Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 420
Ánh sáng vàng kim chói lọi chợt lóe lên, xé rách màn sương hỗn độn của hư không, rồi đột ngột tan biến. Lâm Phàm đứng vững trên một mảnh đất đá trôi nổi, hít sâu một hơi. Không khí ở đây đặc quánh Tiên Linh chi khí, nhưng lại mang theo một tầng áp lực vô hình, nặng nề gấp vạn lần Tiên Giới. Hắn biết, đây chính là Thần Giới – vùng đất của các Chân Thần, nơi mà Tiên Đế cũng chỉ là khởi điểm.
Trước mắt hắn là một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Những ngọn núi thần cao vút chạm tới tầng mây ngũ sắc, lơ lửng trong không trung. Dòng sông tinh hà uốn lượn, đổ xuống từ các khe nứt không gian, tạo thành những thác nước thần thánh. Các tòa thành trì không xây trên mặt đất mà lơ lửng giữa tầng mây, kết nối bằng những cây cầu ánh sáng rực rỡ. Mỗi kiến trúc đều toát lên vẻ cổ xưa và uy nghiêm, chứa đựng pháp tắc thâm sâu, khiến tâm hồn Lâm Phàm không khỏi cảm thán.
Tuy nhiên, sự choáng ngợp chỉ tồn tại trong chốc lát. Ký ức Thiên Đạo trong hắn khẽ rung động, cho hắn biết rằng vẻ ngoài tráng lệ này ẩn chứa một sự thật không mấy tươi sáng. Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong các pháp tắc vận hành, một sự suy yếu mà chỉ những ai ở cấp độ của Thiên Đạo mới có thể nhận ra.
Lâm Phàm hạ xuống một thành trì gần nhất, một tòa thành được bao phủ bởi những bức tường đá xám cổ kính, lơ lửng giữa không trung. Vừa đặt chân lên quảng trường lát đá ngọc bích, hắn đã cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hầu hết là những ánh nhìn hiếu kỳ, nhưng cũng có không ít sự khinh thường và dò xét.
“Ồ, lại một tên tân phi thăng giả từ hạ giới.” Một giọng nói khinh khỉnh vang lên. Lâm Phàm quay đầu, thấy một nhóm thanh niên nam nữ mặc áo bào lụa là, khí chất ngạo mạn, đang đứng cách đó không xa. Người vừa lên tiếng là một nam tử tuấn tú, mái tóc xanh lam như ngọc, trên trán có ấn ký thần quang lấp lánh, hiển nhiên là xuất thân bất phàm.
“Khí tức yếu ớt như vậy, chắc vừa mới đột phá Tiên Đế chưa được bao lâu đã vội vã thăng cấp. Chẳng trách Thần Giới ngày càng loạn.” Một cô gái bên cạnh hắn che miệng cười duyên, ánh mắt đầy vẻ coi thường. Đối với họ, những kẻ phi thăng từ Tiên Giới lên Thần Giới đều bị coi là “phàm nhân mới lên thần”, không có căn cơ, không có thế lực, chỉ là những kẻ thấp kém.
Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn đã trải qua quá nhiều sự khinh miệt ở hạ giới, những lời này không đủ để làm dao động tâm cảnh của hắn. Hắn chỉ muốn tìm hiểu tình hình và thu thập thêm thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo. Tuy nhiên, sự yên lặng của hắn lại bị hiểu lầm là sự yếu đuối và sợ hãi.
“Này, tên phàm nhân kia! Ngươi có nghe thấy chúng ta nói không?” Nam tử tóc xanh lam tiến lại gần, vẻ mặt hống hách. “Thần Giới không phải nơi hạ giới các ngươi có thể tùy tiện làm càn. Tốt nhất là ngoan ngoãn tìm một chỗ ẩn mình tu luyện đi, đừng mơ tưởng đến những cơ duyên lớn lao.”
Đúng lúc này, một tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp thành trì, cắt ngang lời nói của nam tử. Cả thành trì phút chốc trở nên hỗn loạn. Những luồng sáng thần lực vội vã bay về phía Tây thành.
“Chuyện gì vậy?” Cô gái kia kinh ngạc hỏi.
Một vị thị vệ thần cấp thấp chạy ngang qua, mặt tái mét. “Báo… báo cáo Thiếu Chủ Lạc Vân, Thần Đạo Hộ Trận ở biên giới Tây thành lại xuất hiện vết nứt lớn! Năng lượng hỗn độn từ Hư Không đang tràn vào, còn có dấu hiệu của Hư Vô Tà Khí!”
Sắc mặt Thiếu Chủ Lạc Vân và nhóm người lập tức thay đổi. “Cái gì? Thần Đạo Hộ Trận? Chẳng phải nó đã được các vị Thần Trận Sư gia cố liên tục sao?”
Thị vệ thần run rẩy nói: “Vết nứt lần này lớn hơn rất nhiều, dường như có một lực lượng vô hình nào đó đang ăn mòn nó từ bên trong. Các Thần Trận Sư đang dốc toàn lực, nhưng e rằng không thể chống đỡ được lâu!”
Thiếu Chủ Lạc Vân nắm chặt tay. “Đáng chết! Nếu Hộ Trận bị phá, cả thành Vạn Tượng sẽ gặp nguy hiểm!” Hắn quay sang nhóm người. “Chúng ta đi xem sao! Biết đâu có thể giúp được gì!”
Lâm Phàm đứng đó, ánh mắt sâu thẳm. “Hư Vô Tà Khí… Thần Đạo Hộ Trận bị ăn mòn…” Những từ ngữ này lập tức kích hoạt những mảnh ký ức mơ hồ trong hắn. Đây chính là những dấu hiệu của sự suy yếu Thiên Đạo Nguyên Thủy, những vết rách trên tấm màn bảo vệ vũ trụ. Hắn không chần chừ, cũng bay theo hướng Tây thành.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phàm hiểu rõ hơn về mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Một bức tường ánh sáng khổng lồ bao bọc thành trì đang rung chuyển dữ dội. Trên đó, một vết nứt đen kịt đang từ từ lan rộng, phát ra luồng khí tức hỗn độn, ăn mòn cả không gian xung quanh. Vô số Thần Trận Sư đang đổ mồ hôi như tắm, liên tục tung ra các thủ ấn phức tạp, cố gắng hàn gắn vết nứt, nhưng dường như vô ích. Khí tức hỗn độn càng lúc càng mạnh, thậm chí đã có một vài con quái vật Hư Vô cấp thấp lọt qua, đang bị các Thần Vệ tiêu diệt.
Thiếu Chủ Lạc Vân và nhóm của hắn cũng đã đến. Lạc Vân nhanh chóng phân tích tình hình. Hắn là con cháu của một gia tộc Thần Trận Sư danh tiếng, cũng có chút kiến thức về trận pháp. Hắn thấy một trong những mắt trận trung tâm của Thần Đạo Hộ Trận đang bị suy yếu nghiêm trọng.
“Mắt trận Thiên Uy đang mất kiểm soát! Nó đang trở thành lỗ hổng để Hư Vô Tà Khí xâm nhập!” Lạc Vân hô lớn. “Mau! Tập trung tất cả Thần lực vào mắt trận Thiên Uy, cố gắng ổn định nó!”
Các Thần Trận Sư khác làm theo, dồn dập thần lực vào mắt trận được Lạc Vân chỉ ra. Tuy nhiên, tình hình không hề khá hơn. Vết nứt vẫn tiếp tục lan rộng, thậm chí còn nhanh hơn. Một Thần Trận Sư tóc bạc tuyệt vọng nói: “Không được, lực lượng ăn mòn quá mạnh! Mắt trận Thiên Uy dường như đã bị biến chất, nó không còn phản ứng với thần lực của chúng ta nữa!”
Lạc Vân cắn răng, sắc mặt tái nhợt. Hắn đã dốc hết sức, nhưng dường như không thể thay đổi được gì. Tuyệt vọng bắt đầu lan tràn.
Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên bên tai Lạc Vân: “Ngươi đã sai rồi. Vết nứt không phải do mắt trận Thiên Uy suy yếu, mà là do bản chất của nó đã bị tha hóa, trở thành một điểm yếu bị Hư Vô Tà Khí lợi dụng.”
Lạc Vân giật mình quay lại, nhìn thấy Lâm Phàm đang đứng ngay cạnh mình. “Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì đó! Ngươi là tân phi thăng giả, làm sao hiểu được trận pháp của Thần Giới?”
Lâm Phàm không để ý đến lời nói của hắn, ánh mắt tập trung vào mắt trận Thiên Uy đang phát ra những dao động bất thường. “Mắt trận Thiên Uy này được xây dựng dựa trên pháp tắc ‘Thần Đạo Chi Thuận’. Nhưng Hư Vô Tà Khí lại là ‘Nghịch Lý Chi Lực’. Hai thứ này đối chọi nhau, nhưng lại bị ràng buộc bởi một sợi dây vô hình, khiến mắt trận không thể tự thanh lọc.”
Hắn nói rồi, vươn tay ra. Không đợi bất kỳ ai phản ứng, một luồng ánh sáng xanh biếc từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, bao trùm lấy mắt trận Thiên Uy. Đây chính là năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn, được Thiên Đạo chi hồn điều khiển.
Lạc Vân và các Thần Trận Sư khác định ngăn cản, nhưng lại bị cảnh tượng tiếp theo làm cho sững sờ. Luồng ánh sáng xanh biếc len lỏi vào từng khe hở của mắt trận, như một dòng nước chảy vào sa mạc khô cằn. Những đường nét trận pháp cổ xưa bắt đầu biến đổi, không phải bị phá hủy, mà là được “tái cấu trúc”.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng chảy năng lượng, từng pháp tắc nhỏ nhất. Hắn không chỉ phân tích mà còn “tiến hóa” mắt trận. Hắn loại bỏ những tạp chất Hư Vô Tà Khí đã len lỏi sâu vào, đồng thời điều chỉnh lại kết cấu pháp tắc, khiến nó không còn là “Thần Đạo Chi Thuận” đơn thuần, mà là một “Thiên Đạo Luân Hồi Chi Trận” nhỏ bé, có khả năng tự thanh lọc và chuyển hóa Hư Vô Tà Khí thành năng lượng thuần túy.
Quá trình này chỉ diễn ra trong vài hơi thở, nhưng đối với những Thần Trận Sư chứng kiến, nó tựa như một vĩnh hằng. Khi luồng sáng xanh biếc rút đi, mắt trận Thiên Uy đã hoàn toàn biến đổi. Nó không còn phát ra ánh sáng vàng chói lọi như trước, mà là một quầng sáng ngũ sắc luân chuyển, mang theo khí tức của sự tuần hoàn và sinh diệt. Vết nứt đen kịt trên Thần Đạo Hộ Trận lập tức ngừng lan rộng, rồi từ từ co lại, khép kín. Hư Vô Tà Khí bị chuyển hóa, biến thành những hạt tinh tú lấp lánh, được Hộ Trận hấp thu.
Cả quảng trường chìm vào im lặng. Tất cả các Thần Trận Sư, bao gồm cả Thiếu Chủ Lạc Vân, đều trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin trước mắt. Một người vừa từ Tiên Giới phi thăng lên, một kẻ mà họ coi là “phế vật”, lại có thể dễ dàng giải quyết vấn đề mà hàng chục Thần Trận Sư lão luyện phải bó tay, thậm chí còn “tiến hóa” cả trận pháp cổ xưa?
“Điều này… điều này sao có thể?” Lạc Vân lẩm bẩm, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang hoảng sợ. Hắn là Thần Trận Sư, hắn hiểu được ý nghĩa của việc này. Lâm Phàm không chỉ sửa chữa, mà là đã nâng tầm trận pháp, biến nó thành một thứ mà ngay cả các tổ sư trận pháp của gia tộc hắn cũng chưa từng nghĩ tới.
Lâm Phàm thu tay lại, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn quay sang Lạc Vân, ánh mắt tĩnh lặng. “Ngươi thấy đó, Thần Giới không phải chỉ có sự cao ngạo. Nó còn có những lỗ hổng, những vết thương mà các ngươi chưa nhận ra.”
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lạc Vân và nhóm người. Sự khinh thường ban đầu của họ đã tan biến không còn một mảnh, thay vào đó là sự kính sợ tột độ. Một Thần Trận Sư lão luyện nhất trong số đó, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, bước tới, run rẩy quỳ xuống: “Vị đại nhân này… xin thứ tội cho sự vô tri của chúng tôi. Ngài… ngài là ai?”
Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi những tầng mây ngũ sắc cuồn cuộn. Hắn biết, hành động vừa rồi của hắn chắc chắn đã thu hút sự chú ý của những tồn tại mạnh mẽ hơn trong Thần Giới. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là hắn đã xác nhận được suy đoán của mình: Thần Giới đang suy yếu, và Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian. Sứ mệnh của hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, đang dần trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Lâm Phàm quay người, bước đi chậm rãi, để lại phía sau những ánh mắt kinh ngạc, kính sợ và vô vàn câu hỏi. Hắn đã chứng minh được thực lực, nhưng đó chỉ là khởi đầu cho hành trình đầy gian nan của hắn ở Thần Giới.