần Lực.>
Hắn không khỏi cảm thán. Ngay cả hệ thống cũng phải thừa nhận sự khác biệt to lớn này. Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận dòng Thần Linh Chi Khí cuồn cuộn chảy vào cơ thể. Từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào đều như được tái tạo. Tiên Lực trong cơ thể hắn bắt đầu chuyển hóa, trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn, mang theo một chút bản chất thần tính. Quá trình này không hề dễ dàng, nhưng với nền tảng vững chắc của một Tiên Đế và sự hỗ trợ của hệ thống, hắn đang dần thích nghi.
Trong lúc Lâm Phàm đang bế quan tu luyện tạm thời, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ xa bay đến. Đó là một nhóm ba người, vận những bộ thần bào lấp lánh, cưỡi trên một con mãnh thú có cánh màu trắng bạc, tỏa ra khí tức của Thần Giới sơ cấp. Họ đang tuần tra, hoặc có lẽ là săn bắn.
Lâm Phàm thu liễm khí tức của mình đến mức thấp nhất, không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Hắn vẫn chưa hiểu rõ về Thần Giới, hành động hấp tấp sẽ mang lại phiền phức.
Ba vị thần nhân đó dừng lại không xa chỗ hắn. Một người trong số họ, một nam tử trẻ tuổi với vẻ mặt kiêu ngạo, chỉ tay vào một loại quả mọng màu tím đang mọc trên vách đá gần đó. “Ha ha, đây chẳng phải là Thần Tử Quả sao? Xem ra vận may của chúng ta không tồi! Một quả Thần Tử Quả đủ để tinh luyện Thần Lực, tăng cường thần hồn, là vật phẩm quý giá đối với Chân Thần sơ cấp.”
Một nữ nhân bên cạnh, dung mạo xinh đẹp, khẽ cười: “Xem ra là Thiên Vận Thần Tướng sắp đột phá rồi. Để ta hái giúp huynh.”
Người còn lại, một lão giả tóc bạc, vuốt râu: “Nơi này là khu vực hoang dã, ít khi có thần nhân lui tới, không ngờ lại có Thần Tử Quả mọc. Chắc là do những Tiên Giới hạ đẳng kia phi thăng lên đây, vô tình làm rơi hạt giống từ thời viễn cổ.”
Lâm Phàm nghe những lời đó, trong lòng khẽ động. “Tiên Giới hạ đẳng” – rõ ràng là họ đang ám chỉ những người như hắn. Hắn cảm thấy có chút khó chịu khi bị coi thường, nhưng cũng hiểu rằng đây là quy luật của các thế giới cao hơn. Kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu bị khinh miệt. Hắn cần phải chứng minh giá trị của mình.
Khi nữ nhân kia tiến đến gần vách đá để hái quả, nàng bỗng ngừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua vị trí của Lâm Phàm. Mặc dù hắn đã thu liễm khí tức rất tốt, nhưng dù sao nàng cũng là một Chân Thần, giác quan nhạy bén hơn phàm nhân rất nhiều.
“Ai đó?” Nàng cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút đề phòng.
Lâm Phàm không muốn giấu diếm nữa. Hắn chậm rãi hiện thân, bước ra khỏi lớp ngụy trang tự nhiên. Ba vị thần nhân lập tức quay đầu lại, ánh mắt đầy kinh ngạc và nghi ngờ.
Nam tử trẻ tuổi kia cau mày: “Ngươi là ai? Tại sao lại ẩn nấp ở đây? Khí tức của ngươi… rất lạ. Không giống Thần Tộc chúng ta.” Hắn cảm nhận được một chút uy áp từ Lâm Phàm, nhưng lại không thể phân biệt được cấp bậc cụ thể. Điều này khiến hắn càng thêm đề phòng.
Lâm Phàm bình thản đáp: “Ta là Lâm Phàm, vừa mới phi thăng từ hạ giới lên đây. Vô tình đi ngang qua, không có ác ý.”
“Hạ giới?” Lão giả tóc bạc nheo mắt. “Xem ra là một Tiên Giả vừa thăng cấp. Khí tức của ngươi quả thật chưa hoàn toàn chuyển hóa thành Thần Lực. Phi thăng mà không có dẫn đường, lại dám một mình lang thang ở khu vực hoang dã này, ngươi cũng thật to gan.” Lời nói của lão giả không mang ý khinh thường, mà là một sự cảnh báo chân thành.
Nam tử trẻ tuổi kia nghe vậy thì bật cười khẩy: “À, ra là một Tiên Giả yếu ớt. Ngươi có biết đây là đâu không? Khu vực hoang dã này tuy ít người, nhưng lại có vô số yêu thú thần cấp ẩn nấp. Ngươi còn chưa kịp chuyển hóa Thần Lực hoàn toàn, e rằng sẽ trở thành thức ăn cho chúng.” Hắn không che giấu vẻ coi thường. Ở Thần Giới, những Tiên Giả vừa phi thăng thường bị xem là những kẻ yếu kém nhất, cần phải trải qua một thời gian dài để thích nghi và tu luyện.
Lâm Phàm không nói gì, chỉ đứng đó quan sát. Hắn không định gây sự, nhưng cũng sẽ không để ai ức hiếp mình.
Nữ nhân kia lại tỏ ra ôn hòa hơn: “Thần Giới rộng lớn vô cùng, không phải nơi hạ giới có thể so sánh. Ngươi nên tìm một nơi an toàn để tu luyện, hoặc tìm đến một Thần Môn để nương tựa. Nếu không, rất khó để sống sót.”
Lâm Phàm gật đầu: “Đa tạ ý tốt của cô nương. Ta cũng đang có ý định đó. Chỉ là chưa quen thuộc địa hình.”
Nam tử trẻ tuổi tên Thiên Vận Thần Tướng kia hừ lạnh: “Ngươi may mắn gặp được chúng ta. Nếu không, chỉ cần một con Hắc Lang Thần cấp sơ cấp cũng đủ để xé xác ngươi. Thôi, chúng ta đi thôi. Đừng phí thời gian với một Tiên Giả mới lên.” Hắn không muốn dây dưa với Lâm Phàm, sợ rằng sẽ bị liên lụy đến những rắc rối không đáng có.
Họ định rời đi, nhưng đúng lúc đó, một tiếng gầm vang trời xé toạc sự yên bình của không gian. Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ phía sau vách đá lao ra, mang theo mùi tanh tưởi và sát khí nồng đậm. Một con Hắc Lang Thần khổng lồ, lông đen như mực, đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện. Nó có ba cái đuôi, mỗi cái đuôi đều mang theo sức mạnh ăn mòn không gian. Đây là một con yêu thú thần cấp trung cấp, mạnh hơn nhiều so với Chân Thần sơ cấp.
“Hắc Lang Thần Vương!” Thiên Vận Thần Tướng thất kinh, sắc mặt trắng bệch. “Sao nó lại ở đây? Đây là khu vực ngoại vi!”
Lão giả tóc bạc cũng biến sắc: “Mau rút lui! Chúng ta không phải đối thủ của nó!”
Hắc Lang Thần Vương không cho họ cơ hội. Nó gầm lên một tiếng, ba cái đuôi vung lên, không gian xung quanh Lâm Phàm và ba vị thần nhân lập tức vặn vẹo, tạo thành một lồng giam vô hình. Sức mạnh pháp tắc của Thần Giới bị nó thao túng, khiến họ không thể thoát ra.
Thiên Vận Thần Tướng hoảng sợ, vội vàng rút ra một cây thần kiếm, chém ra một kiếm quang rực rỡ, nhưng kiếm quang vừa chạm vào lồng giam đã bị Hắc Lang Thần Vương nuốt chửng.
“Tiểu tử, ngươi mau trốn đi! Ngươi là Tiên Giả, không có Thần Lực để chống lại nó đâu!” Lão giả tóc bạc hét lên với Lâm Phàm, dù trong tình cảnh nguy hiểm, ông vẫn không quên nhắc nhở.
Lâm Phàm nheo mắt. Đây là một cơ hội để hắn thể hiện sức mạnh của mình, nhưng cũng là một thử thách thực sự. Hắn đã cảm nhận được Hắc Lang Thần Vương từ trước đó, nhưng nó ẩn nấp quá khéo léo, chỉ đến khi ra tay mới lộ diện hoàn toàn. Hệ thống đã cảnh báo về mối nguy hiểm, và bây giờ nó đã trở thành hiện thực.
Hắn hít một hơi thật sâu, Thần Linh Chi Khí cuồn cuộn chảy vào cơ thể, đẩy nhanh quá trình chuyển hóa Tiên Lực. Mặc dù chưa hoàn toàn thành Thần Lực, nhưng bản chất Thiên Đạo trong hắn đã cho phép hắn hấp thu và sử dụng năng lượng này một cách hiệu quả hơn bất kỳ Tiên Giả nào.
Hắc Lang Thần Vương nhìn bốn người, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ khát máu. Nó đặc biệt chú ý đến Lâm Phàm, dường như cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt nào đó từ hắn, khác biệt với ba vị thần nhân kia.
“Gào!”
Nó lao tới, mục tiêu chính là Lâm Phàm. Ba cái đuôi của nó hóa thành những mũi dùi sắc bén, xé toạc không khí, mang theo sức mạnh hủy diệt.
Thiên Vận Thần Tướng và hai người kia lập tức xông lên, cố gắng chặn đứng Hắc Lang Thần Vương để bảo vệ Lâm Phàm, dù biết rõ là không thể. Tuy họ có chút coi thường Lâm Phàm, nhưng không ai muốn nhìn thấy một sinh linh yếu ớt bị yêu thú tàn sát ngay trước mắt mình.
Lâm Phàm không lùi bước. Hắn đưa tay ra, một thanh kiếm vô hình ngưng tụ từ Thần Linh Chi Khí hiện ra trong lòng bàn tay. Đây là kiếm ý của hắn, được hệ thống “tiến hóa” và kết hợp với pháp tắc của Thiên Đạo. Kiếm này không chỉ là một vũ khí, mà còn là sự thể hiện của ý chí và bản chất của hắn.
“Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật,” Lâm Phàm ra lệnh trong tâm trí, tập trung vào Hắc Lang Thần Vương.
<Mục tiêu: Hắc Lang Thần Vương. Cấp bậc: Thần cấp trung cấp. Nguồn gốc: Biến dị từ Hắc Lang Thần tộc, hấp thu năng lượng Hư Vô từ các vết nứt không gian nhỏ. Điểm yếu: Năng lượng Hư Vô trong cơ thể không ổn định, dễ bị ảnh hưởng bởi pháp tắc tinh khiết và ý chí sáng tạo. Đặc biệt, điểm yếu nằm ở huyệt Bách Hội, nơi năng lượng Hư Vô và Thần Lực xung đột mạnh nhất.>
Thông tin lập tức xuất hiện trong đầu Lâm Phàm. Hắn đã có kế hoạch. Hắn không cần phải chiến đấu trực diện với nó bằng vũ lực thuần túy. Hắn có thể sử dụng pháp tắc của Thiên Đạo để khắc chế nó.
Trong khi ba vị thần nhân còn đang hoang mang và tuyệt vọng, Lâm Phàm đã hành động. Hắn không né tránh những cái đuôi của Hắc Lang Thần Vương, mà lách mình qua, tốc độ nhanh như tia chớp, vượt xa khả năng phản ứng của đối phương. Thanh kiếm vô hình trong tay hắn không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là một luồng ánh sáng thuần khiết, tinh luyện từ Thần Linh Chi Khí và ý chí Thiên Đạo.
Hắn phóng thẳng tới huyệt Bách Hội của Hắc Lang Thần Vương. Kiếm quang không chém, mà là một cú đâm thẳng, mang theo một luồng pháp tắc tinh khiết và ánh sáng rực rỡ.
“Gào!”
Hắc Lang Thần Vương gầm lên đau đớn. Không phải vì vết thương thể xác, mà là vì luồng pháp tắc tinh khiết từ Lâm Phàm đã chạm vào điểm yếu chí mạng của nó. Năng lượng Hư Vô trong cơ thể nó lập tức phản ứng dữ dội, xung đột với Thần Lực, khiến toàn thân nó co giật dữ dội.
Lâm Phàm rút kiếm, lui về phía sau. Thanh kiếm vô hình tan biến, nhưng một ấn ký ánh sáng đã khắc sâu vào huyệt Bách Hội của Hắc Lang Thần Vương. Ấn ký đó không ngừng phát sáng, tịnh hóa và làm suy yếu năng lượng Hư Vô bên trong nó.
Hắc Lang Thần Vương giãy giụa một lúc, tiếng gầm của nó dần yếu đi, đôi mắt đỏ rực cũng dần mờ nhạt. Cuối cùng, nó gục xuống, cơ thể khổng lồ dần tan rã thành những hạt sáng li ti, tiêu biến vào không khí. Lồng giam không gian cũng biến mất.
Ba vị thần nhân đứng đó, há hốc mồm kinh ngạc. Họ không thể tin vào mắt mình. Một Tiên Giả vừa phi thăng, không có Thần Lực hoàn chỉnh, lại có thể dễ dàng tiêu diệt một con Hắc Lang Thần Vương cấp trung cấp, thứ mà ngay cả Thần Tướng như họ cũng phải bỏ chạy. Hơn nữa, cách hắn ra tay… quá kỳ lạ, không giống bất kỳ công pháp thần cấp nào mà họ từng biết.
Lâm Phàm thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn ba người họ, ánh mắt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Chúng ta an toàn rồi.”
Thiên Vận Thần Tướng lắp bắp: “Ngươi… ngươi… đã làm gì vậy?”
Lão giả tóc bạc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy phức tạp, có sự kinh ngạc, có sự kính sợ, và cả một chút nghi ngờ. “Vừa rồi… đó là pháp tắc gì? Ngươi không có Thần Lực, làm sao có thể tiêu diệt Hắc Lang Thần Vương?”
Lâm Phàm cười nhạt: “Chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ của hạ giới mà thôi. Nó có vẻ như rất sợ ánh sáng tinh khiết.” Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều về khả năng của mình ngay lúc này.
Nữ nhân kia nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. “Thủ đoạn nhỏ mà có thể diệt Thần Vương… Ngươi không đơn giản như vẻ ngoài đâu.”
Lâm Phàm không phủ nhận. Hắn biết mình đã gây ra sự chú ý không nhỏ, nhưng đây cũng là cách nhanh nhất để hắn có được vị thế ở Thần Giới. Hắn cần thông tin, cần tài nguyên, và cần một khởi đầu vững chắc.
“Nếu ba vị không chê, có thể dẫn đường cho ta đến một Thần Môn hoặc một thành trì gần nhất được không? Ta vẫn còn khá xa lạ với Thần Giới,” Lâm Phàm đề nghị, giọng điệu khiêm tốn.
Lão giả tóc bạc và nữ nhân kia liếc nhìn nhau, rồi gật đầu. Thiên Vận Thần Tướng tuy còn có chút nghi ngờ và không phục, nhưng cũng không dám nói gì nữa sau khi chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Lâm Phàm. Một Tiên Giả vừa phi thăng lại có thể diệt Thần Vương… Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ gây chấn động toàn bộ Thần Giới.
Họ hiểu rằng người trước mắt không phải là một Tiên Giả yếu ớt như họ tưởng, mà là một con rồng ẩn mình, một cường giả có khả năng kinh thiên động địa. Việc kết giao với hắn lúc này có thể mang lại lợi ích không ngờ.
“Được thôi, Lâm huynh. Chúng ta là đệ tử của Thiên Hà Thần Môn. Nếu ngươi không ngại, có thể cùng chúng ta trở về Thiên Hà Thành. Đó là một thành trì lớn, có rất nhiều cơ hội cho người mới phi thăng như ngươi,” lão giả tóc bạc nói, giọng điệu đã trở nên khách khí hơn rất nhiều.
Lâm Phàm mỉm cười: “Vậy thì làm phiền ba vị rồi.”
Hắn biết rằng, hành trình chinh phục Thần Giới của mình đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không còn bị coi thường nữa. Mỗi bước đi của hắn sẽ là một sự khẳng định, một sự thức tỉnh dần dần của Thiên Đạo trong cơ thể hắn.