Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:47:49 | Lượt xem: 2

Khi Lâm Phàm bước ra khỏi Cổng Phi Thăng, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự choáng ngợp hay xa lạ, mà là một làn sóng năng lượng hùng vĩ, tinh khiết đến mức khiến toàn bộ linh hồn hắn run rẩy. Đó là Thần Linh Chi Khí, thứ năng lượng mà Tiên Linh Chi Khí ở Tiên Giới chỉ có thể được coi là một bản sao nhợt nhạt, yếu ớt. Mỗi hơi thở của hắn đều như đang nuốt trọn một dòng suối nguồn sức mạnh, mỗi tế bào trong cơ thể đều reo vang, khao khát hấp thụ. Đây chính là Thần Giới, nơi các Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng thống trị, một vũ trụ hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng biết.

Hắn đứng trên một bệ đá cổ kính, được chạm khắc tinh xảo với vô số phù văn thần bí, lấp lánh ánh sáng vàng kim. Xung quanh hắn, không gian rộng lớn đến vô tận, là một quảng trường đá ngọc khổng lồ, nơi hàng trăm Cổng Phi Thăng khác cũng đang hoạt động, thỉnh thoảng lại có một bóng người hoặc một nhóm người xuất hiện, mang theo khí tức của những kẻ vừa thoát ly phàm trần hoặc Tiên Giới, bước vào cảnh giới cao hơn. Tuy nhiên, phần lớn những người mới đến đều có vẻ mặt kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi, không thể giữ được vẻ bình tĩnh như Lâm Phàm.

Lâm Phàm ngẩng đầu. Phía trên không phải là bầu trời xanh ngắt hay đầy sao, mà là một vòm trời rực rỡ sắc màu, nơi những dòng năng lượng Thần Linh Chi Khí cuồn cuộn thành từng dải ngân hà thu nhỏ, lấp lánh như vô số viên ngọc quý. Những đám mây trôi lững lờ không phải là hơi nước mà là những tinh thể năng lượng lơ lửng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi xuống những đỉnh núi cao vút mọc lên từ chân trời, mỗi đỉnh núi đều như một cây cột chống trời, ẩn chứa khí tức của những pho tượng thần linh khổng lồ. Kiến trúc nơi đây cũng vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Những tòa thành không được xây bằng đá hay gạch, mà dường như được đẽo gọt từ những tinh thạch khổng lồ, hoặc được tạo ra từ chính pháp tắc của Thần Giới, lấp lánh ánh sáng thần thánh, cao chọc trời, sừng sững uy nghi.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận. Thiên Đạo mảnh vỡ trong linh hồn hắn đang kêu gọi, không phải là một sự thức tỉnh đột ngột, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với những pháp tắc xung quanh. Thần Giới không chỉ tràn ngập Thần Linh Chi Khí, mà còn có những Thần Đạo Pháp Tắc cực kỳ hoàn chỉnh và phức tạp. Mỗi quy tắc vận hành ở đây đều được khắc sâu vào không gian, thời gian, tạo nên một trật tự vững chắc, một bức tường thành kiên cố mà phàm nhân hay Tiên nhân không thể nào lay chuyển. Tuy nhiên, với con mắt của Thiên Đạo, Lâm Phàm vẫn cảm nhận được một sự thiếu sót tinh tế, một vết rạn nhỏ trong sự hoàn mỹ đó – dấu vết của sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Hắn mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đồng tử. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm nào, cũng không phải là Tiên Đế uy chấn Tiên Giới. Hắn là Lâm Phàm, người mang theo sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo, một thực thể đang dần thức tỉnh và vươn tới cảnh giới cao hơn. Sức mạnh của hắn hiện tại đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Đế, nhưng ở Thần Giới này, hắn chỉ là một Tân Thần, một kẻ mới đặt chân đến, chưa đủ tư cách để được các cường giả nơi đây coi trọng.

Hắn quan sát những người xung quanh. Có những vị Thần trẻ tuổi, khí tức cường đại, ánh mắt kiêu ngạo, đi lại giữa quảng trường với vẻ tự tin tuyệt đối. Họ không phải là những kẻ mới phi thăng, mà là những Thần tộc bản địa, những kẻ sinh ra đã mang trong mình huyết mạch thần thánh. Họ khoác lên mình những bộ thần bào lộng lẫy, làm từ những chất liệu mà Lâm Phàm chưa từng thấy, trên ngón tay lấp lánh những chiếc nhẫn chứa đựng Thần khí mạnh mẽ. Thỉnh thoảng, một vị Thần Vương hoặc Thần Tôn sẽ lướt qua, không gian xung quanh họ dường như cũng phải uốn mình, tạo ra một áp lực vô hình khiến những Thần cấp thấp hơn phải cúi đầu, tránh né. Lâm Phàm cảm nhận được, dù hắn đã là Tiên Đế, nhưng so với những cường giả Thần Giới này, hắn vẫn còn một khoảng cách nhất định về sự dung hợp với Thần Đạo Pháp Tắc, về sự điều khiển Thần Linh Chi Khí, và quan trọng nhất là về tầng lớp địa vị.

Một nhóm người mới phi thăng từ một tiểu thế giới khác, đang la hét kinh ngạc trước cảnh tượng hùng vĩ của Thần Giới. Một trong số họ vô tình vấp phải một vị Thần tộc bản địa đang đi ngang qua. Vị Thần tộc trẻ tuổi đó, với mái tóc vàng rực và đôi mắt xanh lam lạnh lẽo, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không nói một lời, chỉ phóng ra một luồng Thần uy nhỏ bé. Ngay lập tức, người mới phi thăng kia bị một lực lượng vô hình ép quỳ xuống, toàn thân run rẩy, mặt mũi trắng bệch, không thể nhúc nhích. Vị Thần tộc trẻ tuổi khinh thường liếc nhìn một cái, sau đó tiếp tục bước đi, hoàn toàn không để tâm đến sự tồn tại của kẻ yếu kém kia. Hành động này diễn ra rất nhanh, rất tự nhiên, như thể đó là một lẽ thường tình ở Thần Giới.

Lâm Phàm âm thầm ghi nhớ cảnh tượng đó. Đây chính là Thần Giới. Nơi đây không có chỗ cho sự yếu đuối, không có sự khoan dung cho những kẻ không hiểu quy tắc. Sức mạnh và địa vị là tất cả. Dù bản thân hắn có sức mạnh vượt xa Tiên Đế, nhưng với tư cách là một Tân Thần, một kẻ vừa từ hạ giới phi thăng lên, hắn sẽ bị coi thường, bị khinh miệt. Nếu hắn không cẩn thận, không hiểu rõ quy tắc vận hành của Thần Giới, hắn sẽ gặp phải vô vàn rắc rối không đáng có.

Tâm trí hắn xoay chuyển, đưa ra quyết định. Không thể nóng vội. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo mà còn là tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của sự suy yếu Thiên Đạo Nguyên Thủy, và chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Để làm được điều đó, hắn cần phải hiểu rõ Thần Giới này, hiểu rõ những pháp tắc của nó, và quan trọng nhất là phải tìm được những mảnh vỡ còn lại. Mà những mảnh vỡ đó, chắc chắn sẽ không nằm ở những nơi dễ tìm, hay dễ dàng có được.

Hắn cần một kế hoạch. Trước hết, hắn cần một thân phận, một nơi chốn để ẩn mình và quan sát. Hắn có khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, một lợi thế tuyệt đối. Khả năng này có thể giúp hắn nhanh chóng phân tích các Thần Đạo Pháp Tắc, hiểu rõ cách vận hành của Thần Linh Chi Khí, và thậm chí là tiến hóa các công pháp Thần Giới. Nhưng điều đó cần thời gian, và sự kín đáo.

Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai hắn, không phải là lời nói, mà là một làn sóng ý thức truyền thẳng vào linh hồn. “Tân Thần đến từ hạ giới, thông báo thân phận và thế giới xuất thân để được sắp xếp.”

Lâm Phàm quay lại. Một vị Thần quan trung niên, mặc thần bào màu xám tro, khuôn mặt nghiêm nghị, đang đứng gần đó. Ánh mắt ông ta quét qua Lâm Phàm một cách lãnh đạm, không chút cảm xúc, như thể đang nhìn một món hàng. Lâm Phàm hiểu rằng đây là một thủ tục bắt buộc đối với tất cả những người mới phi thăng. Hắn không hề che giấu, cũng không cần phải làm vậy. “Lâm Phàm, đến từ Tiên Giới của ‘Vô Cực Đại Lục’.” Hắn không muốn nói ra cái tên ‘Thiên Đạo Môn’ hay ‘Thánh Địa Vô Cực’ mà hắn đã tạo ra ở hạ giới, vì chúng không có ý nghĩa gì ở đây.

Vị Thần quan gật đầu hờ hững, không một chút ngạc nhiên hay quan tâm. “Vô Cực Đại Lục… À, một tiểu Tiên Giới cấp thấp. Được rồi, theo ta.”

Lâm Phàm đi theo Thần quan. Hắn cảm nhận được sự khinh thường trong giọng điệu và thái độ của đối phương, nhưng hắn không bận tâm. Đây là điều hắn đã dự đoán. Sự khinh thường này sẽ là động lực để hắn vươn lên, chứng minh thực lực của mình. Hắn sẽ không tranh giành hư danh, mà sẽ dùng thực lực để khiến tất cả những kẻ coi thường hắn phải kinh ngạc, thậm chí là run sợ. Nhưng trước đó, hắn sẽ là một Tân Thần bình thường, một kẻ mới đến đang cố gắng tìm chỗ đứng của mình trong thế giới rộng lớn và tàn khốc này.

Hắn nhìn lại quảng trường phi thăng lần cuối, rồi hướng ánh mắt về phía những tòa thành thần thánh sừng sững, những đỉnh núi lấp lánh ánh sáng, và những dải ngân hà năng lượng xoáy tít trên bầu trời. Thần Giới, một khởi đầu mới, một thử thách mới. Và sâu thẳm trong linh hồn hắn, Thiên Đạo đang thì thầm, dẫn lối cho sứ mệnh vĩ đại của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8