Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:51:54 | Lượt xem: 2

Chân vừa chạm đất, Lâm Phàm cảm nhận một luồng linh khí hùng hậu và tinh khiết chưa từng có tràn ngập không gian. Nơi đây không còn là Tiên Giới với khí tức tiên linh đậm đặc, mà là Thần Giới, một cõi giới cao hơn, nơi từng hạt bụi cũng dường như chứa đựng quy tắc thần diệu, mỗi làn gió thổi qua đều mang theo âm vang của Đại Đạo. Hắn đứng trên một vách đá cheo leo, nhìn xuống là một vùng đất rộng lớn, những ngọn núi cao vút xuyên phá mây xanh, những dòng sông rộng lớn như dải lụa bạc uốn lượn qua những khu rừng cổ thụ vĩ đại. Trên bầu trời, những vầng nhật nguyệt to lớn hơn gấp nhiều lần so với những gì hắn từng thấy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lung linh sắc màu.

“Đây chính là Thần Giới sao…” Lâm Phàm lẩm bẩm, hít sâu một hơi. Khí tức thần linh ở đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được sự sống và quy tắc đang vận hành trong từng phân tử không khí. Nhưng kèm theo đó, hắn cũng cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự nặng nề của pháp tắc Thần Giới, mạnh mẽ hơn nhiều so với Tiên Giới. Nó không phải là sự trói buộc, mà là một cảm giác về sự bao la và uy nghiêm, nhắc nhở hắn rằng mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong vũ trụ vô tận này.

Hắn hạ xuống một khu rừng gần đó, dự định tìm hiểu về thế giới mới. Không lâu sau, một luồng khí tức cường đại từ xa ập đến, kèm theo tiếng nói ồn ào. Một nhóm khoảng bảy, tám người đang tiến đến, trên người mặc những bộ giáp trụ sáng bóng, tản ra khí tức thần linh mạnh mẽ. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, khí tức trên người đạt đến Thần Tướng cảnh giới đỉnh phong, gần chạm đến Thần Vương.

“Ồ, xem ai đây? Một tên hạ giới phi thăng giả vừa mới lên.” Nam tử dẫn đầu, tên là Mộ Dung Liệt, dừng lại, ánh mắt quét qua Lâm Phàm với vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn nhận ra khí tức của Lâm Phàm chưa hoàn toàn dung hợp với pháp tắc Thần Giới, mang theo chút hương vị của Tiên Giới. “Ha ha, xem ra lại là một tên Tiên Đế may mắn đột phá mà thôi. Ở Thần Giới chúng ta, Tiên Đế chỉ là cấp độ thấp nhất, chẳng đáng nhắc tới.”

Đám người phía sau Mộ Dung Liệt cười phá lên, ánh mắt họ nhìn Lâm Phàm cũng đầy vẻ chế giễu. Một nữ tử với mái tóc đỏ rực, tu vi Thần Tướng sơ kỳ, khinh khỉnh nói: “Đúng vậy, bọn hạ giới phi thăng giả lúc nào cũng tự cho mình là thiên tài, nhưng khi đặt chân lên Thần Giới mới biết mình là ếch ngồi đáy giếng. Lần trước có một tên Tiên Đế phi thăng lên, không biết điều, đã bị sư huynh Mộ Dung dạy cho một bài học nhớ đời.”

Lâm Phàm cau mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng sự ngạo mạn của những người này khiến hắn cảm thấy khó chịu. “Các vị, ta chỉ là vô tình đi ngang qua. Nếu không có việc gì, xin cáo từ.” Hắn nói với giọng điệu bình thản, không có chút kiêu ngạo cũng không có chút yếu thế.

Mộ Dung Liệt nhếch mép cười lạnh: “Đi ngang qua? Ngươi nghĩ Thần Giới là nơi muốn đi là đi, muốn dừng là dừng sao? Nơi này là khu vực săn bắn của Mộ Dung gia ta. Tên phi thăng giả như ngươi, nếu muốn đi qua, phải nộp phí ‘thông hành’!”

“Phí thông hành?” Lâm Phàm thầm cười trong lòng. Hắn đã gặp đủ loại người như thế này ở các thế giới thấp hơn. “Không biết phí thông hành là bao nhiêu?”

Mộ Dung Liệt ra hiệu cho một tên tùy tùng. Tên này bước lên, cười nham hiểm: “Một trăm viên Thần Tinh hạ phẩm. Nếu không có, vậy thì nộp ra thứ gì đó có giá trị tương đương đi. Hoặc là… làm ‘phu dịch’ cho Mộ Dung gia ta một thời gian, để chuộc lại.”

Một trăm viên Thần Tinh hạ phẩm đối với một Tiên Đế vừa phi thăng là một con số khổng lồ, gần như là toàn bộ tài sản tích lũy của họ. Lâm Phàm đương nhiên không thiếu Thần Tinh, nhưng hắn không thích cái kiểu ức hiếp này. “Ta không có Thần Tinh.” Hắn thẳng thắn nói.

Mộ Dung Liệt và đồng bọn bật cười lớn. “Không có? Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!” Mộ Dung Liệt vẫy tay, “Dạy cho hắn biết quy củ của Thần Giới đi!”

Hai tên Thần Nhân sơ kỳ lập tức lao về phía Lâm Phàm, một kẻ tung quyền mang theo luồng thần lực mạnh mẽ, một kẻ rút kiếm chém ra đạo kiếm khí sắc bén. Cả hai đều muốn ra oai, cho tên phi thăng giả này biết tay.

Lâm Phàm đứng yên, không hề nhúc nhích. Khi nắm đấm và kiếm khí sắp chạm vào người, một luồng khí tức vô hình đột nhiên bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó không phải là thần lực, cũng không phải tiên lực, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo hương vị của pháp tắc và sự uy nghiêm của Thiên Đạo. Hai tên Thần Nhân kia lập tức cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên người, thân thể cứng đờ lại giữa không trung, không thể tiến thêm một tấc.

Ánh mắt Lâm Phàm lạnh lùng. Hắn khẽ phất tay áo, một lực lượng vô hình nhẹ nhàng đẩy ra. Hai tên Thần Nhân cảm thấy như bị một ngọn núi khổng lồ đâm trúng, thân thể bay ngược về phía sau, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật ra đất, không còn sức chiến đấu.

Cả đám người Mộ Dung Liệt đều sững sờ. Mộ Dung Liệt nheo mắt, vẻ khinh thường trên mặt dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút đề phòng. Hắn là Thần Tướng đỉnh phong, nhưng lại không thể nhìn rõ chiêu thức của Lâm Phàm vừa rồi. Hắn chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, dường như vượt qua cả cấp độ thần lực bình thường.

“Ngươi… là ai? Không phải chỉ là Tiên Đế phi thăng lên sao?” Mộ Dung Liệt hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ ngạo mạn. Hắn rút ra một thanh trường kiếm thần khí, kiếm thân phát ra ánh sáng chói mắt.

Lâm Phàm chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều mang theo một loại khí thế đặc biệt, khiến không gian xung quanh dường như cũng rung động theo. “Ta là Lâm Phàm. Về phần là ai, các ngươi không cần biết. Chỉ cần biết, ta không thích bị người khác ức hiếp.”

“Khẩu khí thật lớn!” Mộ Dung Liệt hét lên, không thể chấp nhận được việc một tên phi thăng giả lại dám đả thương thủ hạ của hắn. Hắn dồn toàn bộ thần lực vào thanh kiếm, chém ra một đạo kiếm quang rực rỡ, mang theo uy lực của Thần Tướng đỉnh phong, đủ để xé rách không gian, nhắm thẳng vào Lâm Phàm.

Ánh mắt Lâm Phàm bình thản. Hắn không tránh né, cũng không sử dụng thần thông hoa lệ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, năm ngón tay khẽ khép lại, như muốn nắm giữ cả hư không. Đạo kiếm quang rực rỡ kia, khi còn cách Lâm Phàm vài trượng, đột nhiên chững lại, rồi như bị một bàn tay vô hình bóp nát, tan biến thành vô số đốm sáng lấp lánh trong không trung.

Sức mạnh này không phải là đơn thuần hóa giải, mà là sự áp chế tuyệt đối từ bản chất pháp tắc. Mộ Dung Liệt cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình từ đầu ngón tay Lâm Phàm truyền đến, xuyên qua kiếm khí của hắn, trực tiếp tác động vào thần lực trong cơ thể hắn. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, cảm thấy như toàn bộ thần lực trong cơ thể đang bị một lực lượng siêu việt nào đó đè nén, gần như không thể vận chuyển.

“Ngươi! Ngươi là Thần Vương? Không, không thể nào! Làm sao một Tiên Đế mới phi thăng lại có thể là Thần Vương được?!” Mộ Dung Liệt kinh hãi hét lên. Hắn đã từng đối mặt với Thần Vương, nhưng ngay cả Thần Vương cũng không thể hóa giải công kích của hắn một cách nhẹ nhàng và triệt để đến vậy.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ khẽ nhấc chân, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Mộ Dung Liệt. Tốc độ kinh người đến mức ngay cả Mộ Dung Liệt cũng không kịp phản ứng. Một ngón tay Lâm Phàm nhẹ nhàng đặt lên trán Mộ Dung Liệt.

“Ngươi…” Mộ Dung Liệt cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể mình, không phải để phá hủy, mà là để “phân tích” và “thanh tẩy”. Hắn cảm thấy toàn bộ thần lực của mình như bị nhìn thấu, mọi bí mật tu luyện đều bị phơi bày. Một cảm giác sợ hãi tột độ ập đến, hắn biết mình đã đá phải một tấm sắt cực lớn rồi.

“Để ta dạy cho ngươi quy tắc của Thần Giới.” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ trong tâm trí Mộ Dung Liệt. “Đó không phải là cường giả ức hiếp kẻ yếu, mà là kẻ mạnh bảo vệ trật tự. Ngươi có thể mạnh, nhưng không được phép ngạo mạn và tùy tiện gây sự.”

Nói xong, Lâm Phàm thu tay lại. Mộ Dung Liệt lùi lại hai bước, toàn thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không bị thương, nhưng hắn cảm thấy như linh hồn mình vừa trải qua một kiếp nạn sinh tử. Hắn biết, nếu Lâm Phàm muốn, hắn đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Đám người còn lại của Mộ Dung gia đã hoàn toàn câm nín, mặt tái mét. Hai tên Thần Nhân bị thương cũng run rẩy bò dậy, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đầy vẻ hoảng sợ và kính nể.

“Chúng ta… chúng ta sai rồi! Xin tiền bối tha mạng!” Mộ Dung Liệt quỳ sụp xuống, dập đầu xin lỗi. Hắn đã hoàn toàn bị Lâm Phàm trấn áp. Sức mạnh của Lâm Phàm không chỉ đơn thuần là cảnh giới cao, mà là một loại sức mạnh từ bản chất, một sự áp chế từ linh hồn.

Lâm Phàm nhìn Mộ Dung Liệt và đám người, khẽ thở dài. “Đứng dậy đi. Ta không muốn làm khó các ngươi. Nhưng hãy nhớ kỹ bài học hôm nay.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Giới thiệu cho ta một nơi để tìm hiểu về Thần Giới, và ta sẽ bỏ qua chuyện này.”

Mộ Dung Liệt lập tức đứng dậy, vội vàng cung kính: “Vâng, vâng! Tiền bối, cách đây không xa có Thần Thành Thiên Dương, đó là một thành trì lớn, nơi giao thương và tập trung nhiều thông tin nhất trong khu vực này. Tiểu tử nguyện ý dẫn đường cho tiền bối!”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết, ở một thế giới mới, việc có một người địa phương dẫn đường sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Hắn đã thiết lập được uy tín của mình, và bây giờ là lúc để thu thập thông tin.

“Thần Giới… xem ra còn nhiều điều thú vị hơn ta nghĩ.” Lâm Phàm thầm nghĩ trong lòng. Hắn cảm nhận được sâu thẳm bên trong cơ thể mình, những mảnh vỡ Thiên Đạo đang khẽ rung động, như đang chờ đợi được khám phá và hấp thu. Con đường phía trước còn dài, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà thế giới thần bí này mang lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8