Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:49:02 | Lượt xem: 2

Chân trời Thần Giới rực rỡ một màu vàng kim, không phải là ánh sáng chói chang của mặt trời phàm trần, mà là một thứ quang mang vĩnh cửu, dịu dàng bao phủ vạn vật. Lâm Phàm đứng trên một đỉnh núi lơ lửng, dưới chân hắn là một biển mây được kết tinh từ Thần Linh Chi Khí, lấp lánh như những viên ngọc quý. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo cảm giác thanh tẩy và thăng hoa, một sự khác biệt rõ rệt so với Tiên Giới.

“Đây chính là Thần Giới sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những dãy núi Thần Linh hùng vĩ vươn thẳng lên trời xanh, những dòng thác Thần Tuyền tuôn chảy không ngừng, và những Thần Thành tráng lệ lấp ló sau những tầng mây. Kiến trúc nơi đây không chỉ đồ sộ mà còn ẩn chứa những đạo vận sâu xa, mỗi viên gạch, mỗi phiến đá dường như đều được khắc họa bằng những pháp tắc của Đại Đạo.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong không gian. Pháp tắc Thần Giới mạnh mẽ và hoàn chỉnh hơn Tiên Giới gấp bội, đến mức gần như có thể cảm nhận được “ý chí” của chúng. Mỗi hành động, mỗi công pháp đều được cường hóa bởi những pháp tắc này, khiến sức mạnh của Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng trở nên kinh thiên động địa. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tiềm thức, nơi những mảnh ký ức Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, Lâm Phàm cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Có điều gì đó không hoàn hảo, một vết rạn nứt nhỏ ẩn giấu dưới vẻ ngoài huy hoàng.

Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ Thần Niệm trải rộng. Hàng vạn năm tu luyện, cùng với bản chất Thiên Đạo trong linh hồn, cho phép hắn nhìn thấu những điều mà người thường không thể. Hắn thấy được những dòng chảy năng lượng khổng lồ, những đường nét pháp tắc phức tạp đan xen, nhưng cũng nhận ra sự dao động tinh vi trong “Thiên Đạo Pháp Tắc” của thế giới này. Nó giống như một bức tranh tuyệt mỹ, nhưng có một vài nét vẽ đang dần phai mờ, một sự suy yếu chậm rãi mà hầu hết các Thần nhân đều không hề hay biết.

“Có lẽ, đó chính là hậu quả của sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Lâm Phàm thầm nghĩ. “Sự phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả đã khiến toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy suy yếu, và Thần Giới này, dù là cao cấp nhất, cũng không nằm ngoài sự ảnh hưởng đó.”

Hắn mở mắt, quyết định không vội vàng tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo ngay lập tức. Điều cần thiết bây giờ là hiểu rõ hơn về Thần Giới, về các thế lực và những bí mật của nó. Lâm Phàm hạ xuống một Thần Thành gần đó, tên là “Thần Uy Thành”, một trung tâm giao thương và tu luyện lớn của Thần Giới.

Thần Uy Thành rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi. Những con đường lát bằng ngọc thạch phát sáng dẫn đến những quảng trường khổng lồ, nơi những kiến trúc bằng vàng và đá quý vươn cao chọc trời. Trên đường phố, những Thần nhân với khí chất siêu phàm đi lại tấp nập. Mỗi người trong số họ đều tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, khiến Lâm Phàm nhận ra rằng, ngay cả những Thần nhân cấp thấp nhất ở đây cũng mạnh hơn Tiên Vương Tiên Giới rất nhiều.

Lâm Phàm vẫn giữ khí chất khiêm tốn, cố gắng không gây sự chú ý. Hắn mặc một bộ trường bào đơn giản, thu liễm toàn bộ Thần Lực vào trong cơ thể, trông không khác gì một Chân Thần mới phi thăng, hoặc thậm chí là một Tiên Đế may mắn đột phá mà thôi. Tuy nhiên, khí chất ẩn chứa sâu thẳm trong đôi mắt hắn, cùng với sự bình tĩnh lạ thường, vẫn khiến một vài người phải liếc nhìn.

Hắn đi đến một quảng trường lớn, nơi một Thần bia cao ngất trời ghi lại những công trạng của các Thần Hoàng và Thần Vương. Xung quanh Thần bia là một nhóm Thần Tử trẻ tuổi đang tụ tập, trò chuyện ồn ào. Họ ăn mặc lộng lẫy, trang sức Thần khí lấp lánh, mỗi người đều tỏa ra vẻ kiêu ngạo tự mãn.

“Nghe nói Tiên Giới lại có một người phi thăng lên đây,” một Thần Tử tóc vàng óng, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn, nói với giọng khinh khỉnh. “Đúng là những kẻ hạ giới, sức mạnh yếu ớt, khí chất tầm thường. Phi thăng lên Thần Giới cũng chỉ là để làm nền cho chúng ta mà thôi.”

Một Thần Nữ bên cạnh, với đôi mắt phượng kiêu kỳ, cười khẩy: “Đúng vậy, Thiên Phong ca ca nói đúng. Thần Giới vốn dĩ là nơi của những dòng dõi cao quý như chúng ta. Những kẻ từ Tiên Giới lên, dù có may mắn đột phá Chân Thần, cũng chỉ là tầng lớp thấp kém nhất. Có lẽ còn không bằng một nô bộc trong phủ Thần Vương của chúng ta.”

Lâm Phàm vô tình đi ngang qua nhóm người này, không hề có ý định gây sự. Nhưng lời nói của bọn họ lại lọt vào tai hắn. Hắn không khỏi nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ thờ ơ, tiếp tục bước đi.

Tuy nhiên, Thần Tử Thiên Phong lại chú ý đến Lâm Phàm. Hắn thấy một người lạ mặt với khí chất bình tĩnh đến lạ, không hề tỏ vẻ sợ hãi hay ngưỡng mộ như những Chân Thần mới đến khác. Điều đó khiến hắn cảm thấy bị coi thường.

“Này, kẻ kia!” Thiên Phong gọi lớn, giọng điệu đầy vẻ bề trên. “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Sao lại dám đi qua đây mà không cúi đầu?”

Lâm Phàm dừng bước, quay đầu lại. Hắn nhìn Thiên Phong và nhóm Thần Tử kia, ánh mắt bình thản như nước, không một chút gợn sóng. “Tại hạ Lâm Phàm, từ hạ giới phi thăng. Thần Giới rộng lớn, ta chỉ là đang tìm một nơi để nghỉ chân.”

Nghe thấy Lâm Phàm thừa nhận mình từ hạ giới, nhóm Thần Tử càng thêm khinh thường. Thần Nữ kia che miệng cười khúc khích: “Ồ, thì ra là một kẻ từ Tiên Giới lên. Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Đây là Thiên Phong Thần Tử, con cháu trực hệ của Thiên La Thần Vương! Ngươi dám không cúi đầu?”

Thiên Phong Thần Tử nhếch mép cười, một luồng Thần Lực hùng hậu thoát ra từ cơ thể hắn, áp bức về phía Lâm Phàm. Hắn muốn cho kẻ hạ giới này biết thế nào là quy củ của Thần Giới.

“Kẻ hạ giới, hãy quỳ xuống và dập đầu tạ tội vì sự vô lễ của ngươi!” Thiên Phong ra lệnh, giọng điệu không thể nghi ngờ.

Lâm Phàm vẫn đứng thẳng tắp, thân hình không hề dao động trước áp lực Thần Lực của Thiên Phong. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu. “Ta không có thói quen quỳ lạy người khác. Huống hồ, ta cũng không thấy mình có lỗi.”

Thái độ của Lâm Phàm khiến Thiên Phong và nhóm Thần Tử tức giận. “Càn rỡ! Ngươi dám chống đối Thiên Phong Thần Tử sao? Xem ta dạy dỗ ngươi!” Thiên Phong gầm lên, vung tay tung ra một đạo Thần Quang, ẩn chứa sức mạnh của Thần Cảnh sơ kỳ.

Đạo Thần Quang xé gió lao tới, mang theo uy năng hủy diệt. Lâm Phàm không né tránh, chỉ khẽ nâng tay. Một luồng lực vô hình nhẹ nhàng chặn đứng Thần Quang, khiến nó tan biến như bọt biển. Không một tiếng động, không một chút rung chuyển, tất cả diễn ra trong im lặng.

Thiên Phong và những người khác trợn tròn mắt. Đòn tấn công của hắn tuy chỉ là một chiêu thăm dò, nhưng cũng đủ để đánh bại một Chân Thần mới phi thăng. Vậy mà, kẻ hạ giới này lại hóa giải nó một cách dễ dàng, thậm chí không hề nhúc nhích.

“Ngươi… ngươi là ai?” Thiên Phong lắp bắp, trong giọng nói đã không còn sự kiêu ngạo, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh ẩn giấu trong cơ thể Lâm Phàm, thâm sâu như vực thẳm, mạnh mẽ hơn hắn gấp trăm lần.

Lâm Phàm thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản. “Ta đã nói, ta là Lâm Phàm. Chư vị, nếu không có việc gì nữa, ta xin cáo từ.” Nói xong, hắn quay người, bước đi như không có chuyện gì xảy ra.

Nhóm Thần Tử nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm, không ai dám ngăn cản. Thiên Phong Thần Tử đứng sững tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn biết mình vừa đắc tội với một cường giả không thể lường trước. Người này, chắc chắn không phải là một Chân Thần mới phi thăng bình thường.

Lâm Phàm rời khỏi quảng trường, tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên phía sau lưng hắn. Hắn không quan tâm. Cuộc gặp gỡ này chỉ càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn: Thần Giới đầy rẫy những kẻ kiêu ngạo, nhưng cũng ẩn chứa những cường giả chân chính. Và quan trọng hơn, sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc không phải là điều mà những kẻ như Thiên Phong Thần Tử có thể cảm nhận được.

Hắn ngước nhìn bầu trời Thần Giới, cảm nhận những dao động năng lượng tinh vi. Những vết nứt không gian, những vùng năng lượng hỗn loạn mà hắn đã thấy trong ký ức Thiên Đạo, có vẻ như vẫn chưa xuất hiện rõ ràng ở đây, nhưng chúng chắc chắn đang đến gần. Sứ mệnh của hắn ở Thần Giới này, không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng tiềm tàng, một mối đe dọa đang dần hình thành từ sâu thẳm Hư Vô.

Lâm Phàm bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách ở Thần Giới chắc chắn sẽ vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn thành sứ mệnh của mình: tái tạo Thiên Đạo, và tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8