Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:51:02 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm lơ lửng giữa biển sao lấp lánh, cảm nhận toàn bộ cơ thể như được tắm trong dòng suối thần lực tinh khiết nhất. Hắn đã thành công đột phá cảnh giới Tiên Đế, vượt qua cánh cổng đại đạo, đặt chân lên Thần Giới. Khác hẳn với sự hỗn tạp của Tiên Giới hay sự phàm tục của hạ giới, Thần Giới là một thế giới được dệt nên từ những pháp tắc nguyên thủy, nơi mỗi hơi thở đều mang theo sự hùng vĩ của Đại Đạo và năng lượng thần thánh dồi dào đến mức khó tin.

Vô số tinh cầu khổng lồ lấp lánh như ngọc trai giữa hư không, được kết nối bằng những cây cầu ánh sáng vĩ đại. Các tòa cung điện, lầu các tráng lệ tựa như được tạc từ tinh tú và nguyên thạch, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng thần quang vạn trượng. Những bóng hình lướt qua trên bầu trời đều mang khí tức cường đại, mỗi người đều ít nhất là Chân Thần sơ giai, thậm chí còn có những Thần Vương, Thần Tôn ngự trị, khác xa với Tiên Giới nơi Tiên Đế đã là đỉnh phong.

Hắn hạ xuống một quảng trường rộng lớn được xây dựng hoàn toàn từ đá thần ngọc, nơi tập trung hàng ngàn Thần nhân. Đây là một trong những điểm đến đầu tiên cho những người mới phi thăng, một trung tâm giao dịch và trao đổi thông tin nhộn nhịp. Tiếng ồn ào của hàng ngàn Thần nhân giao dịch, tranh luận, và biểu diễn thần thông vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh của Thần Giới, nhưng cũng ẩn chứa sự cạnh tranh và phân cấp rõ rệt.

Ngay khi Lâm Phàm vừa đặt chân xuống, một vài ánh mắt dò xét đã quét qua hắn. Hắn không giấu giếm khí tức của một Tiên Đế vừa phi thăng, và điều đó khiến hắn trở thành tâm điểm của sự chú ý. Một nhóm thanh niên trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy với hoa văn Thần tộc riêng biệt, khí chất cao ngạo, rõ ràng là con cháu của các thế lực lớn, lập tức xúm lại.

Một nam tử vận cẩm bào vàng ròng, vẻ mặt khinh thường hiện rõ, nhếch mép lên tiếng:

“Ồ, lại có một kẻ hạ giới phi thăng lên sao? Khí tức yếu ớt như vậy, còn không bằng một thị vệ cấp thấp của Thần tộc ta. Chắc lại là một tên Tiên Đế vừa vặn đột phá, vừa đặt chân đến Thần Giới đã bị áp lực pháp tắc đè bẹp.”

Đám người xung quanh nghe vậy thì cười rộ lên, ánh mắt đầy sự chế giễu và khinh thường. Ở Thần Giới, những người phi thăng từ hạ giới thường bị coi là có tiềm năng thấp, căn cốt không đủ mạnh mẽ, và khó có thể vươn lên đỉnh cao. Họ thường bị các Thần tộc bản địa khinh bỉ, coi là những kẻ “ngoại lai” không có gốc gác.

Lâm Phàm vẫn bình thản, không để tâm đến những lời lẽ đó. Hắn chỉ quan sát xung quanh, cố gắng nắm bắt thông tin về nơi này, về các quy tắc, các thế lực lớn và nhỏ. Hắn biết, việc thể hiện thái độ hung hăng lúc này là không khôn ngoan. Hắn cần hiểu rõ quy tắc và địa vị của Thần Giới trước khi hành động, đặc biệt là khi thân phận “Thiên Đạo Trùng Sinh” của hắn còn là bí mật.

Một nữ tử xinh đẹp với mái tóc xanh ngọc, đi cùng nhóm nam tử áo vàng, nhíu mày nói:

“Thiên thiếu gia, đừng quá đáng. Dù sao họ cũng là người phi thăng từ hạ giới, trải qua bao khó khăn mới đến được đây. Dù yếu, cũng có sự kiên trì riêng.”

Thiên Lạc, chính là nam tử áo vàng kia, hừ lạnh một tiếng: “Kiên trì thì sao? Thần Giới này chỉ nhìn vào thực lực. Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu. Ngươi xem, hắn thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn ta, đúng là đồ nhát gan!” Hắn ta cố ý nói to hơn, muốn chọc tức Lâm Phàm.

Lâm Phàm vẫn bình chân như vại, tiếp tục thu thập thông tin qua hệ thống của mình. Hắn đã nắm được các cấp bậc tu luyện cơ bản của Thần Giới: Chân Thần, Thần Vương, Thần Tôn, Thần Hoàng, và trên đó nữa là các cảnh giới tối cao. Hắn nhận ra rằng, dù hắn vừa phi thăng, nhưng thực lực hiện tại của hắn đã vượt xa Chân Thần sơ giai, có lẽ đã đạt tới cấp độ Chân Thần trung giai, thậm chí cao hơn, nhờ vào quá trình dung hợp mảnh vỡ Thiên Đạo ở Tiên Giới và việc luyện hóa lôi kiếp phi thăng.

Đột nhiên, một tiếng nói sang sảng vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của đám người Thiên Lạc:

“Thiên Lạc, ngươi lại đang gây sự với người mới phi thăng sao? Ngươi muốn làm mất mặt Thiên Thần tộc chúng ta nữa à?”

Một nam tử trẻ tuổi khác, khí chất phi phàm, mặc áo bào trắng thêu hình rồng, chậm rãi bước đến. Hắn có vẻ như là nhân vật có địa vị cao hơn Thiên Lạc. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua Lâm Phàm một lượt, nhưng không hề có sự khinh thường mà thay vào đó là một chút tò mò và đánh giá kín đáo.

Thiên Lạc thấy người đến thì hơi chùng xuống, nhưng vẫn không mất đi vẻ kiêu ngạo: “Hạo Nguyệt ca ca, đệ chỉ là muốn giáo huấn một chút cho kẻ hạ giới biết quy củ Thần Giới mà thôi. Hắn không có căn cốt, không có tiềm năng, không có chỗ dựa, chỉ là một gánh nặng.”

Hạo Nguyệt lắc đầu: “Thôi đi. Ngươi có thời gian thì nên chuyên tâm tu luyện. Ngươi không biết Thần Giới này đang đối mặt với khủng hoảng tiềm tàng sao? Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc không phải là chuyện đùa.”

Nói rồi, Hạo Nguyệt quay sang Lâm Phàm, ánh mắt có chút thiện ý: “Vị đạo hữu này, ngươi là người mới phi thăng phải không? Đến đây, ta sẽ dẫn ngươi đi đăng ký thân phận và hướng dẫn một số điều cơ bản. Đây là quy tắc của Thần Giới, không ai được làm khó người mới phi thăng trong khu vực này.”

Lâm Phàm khẽ gật đầu, đi theo Hạo Nguyệt. Thiên Lạc và nhóm của hắn nhìn theo với ánh mắt khó chịu, nhưng không dám làm gì trước mặt Hạo Nguyệt, người có địa vị cao hơn hắn rất nhiều trong Thiên Thần tộc.

Hạo Nguyệt dẫn Lâm Phàm đến một tòa điện lớn, nơi các Thần nhân mới phi thăng được tiếp nhận. Trong lúc chờ đợi, Hạo Nguyệt giải thích cho Lâm Phàm về tình hình Thần Giới hiện tại, về sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc và các vết nứt không gian đang dần xuất hiện ở biên giới vũ trụ. Những thông tin này càng khẳng định suy đoán của Lâm Phàm về mối liên hệ với Hư Vô Thôn Phệ Giả và tầm quan trọng của sứ mệnh hắn đang mang vác.

“Ngươi có vẻ bình tĩnh hơn những người mới phi thăng khác,” Hạo Nguyệt nhận xét, “thường thì họ sẽ rất hoảng loạn hoặc phấn khích tột độ khi đến Thần Giới. Ngươi không lo lắng về việc không có chỗ dựa hay tài nguyên sao?”

Lâm Phàm mỉm cười: “Ta đã trải qua nhiều chuyện ở hạ giới, nên có lẽ đã quen với sự thay đổi. Về tài nguyên, ta tin vào thực lực của mình.”

Khi đến lượt Lâm Phàm, một vị Thần quan già nua, râu tóc bạc phơ, chậm rãi kiểm tra thông tin. Ông ta đưa một viên ngọc bội cho Lâm Phàm, yêu cầu hắn nhỏ một giọt máu để kiểm tra căn cốt và tiềm năng. Vị Thần quan này có vẻ đã quá quen với việc tiếp nhận những Tiên Đế vừa phi thăng, nên thái độ khá thờ ơ và có phần chán nản.

Lâm Phàm làm theo. Khi giọt máu tươi đỏ thấm vào viên ngọc bội cổ xưa, viên ngọc đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, rực rỡ hơn bất kỳ ai trước đó. Ánh sáng đó không phải là ánh sáng bình thường, mà là một vầng hào quang năm sắc rực rỡ, chiếu sáng khắp đại điện, khiến tất cả mọi người phải nheo mắt lại.

Vị Thần quan già nua nheo mắt, vẻ mặt từ thờ ơ chuyển sang kinh ngạc tột độ. Ông ta run rẩy cầm viên ngọc bội lên, lẩm bẩm với giọng không thể tin được:

“Căn cốt thượng phẩm… Chí tôn căn cốt… tiềm năng vô hạn… sao có thể? Từ khi khai thiên lập địa đến nay, Thần Giới chưa từng xuất hiện một căn cốt như vậy ở người phi thăng hạ giới!”

Toàn bộ đại điện chìm vào một sự im lặng chết chóc, sau đó là những tiếng xì xào, bàn tán ồn ào như ong vỡ tổ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Phàm, từ những người mới phi thăng đến các Thần nhân đang làm nhiệm vụ. Thiên Lạc và nhóm của hắn, vốn đang đứng gần đó, cũng chứng kiến cảnh này. Vẻ mặt khinh thường của Thiên Lạc cứng đờ lại, sau đó chuyển sang trắng bệch vì kinh hãi.

“Cái gì? Căn cốt thượng phẩm? Chí tôn căn cốt?”

“Hắn là người hạ giới mà có căn cốt như vậy sao? Không thể nào! Chắc chắn là ngọc bội bị lỗi rồi!”

Vị Thần quan già ho khan một tiếng, trấn tĩnh lại, sau đó cẩn trọng đưa viên ngọc bội cho Lâm Phàm, và nói với giọng cung kính hơn hẳn, hoàn toàn khác với thái độ ban đầu:

“Đạo hữu, căn cốt của ngươi cực kỳ hiếm thấy, có thể nói là độc nhất vô nhị. Ngươi có thể lựa chọn gia nhập một trong ba đại Thần Tông của khu vực chúng ta, hoặc gia nhập Thần Cung trung ương. Với tiềm năng này, ngươi chắc chắn sẽ được trọng dụng và nhận được tài nguyên tốt nhất!”

Hạo Nguyệt cũng lộ vẻ kinh ngạc tột độ, sau đó là sự vui mừng và kính nể. Hắn không ngờ người mình vừa giúp lại có tiềm năng đáng sợ đến vậy. Hắn biết, với căn cốt này, Lâm Phàm sẽ không bao giờ bị coi thường ở Thần Giới, mà sẽ trở thành đối tượng được săn đón của mọi thế lực lớn.

Tuy nhiên, Lâm Phàm không vội vàng. Hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta muốn tìm hiểu thêm về Thần Giới trước khi đưa ra quyết định. Hiện tại, ta chỉ muốn một chỗ yên tĩnh để tu luyện.”

Vị Thần quan gật đầu ngay lập tức: “Được thôi. Ngươi có thể tạm thời cư trú tại Thần Thành, và tham gia các khảo hạch của các thế lực. Với căn cốt của ngươi, không ai dám từ chối. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi một Thần viện tốt nhất, đầy đủ linh mạch và pháp trận hộ vệ.”

Rời khỏi đại điện, Lâm Phàm đi cùng Hạo Nguyệt. Thiên Lạc và nhóm của hắn vẫn đứng đó, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kinh hãi và khó tin, xen lẫn chút hối hận. Hắn đã đắc tội với một thiên tài tuyệt thế, một người có thể sẽ trở thành Thần Hoàng trong tương lai.

“Hạo Nguyệt ca ca, ta… ta không ngờ hắn lại…” Thiên Lạc lắp bắp, không nói nên lời.

Hạo Nguyệt chỉ lạnh nhạt nhìn hắn: “Bây giờ ngươi đã hiểu chưa? Đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là những người từ hạ giới. Có những người dù xuất thân không cao, nhưng lại mang trong mình tiềm năng kinh thiên động địa, vượt xa những kẻ chỉ biết ỷ vào gia thế như ngươi.”

Lâm Phàm và Hạo Nguyệt đi đến một khu vực Thần viện cao cấp. Trên đường, Hạo Nguyệt giải thích thêm về cấu trúc quyền lực của Thần Giới, các Thần Tộc lớn, Thần Môn, và các nhiệm vụ mà Lâm Phàm có thể tham gia để tích lũy kinh nghiệm và tài nguyên.

“Đạo hữu Lâm Phàm,” Hạo Nguyệt nói, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi, đầy sự tôn trọng, “với tiềm năng của ngươi, chắc chắn sẽ có rất nhiều thế lực muốn chiêu mộ. Nhưng ta khuyên ngươi nên cẩn thận, Thần Giới này tuy cường đại nhưng cũng ẩn chứa nhiều hiểm nguy và âm mưu. Đặc biệt, những kẻ có căn cốt siêu phàm như ngươi thường bị các thế lực ngầm nhòm ngó.”

Lâm Phàm gật đầu: “Ta hiểu. Cảm ơn Hạo Nguyệt đạo hữu đã chỉ dẫn. Ta sẽ ghi nhớ ân tình này.”

Hạo Nguyệt mỉm cười: “Không có gì. Sau này nếu có gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm ta. Ta là Hạo Nguyệt, đệ tử nội môn của Vạn Đạo Thần Tông.”

Hai người chia tay. Lâm Phàm tìm đến Thần viện được sắp xếp. Hắn không vội vàng chọn thế lực nào. Việc hắn cần làm bây giờ là tiếp tục củng cố thực lực và thu thập thêm thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong Thần Giới. Hắn biết, căn cốt thượng phẩm kia chỉ là bề nổi, sức mạnh thực sự của hắn đến từ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Và Thần Giới này, với sự suy yếu của pháp tắc, chắc chắn ẩn chứa những bí mật quan trọng hơn nhiều so với những gì hắn đã thấy.

Trong Thần viện, Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được luồng thần lực dồi dào chảy vào cơ thể, được hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” nhanh chóng chuyển hóa và hấp thu. Sức mạnh của hắn đang tăng lên từng chút một, vững chắc và mạnh mẽ. Hắn không chỉ là một Chân Thần, mà là một Chân Thần mang trong mình ý chí và tiềm năng của Thiên Đạo. Những kẻ coi thường hắn vì xuất thân hạ giới sẽ sớm phải trả giá cho sự kiêu ngạo và thiển cận của mình.

Bên ngoài Thần Thành, tin tức về một người mới phi thăng sở hữu căn cốt chí tôn đã lan truyền nhanh chóng như bão táp. Các Thần Tộc, Thần Môn lớn, thậm chí là Thần Cung trung ương, đều bắt đầu chú ý đến cái tên Lâm Phàm. Một làn sóng mới đang dấy lên trong Thần Giới, và tất cả đều biết, người thanh niên này sẽ không bao giờ là một kẻ tầm thường.

Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. Hắn đã chứng minh được thực lực bước đầu. Giờ là lúc để hắn bắt đầu hành trình thật sự của mình ở Thần Giới, không chỉ để tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn để đối mặt với mối đe dọa Hư Vô đang chực chờ nuốt chửng tất cả các vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8