Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 419
Lâm Phàm đặt chân lên Chân Thần Giới, cảm giác đầu tiên không phải sự uy nghiêm mà là một áp lực vô hình, nặng nề đến từ mọi ngóc ngách không gian. Khí tức thần linh nơi đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu vàng nhạt lơ lửng, mỗi hơi thở đều là sự hấp thu năng lượng tinh khiết, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác bị kìm hãm, như thể mọi pháp tắc đều đang chống lại sự hiện diện của hắn.
Hắn không hạ xuống một thành phố lớn mà đáp xuống rìa một dãy núi thần, nơi những ngọn núi vươn cao chạm đến những tầng mây ngũ sắc. Cảnh tượng hùng vĩ, những khe nứt không gian lấp lánh như những vết sẹo của thời gian, và những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, tất cả đều báo hiệu một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Tiên Giới.
Lâm Phàm ẩn mình, quan sát. Hắn biết mình là một “kẻ ngoại lai” ở đây. Ký ức vụn vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy mách bảo rằng Chân Thần Giới có một hệ thống phân cấp cực kỳ nghiêm ngặt, và những kẻ đến từ hạ giới (Tiên Giới, Phàm Giới) thường bị coi thường, thậm chí là khinh bỉ. Hắn cần phải cẩn trọng, nhưng cũng không thể che giấu mãi thực lực của mình.
Sau vài ngày thích nghi, Lâm Phàm quyết định tiến vào một thành phố gần nhất. Thành phố Thần Diệu, một đô thị khổng lồ được xây dựng từ những khối đá thần nguyên, cao vút và tráng lệ. Các Thần nhân đi lại trên đường phố, mỗi người đều tỏa ra khí tức cường đại, ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Chân Thần sơ cấp. Hắn cố gắng hòa mình vào đám đông, lắng nghe tin tức và tìm hiểu về các thế lực nơi đây.
Trong một quán rượu Thần cấp, nơi các Thần nhân thường tụ tập để giao lưu và trao đổi tin tức, Lâm Phàm ngồi yên lặng ở một góc, gọi một chén Thần lộ. Hắn hấp thu những thông tin vụn vặt về các gia tộc Thần Giới, các Thần Điện hùng mạnh, và những cuộc tranh chấp ngầm giữa họ. Bỗng, một nhóm thanh niên Thần tộc bước vào, khí tức cuồng ngạo, trang phục hoa lệ, thu hút mọi ánh nhìn.
Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, khoác trên mình áo bào dệt từ tơ Thiên Ngân, tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Hắn là Thần Tử Long Ngạo, con trai của Long Gia Thần Vương, một trong Thập Đại Thần Vương của Chân Thần Giới. Bên cạnh hắn là Thần Nữ Bích Lạc, vẻ đẹp khuynh quốc nhưng ánh mắt lạnh lùng, và một vài Thần Tử, Thần Nữ khác, tất cả đều là những thiên tài kiệt xuất nhất của Thần Giới.
“Hôm nay Chân Thần Điện lại tổ chức Đại Hội Thần Văn,” Long Ngạo lên tiếng, giọng điệu khinh khỉnh, “Những kẻ từ hạ giới lại chen chân vào, thật khiến người ta chán ghét.”
Thần Nữ Bích Lạc khẽ nhếch môi: “Hạ giới nhân làm sao hiểu được sự thâm sâu của Thần Văn? Pháp tắc của họ yếu ớt, linh hồn cũng không thể so sánh với chúng ta. Họ chỉ đến để làm trò cười mà thôi.”
Tiếng cười khẩy vang lên trong quán rượu. Lâm Phàm vẫn ngồi yên, nhưng ánh mắt hắn khẽ dao động. “Đại Hội Thần Văn?” hắn thầm nhủ. Đây có lẽ là cơ hội tốt để hắn thể hiện giá trị của mình mà không cần quá lộ liễu.
Long Ngạo liếc nhìn quanh, vô tình ánh mắt chạm phải Lâm Phàm. Hắn nhíu mày, cảm thấy khí tức của Lâm Phàm quá đỗi bình thường, không có vẻ gì là Thần nhân, thậm chí còn không bằng những Thần cấp thấp nhất. “Quán rượu này sao lại có loại phàm nhân chen vào? Kẻ hạ giới đó, ngươi không nghe thấy ta nói sao? Ở Thần Giới này, không phải ai cũng có tư cách ngồi chung bàn với Thần nhân chân chính!”
Lâm Phàm chậm rãi đặt chén Thần lộ xuống, ngẩng đầu. Ánh mắt hắn bình tĩnh, không một chút gợn sóng. “Ta là Thần nhân, chỉ là mới đến.”
Long Ngạo bật cười lớn, những người khác cũng cười phụ họa. “Mới đến? Vậy là kẻ hạ giới vừa phi thăng lên sao? Ha ha, ta đã nói rồi, những kẻ này thật sự không biết vị trí của mình. Ngươi không cảm thấy xấu hổ khi ngồi đây sao, hít thở khí tức Thần Nguyên mà ngươi không xứng đáng có được?”
Thần Nữ Bích Lạc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ngươi vừa phi thăng đã dám đến thành phố lớn như Thần Diệu? Quả nhiên là kiến thức hạn hẹp. Nên tìm một Thần Môn nhỏ nào đó để nương náu đi, đừng ở đây làm ô uế không khí.”
Lâm Phàm không tranh cãi. Hắn đứng dậy, khí tức vẫn bình lặng như cũ, không một chút dao động. Hắn chỉ đi thẳng ra khỏi quán rượu, hướng về phía quảng trường trung tâm, nơi Đại Hội Thần Văn đang diễn ra.
Long Ngạo và nhóm Thần Tử, Thần Nữ kia thấy Lâm Phàm không phản ứng, lại càng thêm khinh thường. “Hèn nhát! Quả nhiên là kẻ hạ giới!”
Tuy nhiên, một lão Thần đang ngồi ở góc khuất, uống rượu từ đầu đến cuối, ánh mắt lại lóe lên một tia tinh quang khi Lâm Phàm bước qua. “Người trẻ tuổi này… khí tức nội liễm đến cực điểm, không hề có chút phô trương. Hẳn không phải phàm nhân tầm thường.”
Tại quảng trường trung tâm, hàng ngàn Thần nhân đã tụ tập. Một đài cao được dựng lên, trên đó là một khối đá thần nguyên khổng lồ, được khắc đầy những Thần Văn phức tạp. Đây là “Thần Văn Khảo Thí Thạch”, dùng để kiểm tra khả năng giải mã và khắc Thần Văn của các Thần nhân trẻ tuổi.
Chủ trì đại hội là một vị Thần Tôn tóc bạc, râu dài, uy nghiêm phi phàm. “Hôm nay, Đại Hội Thần Văn sẽ kiểm tra khả năng của các ngươi. Khối đá này ẩn chứa 999 tầng Thần Văn. Ai giải mã được nhiều nhất, và khắc được Thần Văn phức tạp nhất, sẽ được Thần Điện ban thưởng, và có cơ hội tiến vào Thần Vực bí cảnh tu luyện!”
Một Thần Tử trẻ tuổi, tự xưng là thiên tài Thần Văn, bước lên. Hắn tập trung thần lực, giải mã được 320 tầng Thần Văn, khắc lên một Thần Văn cấp trung, khiến mọi người trầm trồ. Sau đó, Thần Tử Long Ngạo và Thần Nữ Bích Lạc cũng bước lên, mỗi người đều thể hiện tài năng vượt trội, giải mã được hơn 400 tầng, và khắc lên những Thần Văn cấp cao hơn, gây ra những làn sóng năng lượng mạnh mẽ.
Đến lượt Long Ngạo, hắn giải mã được 480 tầng Thần Văn, và khắc lên một Thần Văn Phòng Ngự cấp thượng phẩm, nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng vang dội. Hắn kiêu ngạo nhìn xuống đám đông, ánh mắt đầy tự mãn.
Khi mọi người nghĩ rằng đã không còn ai có thể vượt qua Long Ngạo, một thân ảnh bình thường bước lên đài. Đó chính là Lâm Phàm.
Tiếng xì xào nổi lên. “Kẻ hạ giới đó sao? Hắn muốn làm gì?”
“Hắn điên rồi sao? Thậm chí còn không có khí tức Thần Vương, dám lên đây thi thố Thần Văn?”
Long Ngạo và Bích Lạc cũng nhìn thấy Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Này kẻ hạ giới, ngươi muốn làm trò cười cho toàn Thần Giới sao?” Long Ngạo nói lớn, cố ý hạ nhục Lâm Phàm.
Vị Thần Tôn chủ trì cũng nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ công bằng. “Người trẻ tuổi, ngươi có muốn thử sức?”
Lâm Phàm gật đầu. Hắn đưa tay chạm vào Thần Văn Khảo Thí Thạch. Không có khí thế ngất trời, không có hào quang rực rỡ. Chỉ là một cái chạm nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể Lâm Phàm đã kích hoạt. Khối đá thần nguyên khổng lồ, với 999 tầng Thần Văn phức tạp nhất của Chân Thần Giới, dưới con mắt của hắn, bỗng trở nên rõ ràng như một cuốn sách mở. Hắn không cần giải mã từng tầng, mà cảm nhận được bản chất cốt lõi của tất cả Thần Văn, chúng dường như là những mảnh ghép của một pháp tắc lớn hơn.
Hắn nhắm mắt lại, một luồng ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay. Không phải thần lực, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, sâu sắc hơn, mang theo hơi thở của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Chỉ trong vài hơi thở, toàn bộ 999 tầng Thần Văn trên khối đá đều sáng rực lên, mỗi đường nét, mỗi ký hiệu đều phát ra ánh sáng chói lọi, rồi đồng loạt dung nhập vào cơ thể Lâm Phàm. Khối đá vốn là một công cụ kiểm tra, giờ đây lại như tự nguyện hiến dâng tất cả bí mật của mình cho hắn.
Cả quảng trường im bặt. Các Thần nhân há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Long Ngạo và Bích Lạc đứng chết trân, vẻ mặt từ chế giễu chuyển sang kinh ngạc tột độ.
Vị Thần Tôn chủ trì đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt lóe lên ánh sáng thần thánh. “Đây… đây là Đại Đạo Cộng Hưởng! Hắn không phải giải mã Thần Văn, mà là… đồng hóa chúng!”
Lâm Phàm mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. Hắn thu tay về, rồi nhẹ nhàng vung lên. Một Thần Văn mới, chưa từng thấy trong Thần Giới, hiện ra trên không trung. Nó không phức tạp như những Thần Văn cổ điển, mà vô cùng đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một uy năng kinh thiên động địa. Đó là một Thần Văn tổng hợp, bao hàm tất cả 999 tầng Thần Văn của khối đá, nhưng lại được tinh giản hóa, nâng cấp lên một cấp độ hoàn toàn mới, mang theo hơi thở của Thiên Đạo. Nó không chỉ là Thần Văn, mà là một mảnh pháp tắc thu nhỏ, có thể kiến tạo, có thể hủy diệt.
Thần Văn này vừa xuất hiện, toàn bộ Thần Giới dường như khẽ rung động. Các pháp tắc Thần Giới cảm nhận được sự hiện diện của một “kẻ cải cách”, một thực thể có thể thay đổi trật tự vốn có. Thần Văn đó nhẹ nhàng bay lượn, rồi tự động khắc sâu vào hư không, trở thành một phần của thế giới này.
Vị Thần Tôn chủ trì run rẩy tiến đến. “Thần… Thần Văn Kiến Tạo! Ngươi… ngươi đã làm được điều mà chỉ có các Thủy Tổ Thần Môn mới có thể mơ tới! Ngươi không chỉ giải mã, mà còn… sáng tạo ra một Thần Văn mới, hoàn mỹ hơn!”
Long Ngạo và Bích Lạc lùi lại vài bước, vẻ mặt tái mét. Sự kiêu ngạo của họ tan biến như bong bóng xà phòng. Kẻ hạ giới mà họ khinh thường, lại có thể làm được điều mà ngay cả những thiên tài Thần Giới như họ cũng không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Phàm mỉm cười nhạt. “Chỉ là một chút cảm ngộ về Đại Đạo.” Hắn không giải thích nhiều, bởi vì những gì hắn làm không phải là kỹ năng Thần Văn thuần túy, mà là sự đồng điệu với pháp tắc vũ trụ, là sự thức tỉnh của bản năng Thiên Đạo trong hắn.
Từ khoảnh khắc đó, cái nhìn của Thần Giới về Lâm Phàm đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn là một kẻ hạ giới bị khinh thường, mà là một ẩn số, một thiên tài có thể thay đổi cục diện. Danh tiếng của hắn, dù không muốn, cũng đã bắt đầu lan truyền khắp Thần Diệu Thành, và rồi sẽ nhanh chóng lan đến các Thần Điện, các gia tộc Thần Vương hùng mạnh. Chân Thần Giới đã có một tân khách, một tân khách không hề tầm thường.
Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn đã chứng minh giá trị của mình, nhưng hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong Thần Giới, đối mặt với các Thần Hoàng hùng mạnh và giải quyết khủng hoảng tiềm tàng của vũ trụ, vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng ít nhất, giờ đây hắn đã có được một chỗ đứng nhất định, không còn bị coi là một con kiến bé nhỏ đến từ hạ giới.