Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:48:37 | Lượt xem: 2

Ánh sáng chói lòa của Cổng Đại Đạo dần tan biến, để lại Lâm Phàm đứng vững trên một mảnh đất trôi nổi trong không gian, được bao bọc bởi thứ khí tức hùng vĩ và tráng lệ đến ngạt thở. Đây chính là Thần Giới, nơi các Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng thống trị, một cảnh giới vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng ở Tiên Giới.

Hít thở sâu, Lâm Phàm cảm nhận được luồng Thần Linh Khí tinh khiết và nồng đậm cuộn trào trong từng kinh mạch, mạnh mẽ hơn Tiên Linh Chi Khí gấp trăm ngàn lần. Cơ thể hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Đế, giờ đây như được tắm gội trong suối nguồn sinh mệnh, mỗi tế bào đều reo vang hân hoan. Những mảnh vỡ Thiên Đạo trong linh hồn hắn cũng khẽ rung động, như thể đang hòa mình vào một nguồn năng lượng quen thuộc mà đã bị lãng quên từ lâu.

Trước mắt hắn là một khung cảnh phi thường. Không còn những dãy núi tiên ẩn mờ sương hay những hòn đảo bay lơ lửng đơn độc. Thay vào đó là vô số đại lục khổng lồ trôi nổi trong hư không, được nối liền bởi những cầu vồng thần quang rực rỡ và những con đường được kiến tạo từ năng lượng tinh tú. Các tòa Thần Thành nguy nga, tráng lệ vươn thẳng lên trời, được khắc họa bằng những hoa văn cổ xưa và tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi viên gạch, mỗi mái ngói đều ẩn chứa pháp tắc cao thâm. Những sinh linh mà hắn nhìn thấy, dù chỉ là những người gác cổng hay thường dân, cũng đều sở hữu khí tức mạnh mẽ hơn bất kỳ Tiên Tôn nào ở Tiên Giới.

“Đây chính là Thần Giới sao…” Lâm Phàm lẩm bẩm, một cảm giác choáng ngợp và đồng thời là sự phấn khích trào dâng. Hắn biết, hành trình của mình chỉ mới thực sự bắt đầu. Tiên Giới chỉ là một bước đệm, còn Thần Giới mới là nơi ẩn chứa những bí mật sâu xa nhất về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy và mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Hắn hạ xuống một Thần Thành gần đó, được gọi là “Thành Khởi Nguyên”, một trung tâm tiếp nhận những Tân Thần mới phi thăng. Vừa bước vào cổng thành, một luồng khí tức cường đại đã bao trùm lấy hắn. Một Chân Thần với bộ giáp vàng rực rỡ, khuôn mặt đầy vẻ kiêu ngạo, xuất hiện chặn đường.

“Dừng lại! Tân Thần đến từ hạ giới, báo danh! Ngươi là ai, đến từ Vũ Trụ nào, và có giấy thông hành Thần Giới không?” Vị Chân Thần, tên là Cố Phong, cất giọng lạnh lùng, ánh mắt dò xét quét qua Lâm Phàm với vẻ khinh thường rõ rệt. Đối với những Chân Thần đã sinh ra và lớn lên ở Thần Giới, những kẻ phi thăng từ Tiên Giới luôn bị coi là “phế vật” với căn cơ yếu kém, dù họ đã là Tiên Đế ở hạ giới.

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn đã quen với sự khinh miệt từ khi còn là phế vật ở Lâm gia, nhưng giờ đây, với sức mạnh và ký ức Thiên Đạo gần như hoàn chỉnh, hắn cảm thấy sự khinh thường này thật nực cười. Hắn biết rõ rằng, ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng từng bắt đầu từ những hạt bụi nhỏ nhất, và những kẻ tự cho mình là cao quý thường là những kẻ kém hiểu biết nhất.

“Ta là Lâm Phàm, đến từ Vũ Trụ Nguyên Thủy, vừa phi thăng.” Lâm Phàm đáp, giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi hay tự ti. Hắn không cần giấu giếm nguồn gốc của mình, vì sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra.

Cố Phong bật cười khẩy, tiếng cười vang vọng khắp cổng thành, thu hút sự chú ý của vài Chân Thần khác đang đi lại. “Vũ Trụ Nguyên Thủy? Hừ, nghe tên thì oai đấy, nhưng chắc lại là một cái tiểu thế giới hạ đẳng nào đó mà thôi. Ngươi biết quy tắc khi đến Thần Giới không? Tất cả Tân Thần đều phải đăng ký, nộp một khoản Thần Thạch nhất định, và sau đó sẽ được phân công đến các khu vực khai hoang hoặc làm những công việc thấp kém cho đến khi chứng minh được giá trị của mình.”

Hắn vươn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. “Năm mươi khối Thần Thạch thượng phẩm. Nếu không có, ta sẽ phải đưa ngươi đến khu vực kiểm tra năng lực đặc biệt, nơi những Tân Thần ‘đặc biệt’ như ngươi sẽ được ‘chăm sóc’ đặc biệt.” Giọng điệu của Cố Phong ẩn chứa một sự đe dọa không hề che giếm.

Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Cố Phong. Hắn có thể dễ dàng nghiền nát tên Chân Thần kiêu ngạo này chỉ bằng một ý nghĩ, nhưng hắn cần thông tin. Hắn cần hiểu rõ hơn về Thần Giới, về các thế lực, và quan trọng nhất, về những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại. Gây sự ngay lập tức không phải là lựa chọn khôn ngoan nhất.

“Năm mươi khối Thần Thạch thượng phẩm?” Lâm Phàm lặp lại, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. Hắn khẽ phất tay. Một túi trữ vật xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, và hắn ném nó cho Cố Phong. “Trong đó có một trăm khối, ngươi giữ lấy phần còn lại làm công sức đi lại của mình.”

Cố Phong ngạc nhiên bắt lấy túi trữ vật, cảm nhận trọng lượng và luồng Thần Linh Khí tỏa ra từ nó. Hắn mở ra, và mắt hắn trợn tròn khi nhìn thấy số lượng Thần Thạch thượng phẩm lấp lánh bên trong. Một Tân Thần mà lại giàu có đến vậy? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn đã định lợi dụng Lâm Phàm để kiếm chác, nhưng không ngờ Lâm Phàm lại hào phóng đến thế.

“Ngươi… ngươi…” Cố Phong lắp bắp, sự kiêu ngạo trên mặt hắn giảm đi một nửa, thay vào đó là sự bất ngờ và một chút đề phòng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh ẩn chứa trong cái túi trữ vật mà Lâm Phàm vừa ném, một luồng năng lượng dường như vô cùng bình thản nhưng lại có thể khiến linh hồn hắn khẽ run rẩy. Hắn không thể xác định được Lâm Phàm đã đạt đến cảnh giới nào, nhưng chắc chắn không phải là một Chân Thần bình thường mới phi thăng.

Lâm Phàm không nói gì thêm, chỉ nhìn Cố Phong bằng ánh mắt sâu thẳm. Trong đôi mắt hắn, Cố Phong như nhìn thấy một vũ trụ mênh mông, ẩn chứa vô số bí ẩn. Hắn đột nhiên cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn khó thở.

“Được… được rồi!” Cố Phong nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mặc dù trán hắn đã lấm tấm mồ hôi lạnh. “Ngươi… ngươi đã thanh toán đầy đủ. Đây là Thần Bài của ngươi. Nó sẽ cho phép ngươi đi lại tự do trong các Thần Thành cấp thấp và một số khu vực trung lập. Nhưng hãy nhớ, Thần Giới rộng lớn hơn ngươi nghĩ rất nhiều. Có Chân Thần, Thần Tướng, Thần Vương, và trên cả là Thần Hoàng. Những vị Thần Hoàng đó là chúa tể của các đại lục, quyền lực vô biên. Tuyệt đối đừng gây sự với họ hoặc các thế lực dưới trướng họ.”

Cố Phong vội vàng đưa cho Lâm Phàm một tấm ngọc bài màu bạc, trên đó khắc một chữ “Lâm” cổ xưa và một con dấu hình kiếm. Hắn nhanh chóng giải thích về các cấp bậc tu luyện và một số quy tắc cơ bản của Thần Giới, không còn chút nào vẻ khinh thường ban đầu, thay vào đó là sự tôn trọng và dè chừng.

“Cảm ơn.” Lâm Phàm nhận lấy Thần Bài, khẽ gật đầu. Hắn biết Cố Phong nói đúng. Thần Giới này không phải là nơi hắn có thể hành động tùy tiện. Hắn cần phải cẩn trọng, tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi bắt đầu hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo.

“Có vẻ như Thần Giới cũng không thoát khỏi những tranh giành quyền lực và sự phân cấp giai cấp.” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Nhưng điều đó không quan trọng. Mục tiêu của ta là tập hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo, không phải để tranh giành ngôi vị Thần Hoàng.”

Hắn rời khỏi cổng thành, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thành Khởi Nguyên. Ánh mắt hắn quét qua những tòa nhà hùng vĩ, những cửa hàng bày bán Thần Khí và Thần Dược quý hiếm, những học viện Thần Đạo cổ kính. Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại, cả thiện lẫn ác, cả chính lẫn tà, đan xen vào nhau tạo thành một bức tranh phức tạp của Thần Giới.

“Ta sẽ bắt đầu từ đâu đây?” Lâm Phàm tự hỏi. Hắn có thể cảm nhận được một vài rung động yếu ớt của các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác khắp Thần Giới, nhưng chúng quá xa xôi và bị che giấu bởi những pháp tắc phức tạp. Hắn cần một nơi an toàn để củng cố cảnh giới mới, chuyển hóa hoàn toàn Tiên Lực thành Thần Lực, và quan trọng nhất, tìm kiếm thông tin về những Thần Khí tối thượng hay những vùng đất cấm cổ xưa có thể chứa đựng mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng.

Hắn không vội vàng. Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống Thiên Đạo, hắn tin rằng mình có thể nhanh chóng thích nghi và vươn lên ở Thần Giới. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, tìm hiểu về các thế lực, các Thần Hoàng, và những bí mật đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên. Thần Giới này sẽ là chiến trường tiếp theo của hắn, nơi hắn sẽ tiếp tục sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo và đối mặt với mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng – Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Lâm Phàm ngước nhìn bầu trời Thần Giới, nơi những vì sao lớn hơn cả mặt trời rực rỡ và những thiên hà xoắn ốc hiện ra lấp lánh. Một cảm giác phấn khích dâng trào trong lòng. Hắn biết, Thần Giới chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh vũ trụ. Vô số Vũ Trụ, vô số thế giới vẫn đang chờ đợi hắn khám phá. Và hắn, Lâm Phàm, Thiên Đạo Trùng Sinh, sẽ không dừng lại cho đến khi sứ mệnh của mình hoàn thành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8