Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 421

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:50:25 | Lượt xem: 2

Ánh sáng thần thánh rực rỡ bao trùm, Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như được gột rửa bởi một dòng suối năng lượng tinh khiết đến tận xương tủy. Sau khi đột phá cảnh giới Tiên Đế và thành công phi thăng, hắn đã đặt chân lên một thế giới hoàn toàn khác biệt: Thần Giới. Nơi đây, không khí không còn là tiên linh chi khí, mà là những luồng thần nguyên cuồn cuộn, đậm đặc đến mức có thể hóa lỏng, hình thành nên những con sông, thác nước màu vàng kim lấp lánh chảy giữa các đỉnh núi tráng lệ. Những ngọn núi vươn cao chạm tới tầng mây ngũ sắc, mỗi ngọn núi đều ẩn chứa những quy tắc đại đạo riêng biệt, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp mà ngay cả Tiên Giới cũng không thể sánh bằng.

Thần Giới không chỉ rộng lớn hơn, mà còn có những quy tắc vận hành sâu sắc và phức tạp hơn gấp bội. Thời gian và không gian ở đây dường như cũng được kéo giãn, mỗi khắc trôi qua đều ẩn chứa sự biến hóa khôn lường. Lâm Phàm cảm nhận được bản thân mình, dù đã là Tiên Đế đỉnh phong ở hạ giới, nhưng khi đến đây, hắn chỉ là một Thần Vương sơ kỳ, một cấp bậc vừa vặn để không bị pháp tắc Thần Giới nghiền nát. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và sự cạnh tranh ở Thần Giới chắc chắn sẽ khốc liệt hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua.

Hắn hạ xuống một khu rừng cổ thụ, nơi những thân cây cao vút, cành lá tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi chiếc lá đều tựa như một viên ngọc bích ẩn chứa thần vận. Vừa đặt chân xuống, Lâm Phàm đã cảm nhận được hàng trăm ánh mắt dò xét từ các sinh vật thần thú ẩn mình trong rừng. Chúng có vẻ ngoài hung dữ, nhưng lại mang trong mình huyết mạch thần thú thuần khiết, khác xa với yêu thú hay tiên thú ở hạ giới. Chúng không vội tấn công, mà chỉ quan sát, như thể đang đánh giá thực lực của kẻ vừa đến.

Lâm Phàm không muốn gây sự, hắn chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để củng cố cảnh giới và tìm hiểu về Thần Giới. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Một nhóm năm người cưỡi trên lưng một con mãnh thú thần linh có sừng, thân hình vạm vỡ, áo giáp lấp lánh, đang lướt qua khu rừng. Họ là những Thần Giả trẻ tuổi, có vẻ như đang đi săn hoặc thực hiện nhiệm vụ.

“Này, nhìn kìa! Lại là một tên phi thăng giả từ hạ giới!” Một nam tử tóc đỏ, dáng người cao lớn, vẻ mặt kiêu ngạo, chỉ tay về phía Lâm Phàm, giọng điệu đầy khinh thường. Hắn là Tôn Hạo, đệ tử cốt cán của Hỏa Vân Thần Tông, một trong những tông môn hạng trung ở khu vực này.

Bốn người còn lại cũng cười nhạo, ánh mắt tràn đầy sự coi thường. “Nhìn bộ dạng yếu ớt của hắn kìa, chắc hẳn là mới lên đây không được bao lâu. Thần nguyên trong người còn chưa thuần khiết, mùi vị hạ giới nồng nặc.” Một thiếu nữ xinh đẹp nhưng sắc sảo, tên là Linh Nhi, lên tiếng phụ họa.

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị coi thường, nhưng sự ngạo mạn công khai này vẫn khiến hắn khó chịu. Hắn không nói gì, chỉ đứng yên, quan sát.

Tôn Hạo thấy Lâm Phàm im lặng, càng được đà lấn tới. “Hừ, đồ hạ giới phế vật, nhìn thấy Thần Giả chân chính chúng ta mà không biết hành lễ sao? Mau quỳ xuống nhận tội vì đã làm ô uế Thần Giới này!”

Một nam tử khác tên là Trần Phong, có vẻ trầm tính hơn, khuyên nhủ: “Tôn Hạo sư huynh, thôi đi. Dù sao hắn cũng là Thần Giả, chúng ta không nên gây sự vô cớ.”

Tôn Hạo hừ lạnh: “Vô cớ? Một tên phế vật hạ giới dám đứng ngang hàng với chúng ta đã là có cớ rồi! Hơn nữa, những kẻ phi thăng từ hạ giới thường mang theo không ít bảo vật, có khi hắn còn có công pháp Tiên Giới quý hiếm nữa. Để ta ‘kiểm tra’ một chút xem sao.”

Nói đoạn, Tôn Hạo nhảy xuống khỏi lưng thần thú, một luồng thần lực màu đỏ rực bùng lên quanh người hắn. Hắn là một Thần Vương trung kỳ, mạnh hơn Lâm Phàm một cảnh giới nhỏ, nên hắn có đủ tự tin để ra tay. “Tiểu tử hạ giới, giao ra toàn bộ thần nguyên và bảo vật trên người ngươi, rồi cút khỏi đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

Lâm Phàm khẽ thở dài. Hắn không thích rắc rối, nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện ức hiếp. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đã không còn vẻ bình thản ban đầu, thay vào đó là một tia lạnh lẽo khó nhận ra. “Ta không muốn gây sự, nhưng nếu các ngươi muốn tìm chết, ta cũng không ngại tiễn.”

Lời nói của Lâm Phàm không mang theo chút thần lực nào, nhưng lại khiến Tôn Hạo cảm thấy rợn người. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu khiến hắn không thể lùi bước. “Hahaha! Một tên phế vật hạ giới mà dám nói lời ngông cuồng! Xem ta dạy dỗ ngươi thế nào!”

Tôn Hạo hét lớn, một quyền mang theo thần lực Hỏa Vân cuồn cuộn lao thẳng vào mặt Lâm Phàm. Quyền pháp này có thể dễ dàng đánh nát một ngọn núi ở Tiên Giới, mang theo khí thế hủy diệt. Hắn muốn dùng đòn đầu tiên này để nghiền nát sự tự tin cuối cùng của Lâm Phàm.

Lâm Phàm đứng yên không động, chỉ đến khi nắm đấm của Tôn Hạo cách mặt hắn chưa đầy một tấc, hắn mới khẽ nâng tay phải lên, nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay của Tôn Hạo.

“Cái gì?!” Tôn Hạo trừng lớn mắt. Quyền pháp của hắn vốn dĩ nhanh như chớp, mang theo sức mạnh bạo liệt, nhưng lại bị đối phương bắt lấy dễ dàng như thế, cứ như nắm lấy một cọng cỏ. Điều đáng sợ hơn là, hắn cảm thấy toàn bộ thần lực trong cơ thể mình bị một lực lượng vô hình nào đó khóa chặt, không thể vận chuyển dù chỉ một chút.

Lâm Phàm siết nhẹ cổ tay Tôn Hạo. Một luồng lực lượng không thể diễn tả bằng lời, tựa như sự tổng hòa của vạn vật pháp tắc, nhẹ nhàng xuyên qua cơ thể Tôn Hạo. Tôn Hạo cảm thấy một cơn đau thấu xương, không phải đau đớn về thể xác, mà là đau đớn từ sâu trong thần hồn, như thể toàn bộ cơ thể hắn đang bị phân tích và sắp tan rã.

“Ngươi… ngươi là ai?!” Tôn Hạo hoảng sợ kêu lên, khuôn mặt tái mét. Hắn chưa bao giờ gặp phải một đối thủ đáng sợ đến vậy. Sức mạnh của Lâm Phàm không phải là thần lực, mà là một thứ cao cấp hơn, vượt trội hơn hẳn.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ hất tay. Tôn Hạo bị hất văng ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một thân cây cổ thụ khổng lồ, khiến nó rung chuyển dữ dội. Hắn nằm bệt dưới đất, toàn thân đau nhức rã rời, thần nguyên trong cơ thể rối loạn, không thể đứng dậy. Tuy nhiên, Lâm Phàm đã giữ lại một chút lực, không làm tổn thương đến tính mạng của hắn.

Bốn người còn lại trên lưng thần thú đều chết lặng. Trần Phong, Linh Nhi và hai người kia đều há hốc mồm, không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Tôn Hạo là Thần Vương trung kỳ, là một trong những thiên tài của Hỏa Vân Thần Tông, vậy mà lại bị một tên Thần Giả phi thăng từ hạ giới đánh bại chỉ bằng một chiêu, thậm chí còn không nhìn rõ hắn ra tay thế nào.

Đúng lúc này, một luồng uy áp hùng mạnh hơn nhiều lần bỗng từ xa ập tới. Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh thẫm, lướt gió mà đến. Ông là Vân Hải trưởng lão của Hỏa Vân Thần Tông, một vị Thần Hoàng cường giả.

Vân Hải trưởng lão nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Tôn Hạo nằm bệt dưới đất, bộ dạng thê thảm, còn Lâm Phàm thì vẫn đứng đó, bình thản như chưa hề có chuyện gì. Ông nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Phàm. “Là ai dám gây sự ở địa bàn của Hỏa Vân Thần Tông ta?”

Trần Phong vội vàng đáp: “Bẩm trưởng lão, là Tôn Hạo sư huynh đã khiêu khích vị Thần Giả này trước, nhưng… nhưng hắn quá mạnh!”

Vân Hải trưởng lão hừ lạnh: “Mạnh đến đâu? Một tên phi thăng giả từ hạ giới thì có thể mạnh đến mức nào?” Ông ta vẫn giữ thái độ khinh thường cố hữu đối với những người đến từ các thế giới thấp hơn. Tuy nhiên, khi ánh mắt của ông ta dừng lại trên Lâm Phàm, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên. Ông không thể nhìn thấu được tu vi của Lâm Phàm, cứ như thể hắn là một vực sâu không đáy, không thể nào thăm dò.

Lâm Phàm cũng nhìn về phía Vân Hải trưởng lão. Hắn cảm nhận được sức mạnh của đối phương, một vị Thần Hoàng đỉnh phong, nhưng trong mắt Lâm Phàm, vẫn chưa đủ để hắn phải e ngại. Hắn không nói gì, chỉ khẽ phóng thích một chút khí tức, không phải thần lực, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo hơi thở của vạn vật, của đại đạo.

Khí tức đó không hề hung hãn hay bá đạo, nhưng lại khiến Vân Hải trưởng lão giật mình lùi lại một bước. Ông ta cảm thấy như mình đang đối mặt với chính thiên địa, với những quy tắc nguyên thủy nhất của vũ trụ. Tim ông đập mạnh, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là sự kiêng dè sâu sắc.

“Ngươi… ngươi không phải Thần Vương bình thường!” Vân Hải trưởng lão thốt lên, giọng nói đầy vẻ khó tin. Ông ta đã ở Thần Giới hàng vạn năm, chưa từng gặp một Thần Giả nào có khí tức kỳ lạ và mạnh mẽ đến vậy. Nó vượt xa khỏi phạm trù của thần lực và pháp tắc mà ông biết.

Lâm Phàm thu lại khí tức, ánh mắt bình thản như cũ. “Nếu đã không có chuyện gì, ta xin cáo từ.” Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những rắc rối vô bổ này.

Vân Hải trưởng lão vội vàng chặn lại, trong lòng đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn. “Khoan đã! Vị đạo hữu này, xin thứ lỗi cho sự bất kính của đệ tử tông môn ta. Ta là Vân Hải, trưởng lão của Hỏa Vân Thần Tông. Không biết đạo hữu đến từ đâu, có nguyện ý đến tông môn ta làm khách không? Ta đảm bảo sẽ có sự chiêu đãi tốt nhất.”

Vân Hải trưởng lão đã nhận ra tiềm năng khổng lồ của Lâm Phàm. Một Thần Giả phi thăng mà có thể dễ dàng đánh bại Thần Vương trung kỳ, thậm chí khiến một Thần Hoàng như ông cũng phải dè chừng, chắc chắn không phải nhân vật tầm thường. Hơn nữa, khí tức của Lâm Phàm khiến ông liên tưởng đến những truyền thuyết cổ xưa về những thực thể siêu việt, vượt ra ngoài Tam Giới.

Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Không cần thiết. Ta có việc riêng phải làm.” Hắn không cần bất kỳ sự chiêu đãi hay tài nguyên nào từ Hỏa Vân Thần Tông. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, chứ không phải tranh giành quyền lực ở một tông môn nhỏ bé.

Thấy Lâm Phàm từ chối, Vân Hải trưởng lão cũng không dám ép buộc. Ông ta chỉ có thể thở dài, trong lòng đầy tiếc nuối. “Vậy thì, xin đạo hữu cứ tự nhiên. Nếu có bất kỳ điều gì cần giúp đỡ, Hỏa Vân Thần Tông ta luôn sẵn lòng.” Ông biết, từ giờ trở đi, cái tên “Thần Giả phi thăng” này sẽ không còn là một từ để khinh thường nữa, ít nhất là đối với ông và những người chứng kiến ngày hôm nay.

Lâm Phàm gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào, thân hình hắn chợt hóa thành một luồng ánh sáng, biến mất hút vào sâu trong khu rừng thần bí. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả Vân Hải trưởng lão cũng không kịp phản ứng.

Vân Hải trưởng lão đứng đó hồi lâu, ánh mắt phức tạp. “Thật không ngờ, Thần Giới lại xuất hiện một nhân vật như vậy. Hắn… hắn rốt cuộc là ai? Khí tức đó… không thể là của Thần Giả bình thường. Có lẽ, Thần Giới này sắp có biến động lớn rồi.”

Trong khi đó, Lâm Phàm đã đi thật xa. Hắn không quan tâm đến những lời bàn tán hay sự thay đổi thái độ của những người đó. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ở Thần Giới, sẽ còn rất nhiều thế lực, rất nhiều cường giả khác. Nhưng hắn không sợ. Hắn mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn sẽ phải mạnh mẽ lên, phải vượt qua tất cả. Mỗi cuộc chạm trán, mỗi thử thách đều là cơ hội để hắn thức tỉnh sâu hơn, để mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn ngày càng hoàn chỉnh. Hắn cảm nhận được, Thần Giới này ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn nhiều, những thứ có thể liên quan đến nguồn gốc của Thiên Đạo và cả mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hành trình của hắn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8