Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 423
Chương 423
Lâm Phàm đặt chân lên Thần Giới, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt to lớn so với Tiên Giới. Không khí nơi đây dày đặc Thần Linh Chi Khí, mỗi hơi thở đều mang theo sự thuần khiết và sức mạnh vô biên. Các quy tắc, pháp tắc vũ trụ cũng hiển hiện rõ ràng hơn, như những sợi tơ vô hình dệt nên một tấm lưới khổng lồ, vững chắc và hoàn mỹ. Tuy nhiên, đi kèm với sự hùng vĩ đó là cảm giác áp lực vô hình, một sự kiểm soát tối cao mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn cũng chưa chắc đã đạt tới.
Hắn hạ xuống một thành thị khổng lồ, Thiên Khuyết Thành, nơi được cho là cửa ngõ giao thương và chiêu mộ của nhiều thế lực Thần Giới. Vừa đặt chân xuống quảng trường trung tâm, Lâm Phàm đã bị choáng ngợp. Những kiến trúc nguy nga vươn thẳng lên trời xanh, được chạm khắc tinh xảo từ những loại khoáng thạch thần bí lấp lánh. Dòng người qua lại tấp nập, mỗi người đều tỏa ra khí tức cường đại, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Thần Nhân, Thần Tướng, và không thiếu những vị Thần Vương uy mãnh.
Lâm Phàm cố gắng hòa mình vào đám đông, quan sát xung quanh để thu thập thông tin. Hắn nhận thấy ánh mắt của một số Thần Nhân trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, đang dò xét hắn với vẻ khinh thường. Có lẽ, khí tức của một ‘hạ giới phi thăng giả’ như hắn không thể che giấu hoàn toàn, dù hắn đã cố gắng điều chỉnh. Trong Thần Giới, nguồn gốc thường là thứ quyết định địa vị, và những người từ Tiên Giới phi thăng lên thường bị coi là ‘Thần Mới’ hoặc ‘Thần Hoang Dã’, không có căn cơ, không có gia tộc chống lưng.
Hắn bước vào một Đại Thần Võ Trường, nơi các Thần Giới cường giả thường xuyên giao lưu, tỉ thí hoặc giảng đạo. Tiếng hò reo, tiếng vũ khí va chạm cùng với những luồng Thần Lực bùng nổ khiến không khí trở nên vô cùng sôi động. Trên một đài tỷ võ trung tâm, hai vị Thần Tướng đang thi triển Thần Thông, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo uy lực long trời lở đất, nhưng lại được kiểm soát một cách tinh vi để không phá hủy kiến trúc xung quanh. Lâm Phàm đứng lặng lẽ ở một góc, hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phân tích mọi dao động Thần Lực, mọi quy tắc vận hành ẩn chứa trong từng đòn đánh. Hắn hấp thu kiến thức một cách nhanh chóng, bổ sung vào kho tàng hiểu biết của mình về Thần Giới.
Bỗng, một giọng nói ngạo mạn vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Phàm.
“Này, tên hạ giới phi thăng giả kia! Ngươi đứng đó làm gì? Không lẽ đang cố gắng học lỏm Thần Thông của Lăng Thiên Thần Tộc ta sao?”
Lâm Phàm quay lại. Trước mặt hắn là một nhóm khoảng năm, sáu Thần Nhân trẻ tuổi, dẫn đầu là một thanh niên mặc Thần bào vàng kim, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta là Thần Tử Lăng Vũ, một thiên tài trẻ tuổi của Lăng Thiên Thần Tộc, một gia tộc có thế lực không nhỏ ở Thiên Khuyết Thành.
“Ta chỉ quan sát mà thôi,” Lâm Phàm đáp, giọng điệu bình thản.
Lăng Vũ bật cười khẩy, những người đi cùng hắn cũng cười vang. “Quan sát? Ngươi nghĩ một con ếch ngồi đáy giếng như ngươi có thể hiểu được Thần Đạo của chúng ta sao? Ngươi có biết, để lĩnh ngộ một chiêu Thần Thông, cần phải có dòng máu Thần Tộc thuần khiết, cần phải có sự bồi dưỡng từ vô số Thần Vật, Thần Dược hay không?”
Một Thần Nhân khác phụ họa: “Đúng vậy, bọn hạ giới phi thăng giả các ngươi, dù có may mắn đột phá Tiên Đế, nhưng lên đây cũng chỉ là những kẻ yếu kém nhất. Sức mạnh của các ngươi chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng.”
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn không có ý gây chuyện, nhưng thái độ này thực sự khiến hắn khó chịu. Hắn là Thiên Đạo trùng sinh, mang theo sứ mệnh cứu rỗi vũ trụ, không phải là thứ để những kẻ tự mãn này sỉ nhục.
“Ngươi có vẻ rất tự tin vào dòng máu và Thần Thông của mình,” Lâm Phàm chậm rãi nói, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Lăng Vũ ngẩng cao đầu, nở nụ cười kiêu ngạo. “Đương nhiên! Ta là Thần Tử Lăng Vũ, đệ nhất thiên tài của Lăng Thiên Thần Tộc. Ngươi có dám so tài với ta không, hạ giới phế vật?” Hắn ta cố tình dùng từ “phế vật” để chọc tức Lâm Phàm, gợi nhớ lại quá khứ của hắn ở phàm trần.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Một trận đấu giữa Thần Tử Lăng Vũ và một ‘hạ giới phi thăng giả’ là điều hiếm thấy, và tất cả đều mong chờ được chứng kiến cảnh Lăng Vũ nghiền nát đối thủ để chứng minh sự ưu việt của Thần Tộc.
Lâm Phàm khẽ thở dài. “Nếu ngươi đã muốn, vậy thì được thôi.”
Sự bình tĩnh của Lâm Phàm khiến Lăng Vũ càng thêm tức giận. “Ha! Ngươi cũng biết điều đấy chứ? Lên đài đi, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là khoảng cách giữa một Thần Tử chân chính và một kẻ mới từ dưới chui lên!”
Cả hai bước lên đài tỷ võ. Trọng tài là một vị Thần Vương trung niên, chỉ liếc nhìn Lâm Phàm một cái rồi quay sang Lăng Vũ, vẻ mặt có chút ưu ái. “Thần Tử Lăng Vũ, ngươi hãy kiểm soát sức mạnh, đừng quá làm khó vị Thần Mới này.”
Lăng Vũ cười khẩy, coi đó là sự ủng hộ ngầm. “Ta sẽ cẩn thận, Thần Vương đại nhân.”
Trọng tài tuyên bố bắt đầu, và Lăng Vũ không chờ đợi thêm. Hắn ta tung ra một chiêu Thần Thông mạnh mẽ, “Lăng Thiên Phá Hư Chỉ”, một luồng Thần Lực màu vàng kim bắn thẳng về phía Lâm Phàm, xé rách không gian, mang theo uy lực có thể xuyên thủng cả Tiên Giới.
Đám đông reo hò. Đây là một chiêu thức nổi tiếng của Lăng Thiên Thần Tộc, mạnh mẽ và dứt khoát. Nhiều người nghĩ Lâm Phàm sẽ bị đánh bay ngay lập tức, hoặc ít nhất cũng phải chật vật chống đỡ.
Nhưng Lâm Phàm chỉ đứng yên, không hề né tránh. Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn hoạt động hết công suất. Luồng Thần Lực của Lăng Vũ, cấu trúc của nó, cách vận hành pháp tắc, điểm yếu và điểm mạnh, tất cả đều được phân tích rõ ràng trong nháy mắt.
Khi luồng Thần Lực chỉ còn cách Lâm Phàm vài tấc, hắn mới nhẹ nhàng đưa tay ra. Không có Thần Lực bùng nổ, không có hào quang chói lọi, chỉ là một động tác đơn giản. Nhưng ngay khi bàn tay hắn chạm vào luồng Thần Lực, một cảnh tượng kinh người đã xảy ra.
Luồng “Lăng Thiên Phá Hư Chỉ” không hề bị đánh tan, mà nó đột nhiên xoáy tròn lại, màu vàng kim của nó trở nên trong suốt hơn, sau đó, nó không ngừng co rút và biến đổi. Trong sự kinh ngạc tột độ của Lăng Vũ và toàn bộ khán giả, luồng Thần Lực đó không còn là công kích nữa, mà nó biến thành một sợi xích pháp tắc màu bạc lấp lánh, nhẹ nhàng quấn quanh cánh tay của Lăng Vũ.
Lăng Vũ cảm thấy một lực lượng không thể kháng cự trói chặt lấy mình. Hắn cố gắng giãy dụa, nhưng sợi xích pháp tắc kia dường như đã biến đổi hoàn toàn thuộc tính của Thần Lực của hắn, khiến nó trở nên kiên cố và không thể phá vỡ.
“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Lăng Vũ kinh hãi, cảm thấy Thần Lực trong cơ thể bị phong tỏa, không thể vận chuyển.
Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ bao la. “Ta chỉ đơn giản là ‘tiến hóa’ Thần Thông của ngươi mà thôi. Từ một chiêu công kích đơn thuần, biến nó thành một công cụ để ‘cố định’.”
Sự thật là, hắn đã phân tích hoàn toàn bản chất của “Lăng Thiên Phá Hư Chỉ”, tìm ra cách đảo ngược thuộc tính công kích của nó, sau đó dùng chính pháp tắc và năng lượng của nó để tạo ra một sợi xích phong tỏa. Đây là một trình độ điều khiển pháp tắc và năng lượng mà ngay cả các Thần Hoàng cũng khó lòng đạt tới, bởi nó không chỉ là vận dụng, mà là thay đổi bản chất.
Trọng tài Thần Vương đứng sững người, đôi mắt lão tràn ngập sự khó tin. Lão chưa từng thấy một phương pháp chiến đấu nào kỳ lạ và hiệu quả đến vậy. Nó không phải là công kích, không phải phòng thủ, mà là một sự “thay đổi định luật” ngay trên chiến trường.
Lâm Phàm không muốn làm khó Lăng Vũ quá mức. Hắn nhẹ nhàng vung tay. Sợi xích pháp tắc lập tức tan biến, trả lại tự do cho Lăng Vũ. Thần Tử Lăng Vũ ngã khuỵu xuống đất, mồ hôi lạnh toát ra, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và nhục nhã. Hắn chưa từng nghĩ rằng có ngày mình lại bị một ‘hạ giới phi thăng giả’ làm cho thảm bại đến vậy, không một chút sức chống cự.
Đám đông im lặng như tờ. Sau đó là những tiếng xì xào bàn tán sôi nổi, nhưng lần này, ánh mắt họ nhìn Lâm Phàm không còn là khinh thường nữa, mà là sự kính sợ và hiếu kỳ. Họ đã chứng kiến một điều vượt quá lẽ thường, một sức mạnh không thể lý giải.
“Thần Giới rộng lớn, mỗi người đều có con đường riêng. Đừng vội vàng đánh giá người khác chỉ qua xuất thân hay những gì ngươi biết,” Lâm Phàm nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng từng lời nói lại vang vọng như sấm trong tai Lăng Vũ và những kẻ đồng hành. Hắn không cần phải thể hiện sự tức giận, bởi bản thân hành động của hắn đã là một sự răn đe mạnh mẽ nhất.
Sau đó, Lâm Phàm quay lưng, bước chậm rãi rời khỏi Đại Thần Võ Trường, không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm vị Thần Nhân, Thần Tướng đang nhìn theo. Hắn đã chứng minh được thực lực, đã dập tắt được sự khinh thường ban đầu. Giờ đây, hắn có thể yên tâm hơn để khám phá Thần Giới và tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại.
Trong tâm trí Lâm Phàm, hệ thống đang tổng hợp dữ liệu với tốc độ chóng mặt. Thần Giới này không đơn giản, và những kẻ tự mãn như Lăng Vũ chỉ là bề nổi. Hắn biết mình cần phải mạnh hơn nữa, không chỉ để đối phó với những Thần Vương, Thần Hoàng mà còn để chuẩn bị cho mối đe dọa vũ trụ sắp tới. Cuộc hành trình ở Thần Giới, xem ra, sẽ còn nhiều thử thách hơn hắn tưởng tượng.