Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:47:27 | Lượt xem: 2

Chân trời Thần Giới rực rỡ một màu vàng kim, không khí tràn ngập Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức hóa lỏng thành từng giọt sương, lơ lửng giữa những đỉnh núi chọc trời được điêu khắc từ các loại thần thạch quý hiếm. Lâm Phàm đứng trên một phi thuyền ngọc bích, mắt hờ hững lướt qua những cảnh tượng hùng vĩ. Nơi đây, dù là một ngọn cỏ dại cũng ẩn chứa thần vận, một viên đá cuội cũng có thể là khoáng thạch cấp thấp mà Tiên Giới phải tranh giành. Nhưng trong mắt hắn, sự phồn hoa này lại ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ.

Hắn đã đặt chân lên Thần Giới được một thời gian ngắn. Kể từ khi đột phá Tiên Đế và phi thăng, Lâm Phàm nhanh chóng nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa Tiên Giới và Thần Giới. Pháp tắc ở đây càng thêm tinh vi, phức tạp, sức mạnh cũng càng thêm thâm sâu. Các cường giả ở đây không chỉ nắm giữ Tiên Linh Chi Khí, mà còn điều khiển “Thần Nguyên Lực”, một loại năng lượng cao cấp hơn, hòa quyện với những pháp tắc vũ trụ nguyên thủy nhất.

Dù đã đạt đến cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong trước khi phi thăng, Lâm Phàm vẫn được coi là một “Thần Nhân hạ giới” (Ascended God-human) tại Thần Giới. Cái danh xưng này nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất lại ẩn chứa sự khinh thường sâu sắc. Trong mắt các thế lực bản địa Thần Giới, những kẻ phi thăng từ hạ giới lên dù có mạnh đến đâu cũng chỉ là những kẻ “chưa được tẩy luyện” bởi Thần Giới pháp tắc, mang theo khí tức phàm trần, không thể so sánh với những Thần Tử, Thần Nữ được sinh ra và lớn lên trong Thần Giới, hấp thụ Thần Nguyên lực từ nhỏ.

Ngày hôm nay, Lâm Phàm đang tham dự một buổi khảo hạch của “Bách Thần Điện”, một trong mười đại Thần Điện của Thần Giới. Hắn không có ý định gia nhập bất kỳ thế lực nào, nhưng để hiểu rõ hơn về Thần Giới và tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, việc tiếp xúc với các thế lực lớn là điều cần thiết. Các buổi khảo hạch như thế này thường thu hút vô số thiên tài trẻ tuổi, cũng là nơi tốt nhất để quan sát và đánh giá sức mạnh của Thần Giới.

Trong quảng trường rộng lớn được xây dựng bằng những khối đá thần nguyên, hàng vạn Thần Nhân trẻ tuổi tụ tập, khí thế hùng tráng. Bất chợt, một tiếng cười lạnh lùng vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Ồ, xem ai đây? Lại là một Thần Nhân hạ giới dám đến đây để ‘thử vận may’ à?”

Một thanh niên tuấn tú, mặc Thần bào lấp lánh, khí chất ngạo mạn, bước đến. Hắn có mái tóc đen nhánh như mực, đôi mắt sắc như dao, xung quanh tỏa ra một luồng Thần Nguyên lực hùng hậu. Hắn chính là Cổ Thần Phong, một trong những Thần Tử kiệt xuất nhất của Cổ Thần Tộc, một gia tộc Thần Giới cổ xưa và quyền lực.

Lâm Phàm chỉ liếc nhìn đối phương một cái, ánh mắt bình thản, không chút phản ứng. Hắn đã quá quen với những ánh mắt khinh miệt và những lời lẽ khiêu khích như vậy từ khi còn ở Tiên Giới, thậm chí là ở phàm trần. Đối với hắn, những lời lẽ đó không khác gì tiếng ve kêu mùa hạ, không đáng để bận tâm.

Sự thờ ơ của Lâm Phàm càng khiến Cổ Thần Phong bực bội. Hắn vốn dĩ muốn chọc tức Lâm Phàm, khiến hắn bẽ mặt trước công chúng. Nhưng đối phương lại hoàn toàn phớt lờ hắn, điều này là một sự sỉ nhục lớn đối với một Thần Tử kiêu ngạo như hắn.

“Ngươi điếc à? Hay là đã quen với việc bị coi thường nên không còn cảm giác gì nữa?” Cổ Thần Phong nhếch mép, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích. “Nghe nói ngươi từ hạ giới phi thăng lên, cũng có chút bản lĩnh. Hay là chúng ta thử một trận? Để ta xem, ‘thiên tài hạ giới’ có thể mạnh đến mức nào ở Thần Giới này?”

Xung quanh, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Cổ Thần Phong vốn nổi tiếng là kẻ ngạo mạn và thích gây sự, nhưng thực lực của hắn thì không ai có thể phủ nhận. Hắn đã đạt đến cảnh giới Thần Vương sơ kỳ, một trong những người trẻ tuổi nhất đạt đến cảnh giới này trong Bách Thần Điện.

Lâm Phàm thở dài một tiếng, cuối cùng cũng cất lời, giọng nói bình tĩnh, không chút sóng gió: “Ngươi muốn gì? Ta không có hứng thú với những trò trẻ con này.”

“Trẻ con?” Cổ Thần Phong cười phá lên, “Được thôi, vậy để ta cho ngươi thấy, ‘trò trẻ con’ của Thần Giới mạnh mẽ đến mức nào!”

Vừa dứt lời, Cổ Thần Phong đã ra tay. Một luồng Thần Nguyên lực cuồn cuộn bùng nổ từ cơ thể hắn, hóa thành một đạo Thần Long Cự Ảnh màu vàng kim, mang theo uy thế ngập trời, gầm thét lao về phía Lâm Phàm. Đây là “Cổ Thần Long Quyết”, một thần thông trấn tộc của Cổ Thần Tộc, uy lực vô cùng.

Không gian xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo, như muốn bị Thần Long Cự Ảnh xé nát. Các Thần Nhân xung quanh đều lùi lại, e ngại dư chấn của chiêu thức này. Họ đều nghĩ rằng Lâm Phàm sẽ phải chật vật chống đỡ, hoặc ít nhất là lùi bước.

Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng im, ánh mắt vẫn bình thản. Trong khoảnh khắc Thần Long Cự Ảnh sắp va chạm, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Hắn không hề sử dụng bất kỳ thần thông cao siêu nào, chỉ giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng điểm về phía trước.

Một đạo ánh sáng xanh nhạt lóe lên từ đầu ngón tay hắn, không hề có khí thế kinh thiên động địa, không có pháp tắc chấn động vũ trụ. Nó chỉ là một tia sáng nhỏ bé, gần như vô hình, nhưng lại khiến Cổ Thần Phong cảm thấy một cảm giác bất an cực độ.

Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể Lâm Phàm đã kích hoạt ngay lập tức. Trong chớp mắt, hắn đã “phân tích” hoàn toàn cấu trúc năng lượng, pháp tắc và điểm yếu của “Cổ Thần Long Quyết”. Hắn không cần phải dùng sức mạnh đối đầu sức mạnh, mà chỉ cần tấn công vào điểm yếu chí mạng nhất của nó.

Tia sáng xanh nhạt kia nhẹ nhàng xuyên qua đầu Thần Long Cự Ảnh. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Chỉ có một tiếng “xoẹt” rất nhỏ, rồi Thần Long Cự Ảnh khổng lồ đột nhiên dừng lại giữa không trung, sau đó tan rã như bụi phấn, biến mất không dấu vết.

Tất cả mọi người đều sững sờ. Cổ Thần Phong, người vừa tung ra chiêu thức, còn đang giữ nguyên tư thế tấn công, đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa thấy. “Cổ Thần Long Quyết” của hắn, một thần thông mạnh mẽ đủ để san bằng một ngọn núi thần, lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng như vậy, như thể nó chưa từng tồn tại.

Không chỉ vậy, Lâm Phàm còn không dừng lại. Ngón tay hắn điểm ra, không chỉ hóa giải chiêu thức, mà còn khóa chặt “Thần Nguyên Lực” trong cơ thể Cổ Thần Phong. Một luồng năng lượng vô hình bao trùm lấy Cổ Thần Phong, khiến hắn cảm thấy toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích, thậm chí Thần Nguyên lực trong đan điền cũng bị phong tỏa hoàn toàn.

“Ngươi…” Cổ Thần Phong cố gắng nói, nhưng giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn không còn vẻ ngạo mạn ban đầu, thay vào đó là sự hoảng sợ tột độ. Hắn cảm thấy một sức mạnh vô hình, vượt xa nhận thức của hắn, đang đè nén hắn. Đây không phải là sức mạnh của Thần Vương, thậm chí không phải Thần Hoàng bình thường có thể làm được.

Lâm Phàm thu tay lại, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như chưa từng làm gì. Hắn nhìn Cổ Thần Phong, khẽ lắc đầu: “Như ta đã nói, trò trẻ con.”

Đám đông xung quanh chết lặng. Không ai dám xì xào bàn tán nữa. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi đến kính sợ. Một Thần Nhân hạ giới, chỉ bằng một ngón tay, đã dễ dàng hóa giải và phong tỏa một Thần Tử cấp Thần Vương. Điều này đã phá vỡ mọi định kiến của họ.

Bên trong Bách Thần Điện, những trưởng lão và cường giả đang theo dõi buổi khảo hạch cũng không khỏi chấn động. Một vị Thần Hoàng tóc bạc, người đã sống hàng vạn năm, khẽ nheo mắt: “Kẻ này… không đơn giản. Hắn không chỉ hóa giải chiêu thức, mà còn bẻ cong pháp tắc của Thần Nguyên Lực. Hắn không phải là Thần Vương bình thường, thậm chí là Thần Hoàng cũng khó làm được điều này nhẹ nhàng đến vậy.”

Một vị Thần Vương khác gật đầu: “Hắn ta đã ẩn giấu thực lực. Hoặc là, hắn có một loại lực lượng đặc biệt nào đó mà chúng ta chưa từng thấy.”

Lâm Phàm không quan tâm đến những ánh mắt và lời bàn tán xung quanh. Hắn chỉ cảm thấy một làn sóng năng lượng nhỏ bé, một mảnh vỡ Thiên Đạo rất nhỏ, vừa được hấp thu vào cơ thể hắn. Đó là phần thưởng cho việc hắn đã phô diễn sức mạnh và trấn áp kẻ kiêu ngạo.

Hắn hiểu rằng, để có thể tìm kiếm và thu hồi các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong Thần Giới, hắn không thể mãi ẩn mình. Hắn phải chứng minh thực lực, phải khiến các thế lực Thần Giới phải kiêng dè, để từ đó có thể tiếp cận những bí mật sâu xa hơn. Màn phô diễn vừa rồi, dù chỉ là một phần nhỏ sức mạnh của hắn, nhưng cũng đủ để thay đổi cách nhìn của Thần Giới về “Thần Nhân hạ giới” như hắn.

Cổ Thần Phong, sau một lúc lâu, cuối cùng cũng cảm thấy luồng năng lượng phong tỏa trong cơ thể mình được nới lỏng. Hắn ngã khuỵu xuống, mồ hôi lạnh toát ra. Vẻ mặt hắn tái mét, không còn chút huyết sắc. Hắn nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt đầy sự phức tạp: có sợ hãi, có hối hận, và cả một chút kính phục.

Lâm Phàm không thèm nhìn hắn lần nữa. Hắn quay người, bước đi nhẹ nhàng về phía khu vực dành cho những người đã qua khảo hạch. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây thần nguyên cuồn cuộn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước để thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, trong sâu thẳm linh hồn, một ngọn lửa ý chí kiên cường đang bùng cháy dữ dội.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8