Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 416
Lâm Phàm vừa bước chân qua cánh cổng ánh sáng chói lòa, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự nhẹ nhõm của kẻ thoát khỏi xiềng xích phàm trần, mà là một luồng áp lực khổng lồ, tưởng chừng có thể nghiền nát mọi thứ. Hắn hít sâu một hơi, những tia thần quang lấp lánh trong không khí như những viên ngọc trai li ti, tràn vào phổi, thanh lọc từng thớ thịt, từng kinh mạch. Đây chính là Thần Linh Chi Khí, thứ năng lượng tinh khiết và hùng vĩ gấp vạn lần Tiên Linh Chi Khí ở Tiên Giới.
Dưới chân Lâm Phàm là một đại điện nguy nga, được chạm khắc từ những khối đá không rõ tên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và những hoa văn cổ xưa. Mái vòm cao vút, dường như chạm tới tận cùng của bầu trời Thần Giới, nơi những tinh tú khổng lồ lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu. Từ đại điện, một con đường bằng ngọc bích trải dài đến vô tận, dẫn vào một thế giới mà chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ khiến bất kỳ sinh linh hạ giới nào phải quỳ phục.
Những dãy núi cao chót vót, sừng sững như những vị thần ngủ yên, đỉnh núi xuyên thẳng tầng mây, lấp lánh ánh kim. Dòng sông chảy xiết, không phải là nước mà là những dòng năng lượng Thần Linh cuộn trào, róc rách mang theo những viên đá phát sáng. Những cây cổ thụ cao hàng vạn trượng, cành lá rủ xuống như những dòng thác ánh sáng, trên mỗi chiếc lá đều ẩn chứa một pháp tắc tự nhiên. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ hùng vĩ, cổ xưa và tràn đầy sức sống, một sức sống mà Lâm Phàm chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ thế giới nào trước đây.
“Đây chính là Thần Giới sao…” Lâm Phàm lẩm bẩm, đôi mắt hắn lấp lánh tinh quang, không phải là sự choáng ngợp mù quáng, mà là sự phấn khích của kẻ tìm được chân lý. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình, dù đã đạt đến cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, nhưng ở đây, hắn lại có cảm giác như một tân binh, như một sinh linh vừa bắt đầu hành trình tu luyện. Các pháp tắc Thần Giới mạnh mẽ và phức tạp hơn rất nhiều, như những sợi dây vô hình đang trói buộc, kìm hãm hắn.
Một tiếng động khẽ vang lên, Lâm Phàm quay đầu, thấy một nhóm năm người đang đi về phía đại điện. Họ ăn vận lộng lẫy, khí chất siêu phàm, trên trán mỗi người đều có một dấu ấn thần bí phát sáng nhàn nhạt, biểu tượng cho huyết mạch và địa vị của họ. Khi ánh mắt họ chạm vào Lâm Phàm, một vẻ kinh ngạc thoáng qua, sau đó là sự khinh thường không hề che giấu.
“Ồ, lại có tân thần phi thăng lên sao?” Một nam tử cao lớn, thân hình vạm vỡ, mặc áo giáp vàng rực, cười khẩy. Giọng nói của hắn vang dội như tiếng chuông đồng, mang theo vẻ kiêu ngạo cố hữu. “Khí tức yếu ớt như vậy, chắc là từ cái hạ giới nào đó mới bay lên đây đi?”
Một nữ tử xinh đẹp, mái tóc xanh biếc như ngọc, đôi mắt phượng kiêu kỳ, che miệng cười mỉm. “Nhìn hắn đi, còn đang ngây dại trước cảnh Thần Giới kìa. Chắc là một phàm nhân may mắn gặp được cơ duyên, chật vật lắm mới phá vỡ được giới hạn của hạ giới.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ bình thản quan sát họ. Hắn đã quá quen với những ánh mắt khinh miệt này từ khi còn là một phế vật ở tiểu thế giới. Giờ đây, thân phận dù đã thay đổi, nhưng bản chất con người vẫn vậy. Kẻ mạnh khinh thường kẻ yếu, kẻ xuất thân cao quý coi thường kẻ đến từ nơi thấp kém.
“Này, tân thần, ngươi tên là gì? Đến từ Tiên Giới nào vậy?” Nam tử giáp vàng bước tới, ánh mắt quét qua Lâm Phàm, dừng lại ở chiếc nhẫn trữ vật của hắn. “Nhìn ngươi cũng không có vẻ gì là mang theo nhiều bảo vật quý giá đâu nhỉ.”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. “Lâm Phàm. Ta đến từ một Tiên Giới không mấy danh tiếng.”
“Haha, quả nhiên là vậy.” Một nam tử khác, gầy gò hơn nhưng ánh mắt sắc bén, lên tiếng. “Thần Giới rộng lớn vô biên, Tiên Giới cũng có hàng tỷ. Những Tiên Giới nhỏ bé thường chỉ có vài cá thể may mắn mới có thể phi thăng. Ngươi có vẻ là một trong số đó.”
“Có vẻ như ngươi cũng không biết quy củ của Thần Giới.” Nữ tử tóc xanh nói thêm. “Mỗi tân thần khi đặt chân đến đây đều phải qua khảo hạch của Thần Điện, sau đó mới được phân phối đến các Thần Vực phù hợp. Nếu không, rất dễ gặp phải rắc rối.”
Lâm Phàm gật đầu, thái độ vẫn điềm tĩnh. “Đa tạ chư vị đã nhắc nhở. Ta đang định tìm đường đến Thần Điện.”
“Ngươi nghĩ Thần Điện là nơi muốn đến là đến sao?” Nam tử giáp vàng hất cằm. “Thần Điện ở rất xa, và trên đường đi có rất nhiều khu vực nguy hiểm, đầy rẫy Thần Thú hoang dã. Ngươi một mình đi, e rằng chưa đến nơi đã thành thức ăn cho chúng rồi.”
“Hay là thế này,” Nam tử gầy gò nhếch mép, “Nếu ngươi muốn chúng ta dẫn đường, thì phải có chút ‘phí’ dẫn đường chứ. Dù sao thì, Thần Giới này không phải muốn sống là sống đâu.”
Hắn vừa nói dứt lời, một tiếng gầm rú vang dội từ phía xa, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một con Thần Thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, lao ra từ trong rừng rậm. Nó có hình dáng giống hổ, nhưng lại có đôi cánh mọc sau lưng và ba cái đuôi vung vẩy, mỗi cái đuôi đều mang theo luồng năng lượng hủy diệt. “Hổ Dực Tam Vĩ Thần Hổ!” Nữ tử tóc xanh kêu lên, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Một con Thần Thú cấp Trung phẩm!” Nam tử giáp vàng cũng cau mày. “Sao nó lại xuất hiện ở khu vực gần Thần Điện thế này? Đây là nơi an toàn mà!”
Con Thần Hổ gầm lên một tiếng nữa, nhắm thẳng vào nhóm người. Áp lực từ nó tỏa ra khiến không khí đặc quánh lại, các Thần nhân trẻ tuổi đều cảm thấy khó thở. Dù họ là những thiên tài của Thần Giới, nhưng đối mặt với một Thần Thú cấp Trung phẩm đột nhiên xuất hiện, lại còn hung hãn như vậy, họ vẫn cảm thấy áp lực lớn.
“Mọi người cẩn thận! Kết trận hình!” Nam tử giáp vàng hô lớn, rút ra một cây giáo bằng vàng rực. Những người khác cũng nhanh chóng lấy ra Thần Khí của mình, chuẩn bị nghênh chiến.
Lâm Phàm vẫn đứng đó, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt hắn quét qua con Hổ Dực Tam Vĩ Thần Hổ, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong đầu hắn tự động vận hành.
Hổ Dực Tam Vĩ Thần Hổ. Cấp bậc: Thần Thú cấp Trung phẩm. Huyết mạch: Cổ Thần Thú. Khả năng: Thần Lực Cự Phách, Phong Ảnh Độn, Tam Vĩ Hủy Diệt. Điểm yếu: Nhược điểm ở khớp cánh trái, năng lượng tụ tập ở đuôi thứ ba có thể bị phân tán. Tiềm năng tiến hóa: Có thể tiến hóa thành Hổ Dực Cửu Vĩ Thần Vương Thú nếu hấp thu đủ năng lượng Cổ Thần Thú và trải qua biến dị. Giá trị: Lõi thú có thể dùng để luyện hóa Thần Đan, da thịt có thể làm Thần Khí cấp cao.
Thông tin chi tiết hiện ra trong đầu Lâm Phàm khiến hắn gật gù. Với cảnh giới hiện tại của hắn, một con Thần Thú cấp Trung phẩm không phải là mối đe dọa. Hắn cần chứng minh thực lực để tránh những rắc rối không đáng có sau này.
Khi con Hổ Dực Tam Vĩ Thần Hổ lao đến, tung ra một chưởng mang theo năng lượng hủy diệt, nhóm Thần nhân kia đang chuẩn bị dốc toàn lực chống đỡ, thì Lâm Phàm đột ngột động thủ.
Hắn chỉ bước một bước nhẹ nhàng, thân hình biến mất khỏi vị trí ban đầu. Tốc độ nhanh đến mức các Thần nhân kia chỉ thấy một cái bóng mờ ảo. Ngay lập tức, Lâm Phàm đã xuất hiện bên cạnh con Thần Hổ, nơi khớp cánh trái mà hệ thống đã chỉ ra.
Một đạo quyền ảnh đơn giản, không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa lệ nào, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của Thiên Đạo Pháp Tắc mà Lâm Phàm đã lĩnh ngộ. Quyền phong xé toạc không khí, trực tiếp đánh vào khớp cánh trái của con Thần Hổ. Cùng lúc đó, một luồng năng lượng vô hình từ Lâm Phàm tỏa ra, nhắm thẳng vào cái đuôi thứ ba của nó.
“Gừ… Aaaaa!” Con Thần Hổ kêu lên một tiếng thê lương. Khớp cánh trái của nó lập tức bị đánh nứt, máu tươi chảy ra. Luồng năng lượng hủy diệt từ cái đuôi thứ ba cũng bị Lâm Phàm phân tán bằng một chiêu thức “tiến hóa” từ pháp tắc không gian, khiến nó không thể tập trung tấn công.
Con Thần Hổ loạng choạng, mất thăng bằng. Lâm Phàm không cho nó cơ hội phản công, một chưởng nữa đánh thẳng vào gáy nó, nơi có Thần Hạch. Một luồng lực lượng cường đại xuyên qua lớp vảy cứng rắn, trực tiếp phá hủy Thần Hạch bên trong.
“RẦM!”
Con Hổ Dực Tam Vĩ Thần Hổ khổng lồ đổ sập xuống đất, bụi bay mù mịt. Nó giãy giụa vài cái, rồi hoàn toàn bất động. Chỉ trong chớp mắt, một con Thần Thú cấp Trung phẩm hung hãn đã bị Lâm Phàm hạ gục một cách dễ dàng, thậm chí còn chưa kịp tung ra đòn tấn công nào.
Cả nhóm Thần nhân kia đứng chết lặng. Mắt chữ O mồm chữ A, không thể tin vào cảnh tượng vừa xảy ra. Cái nam tử giáp vàng vừa rồi còn vênh váo, giờ cầm cây giáo trên tay mà như hóa đá. Nữ tử tóc xanh che miệng, đôi mắt phượng mở lớn hết cỡ. Ngay cả nam tử gầy gò sắc bén cũng hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn.
“Ngươi… ngươi đã làm gì vậy?” Nam tử giáp vàng lắp bắp, giọng nói không còn vẻ kiêu ngạo mà thay vào đó là sự sợ hãi và kinh ngạc tột độ. “Ngươi… ngươi hạ gục nó trong nháy mắt?”
Lâm Phàm thu tay về, phủi nhẹ ống tay áo, như vừa làm một việc không đáng kể. “Nó xuất hiện đột ngột, ta chỉ tiện tay giải quyết mà thôi. Dù sao thì, Thần Giới này nguy hiểm thật.”
Sự bình thản của Lâm Phàm càng khiến nhóm Thần nhân kia rùng mình. Một Thần Thú cấp Trung phẩm, đủ để khiến một tiểu đội Thần nhân cấp thấp phải chật vật, thậm chí có thể hy sinh vài người, lại bị hắn “tiện tay giải quyết”? Hắn rốt cuộc là ai? Khí tức yếu ớt kia… chẳng lẽ chỉ là ngụy trang?
Một cô gái trong nhóm, vẻ ngoài hiền lành hơn, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng. “Tiền bối… không, đại nhân! Ngài thật sự quá mạnh! Chúng ta… chúng ta đã sai khi coi thường ngài.” Cô cúi đầu thật thấp.
Nam tử giáp vàng và những người khác cũng giật mình bừng tỉnh. Họ lập tức hạ thấp thái độ, không dám có chút bất kính nào nữa. Dù Lâm Phàm là tân thần, nhưng thực lực của hắn đã vượt xa họ quá nhiều. Ở Thần Giới, sức mạnh là tất cả.
“Không cần khách sáo.” Lâm Phàm nhìn họ, giọng nói vẫn bình thản. “Dù sao thì, ta cũng là người mới đến, không hiểu nhiều về Thần Giới. Các ngươi có thể cho ta biết thêm về Thần Điện, các Thần Vực và các thế lực lớn ở đây không?”
Nam tử giáp vàng vội vàng gật đầu, thái độ cung kính. “Đại nhân, ngài cứ hỏi. Chúng ta nhất định sẽ biết gì nói nấy. Xin lỗi vì sự bất kính vừa rồi của chúng ta. Ta là Lôi Chấn, đến từ Lôi Quang Thần Tộc. Đây là muội muội của ta, Lôi Tuyết. Còn đây là Long Kiệt, Mộc Thanh và Vũ Linh.” Hắn lần lượt giới thiệu các thành viên trong nhóm.
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng. Hắn đã đạt được mục đích của mình. Sự kiêu ngạo của những Thần nhân này đã bị đập tan, giờ đây họ sẽ là nguồn thông tin hữu ích cho hắn. Thần Giới, một thế giới mới, tràn đầy thách thức và cơ hội. Lâm Phàm cảm nhận được sâu thẳm trong linh hồn mình, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh, thúc giục hắn khám phá những bí mật sâu xa hơn, thu thập những mảnh vỡ còn sót lại, và chuẩn bị cho sứ mệnh cuối cùng.
“Tốt lắm.” Lâm Phàm nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những tinh tú khổng lồ lấp lánh. “Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau đến Thần Điện đi. Trên đường đi, ta mong các ngươi sẽ kể cho ta nghe nhiều hơn về thế giới này.”
Lôi Chấn và những người khác vội vàng gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn. Ban đầu họ định bắt nạt một tân thần, ai ngờ lại gặp phải một cường giả ẩn giấu. Đây không phải là họa, mà có lẽ lại là một cơ duyên hiếm có.
Lâm Phàm bước đi, ánh mắt kiên định. Thần Giới, hắn đã đến. Và từ giờ trở đi, sẽ không còn ai có thể coi thường hắn, hay bất kỳ sinh linh nào đến từ những thế giới thấp kém hơn. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí và sức mạnh của Thiên Đạo, có thể đến từ bất cứ đâu.