Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 413
Không gian nứt vỡ, một dòng xoáy thần quang rực rỡ bùng nổ, và Lâm Phàm bước ra, chân chạm vào một mảnh đất vàng óng. Hơi thở đầu tiên của Thần Giới tràn ngập lồng ngực hắn, không phải Tiên Linh Chi Khí thanh khiết như Tiên Giới, mà là một loại năng lượng thần thánh nguyên thủy, hùng vĩ và trầm trọng hơn gấp vạn lần. Chung quanh hắn, vô số đảo lớn nhỏ trôi nổi giữa không trung, được nối liền bởi những cầu thang bằng ngọc bích lấp lánh hoặc những con đường mây ngũ sắc. Cây cối cao vút tận trời, mỗi chiếc lá đều tựa như được điêu khắc từ ngọc thạch, tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Những cung điện nguy nga, tráng lệ lơ lửng trên các đỉnh núi, được xây dựng bằng những vật liệu mà Lâm Phàm chưa từng thấy, mỗi viên gạch đều ẩn chứa pháp tắc đại đạo.
Đây là Thần Giới. Một thế giới còn vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về sự hùng vĩ và quyền năng.
Lâm Phàm khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Hắn không còn là Tiên Đế, mà là một Chân Thần sơ cấp, nhưng bản chất Thiên Đạo trong huyết mạch hắn vẫn không ngừng cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình có thể dễ dàng xé rách không gian, lật đổ một dãy núi chỉ bằng một ý niệm. Tuy nhiên, sự mạnh mẽ này cũng đi kèm với một cảm giác bị ràng buộc. Thần Giới có những pháp tắc riêng, những quy tắc khắc nghiệt hơn, phức tạp hơn để duy trì sự ổn định của nó. Và quan trọng hơn, hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại khác, có những luồng mạnh đến mức khiến hắn phải nhíu mày.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của những loại linh thảo thần cấp và âm thanh du dương của những bản nhạc từ xa vọng lại. Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt quét qua một khu vực gần đó. Có một nhóm sinh linh đang đứng chắn ngang con đường mây mà hắn vừa đặt chân tới. Họ có vẻ ngoài cao quý, với những bộ thần bào lấp lánh và khí tức thần lực mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ Tiên Đế nào hắn từng gặp. Rõ ràng, họ là những Chân Thần đã tu luyện lâu năm.
Một trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc vàng óng và ánh mắt kiêu ngạo, tay cầm một cây quạt ngọc, tiến lên một bước. Hắn đánh giá Lâm Phàm từ đầu đến chân với vẻ khinh thường rõ rệt.
“Ồ, xem ai đây? Lại là một kẻ mới phi thăng từ hạ giới sao?” Nam tử nhếch mép, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. “Nhìn khí tức của ngươi kìa, non nớt đến đáng thương. Chắc hẳn là vừa thoát khỏi cái lồng tù túng của Tiên Giới yếu kém kia nhỉ?”
Lâm Phàm đứng yên, không nói một lời. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, đồng thời kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” trong tiềm thức. Thông tin về các pháp tắc thần cấp, cấu trúc năng lượng của những người xung quanh và đặc điểm của Thần Giới liên tục đổ vào tâm trí hắn, giúp hắn nhanh chóng thích nghi.
Một nữ tử bên cạnh nam tử tóc vàng, với vẻ đẹp sắc sảo và ánh mắt lạnh lùng, cười khẩy. “Hừ, loại phế vật hạ giới này mà cũng dám đặt chân lên Thần Giới chúng ta. Thật là ô uế. Thần Tử Liệt Phong, không cần phí lời với hắn. Cứ trực tiếp đuổi hắn đi là được.”
Nam tử tóc vàng, Thần Tử Liệt Phong, gật đầu, vẻ mặt càng thêm ngạo mạn. “Ngươi nghe rõ chưa, kẻ hạ giới? Vị trí này không dành cho những kẻ yếu kém như ngươi. Cút về nơi ngươi thuộc về đi, nếu không, đừng trách bản Thần Tử ra tay không nương tình.” Hắn khẽ phẩy quạt, một luồng thần lực mỏng manh nhưng sắc bén lướt qua Lâm Phàm, mang theo ý cảnh xua đuổi.
Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn cảm nhận được luồng thần lực đó có ý định chèn ép và làm suy yếu ý chí của hắn, ép hắn phải khuất phục. Tuy nhiên, với bản chất Thiên Đạo trong người, ý chí của hắn kiên cố như vạn cổ bất diệt. Luồng thần lực đó chạm vào hắn như chạm vào một tảng đá không thể lay chuyển, rồi tan biến vô hình.
Thần Tử Liệt Phong hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. Hắn nghĩ Lâm Phàm chỉ là may mắn hoặc có một loại bảo vật phòng thân nào đó. “Ồ, còn chút bản lĩnh ư? Vậy để ta xem ngươi có thể chịu đựng được bao lâu.”
Hắn bước tới, thần lực trong cơ thể bùng nổ, một luồng ánh sáng chói mắt bao phủ lấy bàn tay đang cầm quạt. Cây quạt ngọc bích biến thành một vũ khí thần khí, tỏa ra khí tức đáng sợ. “Hư Không Liệt Phong Trảm!”
Một nhát chém vô hình xuyên phá không gian, mang theo sức mạnh của phong pháp tắc và hư không, lao thẳng tới Lâm Phàm. Nhát chém này đủ để xé nát một ngọn núi thần cấp, hoặc làm trọng thương một Chân Thần trung cấp.
Lâm Phàm vẫn không di chuyển. Trong mắt hắn, từng đường nét của pháp tắc, từng điểm yếu trong chiêu thức của Thần Tử Liệt Phong đều hiện rõ mồn một qua khả năng phân tích của hệ thống. Đây là một chiêu thức mạnh mẽ đối với Thần Tử Liệt Phong, nhưng đối với Lâm Phàm, nó đầy rẫy sơ hở.
Khi nhát chém chỉ còn cách hắn một tấc, Lâm Phàm đột nhiên vươn tay. Một bàn tay tưởng chừng yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vô số pháp tắc vũ trụ. Hắn không dùng bất kỳ thần thông hay công pháp nào. Hắn chỉ đơn giản là túm lấy “không gian nứt vỡ” mà nhát chém tạo ra, sau đó bóp nhẹ.
Rắc!
Một âm thanh nhỏ vang lên, nhưng lại như sấm sét đánh vào tai Thần Tử Liệt Phong và những người khác. Nhát chém “Hư Không Liệt Phong Trảm” của hắn, một chiêu thức mà hắn tự hào, đã bị Lâm Phàm bóp nát ngay trong không trung, như thể nó chỉ là một ảo ảnh mong manh. Luồng thần lực cuồng bạo tan biến, để lại một khoảng không gian bình lặng đến đáng sợ.
Thần Tử Liệt Phong đứng sững sờ, cây quạt ngọc trong tay khẽ run lên. Hắn chưa từng thấy ai có thể hóa giải chiêu thức của mình một cách dễ dàng và thô bạo đến vậy. Những người đi cùng hắn cũng tái mặt, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang sợ hãi và kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi là ai?” Thần Tử Liệt Phong lắp bắp hỏi, vẻ kiêu ngạo đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi.
Lâm Phàm rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, mang theo một chút uy áp vô hình. “Ta không có ý gây sự. Nhưng nếu các ngươi cứ khăng khăng muốn tìm phiền phức, ta cũng sẽ không ngại ‘giúp’ các ngươi hiểu rõ quy tắc của Thần Giới này.”
Dứt lời, hắn khẽ nhấc chân, bước về phía trước. Chỉ một bước chân, nhưng không gian xung quanh Thần Tử Liệt Phong và đồng bọn đột nhiên trở nên đặc quánh. Một luồng trọng lực kinh hoàng từ hư vô giáng xuống, ép họ phải quỳ sụp xuống đất. Thần lực trong cơ thể họ bị kiềm hãm, không thể vận chuyển. Họ cảm thấy như có một ngọn núi thần cấp đè lên vai, từng thớ thịt, từng xương cốt đều kêu lên kẽo kẹt.
“Ngươi dám!” Thần Tử Liệt Phong nghiến răng, cố gắng chống cự, nhưng vô ích. Hắn chỉ có thể gục xuống, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn và sợ hãi. “Ta là Thần Tử của Liệt Phong Gia Tộc, ngươi không thể…”
“Liệt Phong Gia Tộc?” Lâm Phàm lặp lại, ánh mắt không chút gợn sóng. “Chưa từng nghe qua.”
Một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến Thần Tử Liệt Phong và đồng bọn cảm thấy như bị tát vào mặt. Liệt Phong Gia Tộc là một trong những gia tộc thần tộc khá có tiếng tăm trong khu vực này, vậy mà kẻ này lại nói chưa từng nghe qua? Điều đó hoặc là hắn điên, hoặc là hắn có lai lịch kinh người đến mức coi thường tất cả.
“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải là Chân Thần mới phi thăng bình thường!” Một nữ tử khác run rẩy nói, ánh mắt nhìn Lâm Phàm như nhìn một con quái vật.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn không cần phải giải thích. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước qua họ, như thể họ chỉ là những tảng đá ven đường. Áp lực vô hình vẫn đè nặng lên họ, khiến họ không thể nhúc nhích hay lên tiếng phản kháng.
Trong khi đó, ở một cung điện lơ lửng trên tầng mây cao nhất của khu vực này, một lão giả tóc bạc phơ, đang nhắm mắt tĩnh tọa, đột nhiên mở mắt. Đôi mắt già nua nhưng lại lóe lên tia sáng sắc bén, xuyên thấu hư không. Ông ta là Đạo Thiên Thần Vương, một trong những cường giả hàng đầu của vùng đất này.
“Ồ? Một vị Chân Thần mới phi thăng mà lại có thể dễ dàng trấn áp Thần Tử Liệt Phong? Hơn nữa, khí tức của hắn… thật kỳ lạ.” Đạo Thiên Thần Vương lẩm bẩm. “Không phải là Thiên Đạo của Thần Giới chúng ta, cũng không hoàn toàn thuộc về Tiên Giới. Lại có một luồng sinh cơ mãnh liệt, tựa như…” Ông ta nheo mắt, suy tư. “Tựa như một mầm mống của Đại Đạo vậy.”
Ông ta không can thiệp. Thay vào đó, một nụ cười hứng thú xuất hiện trên khuôn mặt già nua. “Thú vị. Thần Giới đã quá lâu không có một người thú vị như vậy. Cứ để hắn tự do đi lại một thời gian. Ta muốn xem, kẻ này sẽ mang đến điều gì cho vùng đất này.”
Lâm Phàm không biết mình đã được một vị Thần Vương chú ý. Hắn chỉ tiếp tục bước đi trên con đường mây, cảm nhận sự rộng lớn và phức tạp của Thần Giới. Hắn hiểu rằng, để đạt được mục tiêu của mình – thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả – hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, và phải nhanh chóng tạo dựng chỗ đứng của mình trong thế giới khắc nghiệt này. Những tên Thần Tử kiêu ngạo kia chỉ là một bài học đầu tiên, một lời nhắc nhở rằng Thần Giới không phải là nơi để hắn ẩn mình.
Mục tiêu tiếp theo của hắn là tìm hiểu sâu hơn về Thần Giới, về các thế lực hùng mạnh và những bí mật bị chôn vùi. Hắn cần thông tin, và để có thông tin, hắn cần phải bước vào những nơi quyền lực nhất.
Với mỗi bước chân, Lâm Phàm cảm thấy bản chất Thiên Đạo trong hắn lại càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn, như thể Thần Giới này đang chào đón sự trở lại của một vị chủ nhân bị lãng quên.