Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 425

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:52:16 | Lượt xem: 2

Chân Thần Giới. Bầu trời nơi đây không phải màu xanh lam quen thuộc mà Lâm Phàm từng biết, mà là một dải ngân hà lấp lánh, vĩnh cửu bất biến, với những tinh vân khổng lồ trôi dạt như những bức tranh thủy mặc của vũ trụ. Khí tức thần linh dày đặc đến mức có thể hóa lỏng, hình thành những dòng suối thần quang uốn lượn giữa các đỉnh núi tráng lệ, nơi những cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây tinh tú. Mỗi ngọn cỏ, mỗi viên đá đều ẩn chứa năng lượng hùng vĩ, khiến Lâm Phàm cảm thấy như toàn bộ Tiên Giới trước đây chỉ là một vùng đất hoang sơ so với sự phồn thịnh của Thần Giới.

Sau khi đột phá cảnh giới Tiên Đế, Lâm Phàm đã cảm nhận được sự triệu hoán mãnh liệt từ một chiều không gian cao hơn, một tiếng gọi vang vọng tận sâu trong linh hồn hắn. Quá trình phi thăng diễn ra không hề dễ dàng, dù hắn đã hấp thu vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng cánh cửa Thần Giới vẫn uy nghiêm và khó có thể vượt qua. Hắn đã phải vận dụng toàn bộ sức mạnh, kết hợp với ý chí kiên cường của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh, mới có thể phá vỡ xiềng xích của Tiên Giới, bước vào Thần Giới.

Hạ xuống một quảng trường đá cổ kính, Lâm Phàm lập tức cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hầu hết là ánh mắt tò mò, nhưng không ít trong số đó ẩn chứa sự khinh thường. Thân là một Tân Thần, một kẻ phi thăng từ hạ giới, hắn không có huyết mạch Thần Tộc cao quý, không mang theo Thần Vị bẩm sinh. Trong mắt các Chân Thần Thần Giới, hắn chẳng khác nào một kẻ nhập cư không có gốc gác, một phàm nhân may mắn đột phá mà thôi.

Một nhóm thiếu niên, thiếu nữ Thần Tộc đang tụ tập gần đó, trên người khoác những bộ thần bào rực rỡ, trang sức lấp lánh ánh thần quang. Năng lượng thần lực từ họ tỏa ra cuồn cuộn, chứng tỏ họ đều là những thiên tài xuất chúng của Thần Giới. Một thiếu niên tóc vàng, mắt phượng, trên trán có ấn ký thần văn lấp lánh, cười khẩy khi nhìn thấy Lâm Phàm. Hắn ta tên là Lạc Thiên, đến từ Lạc Thần Gia Tộc danh tiếng, một trong thập đại Thần Tộc hùng mạnh nhất Thần Giới.

“Ồ, xem kìa, lại có một kẻ hạ giới phi thăng lên đây,” Lạc Thiên cất giọng châm chọc, thanh âm vang vọng mang theo chút thần lực, đủ để khiến những kẻ yếu hơn cảm thấy áp lực. “Khí tức yếu ớt như vậy, chắc là vừa mới đột phá Chân Thần cảnh. Chậc chậc, Thần Giới chúng ta nay đúng là cá tạp cũng có thể bơi vào.”

Những thiếu niên, thiếu nữ khác xung quanh Lạc Thiên cũng bật cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Họ đã quá quen với việc những kẻ phi thăng từ Tiên Giới mang theo khí tức hỗn tạp, yếu kém, cần phải trải qua hàng trăm, hàng ngàn năm tu luyện mới có thể hòa nhập vào hệ thống thần lực của Thần Giới.

Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn đã quá quen với những ánh mắt khinh miệt như vậy từ khi còn là phế vật ở Lâm gia. Nhưng giờ đây, những ánh mắt đó không còn khiến hắn dao động. Sứ mệnh của hắn không phải để chứng minh bản thân với những kẻ nhỏ nhen này, mà là để cứu vớt toàn bộ Vũ Trụ.

Thấy Lâm Phàm im lặng, Lạc Thiên càng được đà lấn tới. “Ngươi, kẻ hạ giới kia, có vẻ còn chưa hiểu được quy tắc ở Thần Giới này. Muốn có chỗ đứng, muốn có tài nguyên, ngươi phải chứng minh được giá trị của mình. Không thì chỉ có thể làm nô bộc cho các Thần Tộc mà thôi.” Hắn vẫy tay, một viên đá thần lực màu xanh ngọc bay tới, lơ lửng trước mặt Lâm Phàm. “Hãy thử xem, ngươi có thể kích hoạt được bao nhiêu năng lượng thần lực từ viên Thần Thạch này. Đừng làm ta thất vọng quá nhé, Tân Thần.”

Viên Thần Thạch này là một loại công cụ phổ biến để đo lường mức độ thuần khiết và cường độ thần lực của một Chân Thần. Đối với những Thần Tộc bẩm sinh, việc kích hoạt nó là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng với một kẻ phi thăng, thường thì chỉ kích hoạt được một phần nhỏ, hoặc thậm chí không thể kích hoạt được hoàn toàn.

Lâm Phàm nhìn viên Thần Thạch, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không cần dùng đến khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của Thiên Đạo mảnh vỡ trong cơ thể để hiểu cấu tạo của nó. Đối với hắn, mọi vật chất, mọi pháp tắc đều được nhìn thấu. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, không hề dồn chút thần lực nào vào viên đá. Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào bề mặt viên Thần Thạch, một cảnh tượng kinh người đã xảy ra.

Viên Thần Thạch không chỉ phát sáng, mà nó còn rung lên bần bật, những đường vân thần lực trên bề mặt của nó tỏa ra ánh sáng chói lọi, nhanh chóng lan khắp toàn bộ viên đá. Chỉ trong chớp mắt, viên Thần Thạch đã hoàn toàn bị thần quang bao phủ, không còn nhìn rõ hình dạng ban đầu. Không chỉ vậy, thần quang còn không ngừng tuôn trào ra ngoài, lan tỏa khắp quảng trường, khiến không khí trở nên chói lòa và nóng bỏng.

Lạc Thiên và những người bạn của hắn trợn mắt há hốc mồm. Đây không phải là kích hoạt thông thường, mà là một sự dung hợp hoàn toàn! Viên Thần Thạch kia, vốn là một vật phẩm có giới hạn năng lượng, giờ đây lại giống như một vật chứa không đáy, liên tục tỏa ra thần lực mà không có dấu hiệu suy yếu. Năng lượng thuần khiết và cường đại đến mức vượt xa bất kỳ Chân Thần nào mà họ từng thấy, thậm chí còn mạnh hơn cả một số Thần Vương cấp thấp.

“Chuyện này… sao có thể?” Một thiếu nữ Thần Tộc lắp bắp, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đầy vẻ kinh hãi.

Lạc Thiên lùi lại một bước, ánh mắt kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hoàng. Hắn đã từng nhìn thấy cha mình, một Thần Vương cường đại, kích hoạt Thần Thạch đến mức độ rực rỡ nhất. Nhưng ngay cả cha hắn cũng không thể khiến viên Thần Thạch này tỏa ra thần quang mạnh mẽ và liên tục đến vậy, như thể nó đã biến thành một phần của thiên địa.

Lâm Phàm rút tay về, viên Thần Thạch lập tức ngừng tỏa sáng, trở lại trạng thái bình thường, nhưng bề mặt của nó đã trở nên trong suốt hơn, dường như đã được tinh luyện một cách vô hình. Hắn nhìn Lạc Thiên, ánh mắt bình thản nhưng lại mang một áp lực vô hình, khiến thiếu niên Thần Tộc kia không dám đối diện.

“Thần Thạch này… không tệ,” Lâm Phàm bình luận nhẹ nhàng, như thể vừa làm một việc hết sức đơn giản. Hắn không cần phải giải thích gì thêm, vì hành động của hắn đã nói lên tất cả.

Sự im lặng bao trùm quảng trường. Những Chân Thần khác có mặt ở đó, những người ban đầu cũng mang ánh mắt nghi ngờ, giờ đây đều nhìn Lâm Phàm với vẻ kinh ngạc tột độ. Họ chưa từng thấy một Tân Thần nào có thể làm được điều như vậy. Thần lực của Lâm Phàm không chỉ mạnh, mà còn vô cùng thuần khiết và ẩn chứa một loại uy áp khó tả, khiến những Thần Thạch bình thường cũng phải “thăng hoa” dưới sự tiếp xúc của hắn.

Lạc Thiên tái mặt, hắn biết mình đã đánh giá sai. Kẻ phi thăng trước mặt không phải là một kẻ yếu kém mà hắn có thể tùy tiện khinh thường, mà là một quái vật ẩn giấu sức mạnh kinh người. Hắn nhanh chóng cúi đầu, giọng nói run rẩy: “Tại hạ… Lạc Thiên, có mắt không tròng, đã mạo phạm tiền bối. Xin tiền bối tha thứ!”

Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Không cần. Ta không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.” Hắn không phải là kẻ hẹp hòi, cũng không muốn lãng phí thời gian vào việc trả thù vặt. Mục tiêu của hắn lớn hơn nhiều.

Hắn quay người, bước đi về phía một tòa kiến trúc đồ sộ ở cuối quảng trường, nơi được cho là trung tâm đăng ký và nhận nhiệm vụ của Tân Thần. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự tự tin và bình tĩnh lạ thường, như thể hắn đã đi trên con đường này từ vô số kỷ nguyên trước.

Trong tâm trí Lâm Phàm, ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn mơ hồ, nhưng chúng đang dần trở nên rõ ràng hơn, thôi thúc hắn tiến lên. Sự khinh miệt của những Thần Tộc bẩm sinh không là gì so với gánh nặng của sứ mệnh mà hắn đang mang trên vai. Thần Giới này, rộng lớn và hùng vĩ, chỉ là một trạm dừng chân trên hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để rồi cuối cùng, đối mặt với mối đe dọa vũ trụ và tái tạo một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn.

Lạc Thiên và nhóm bạn vẫn đứng sững sờ tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm khuất dần. Từ hôm nay, cái tên Lâm Phàm, một kẻ phi thăng từ hạ giới, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ khu vực này của Thần Giới. Và đây, chỉ là bước khởi đầu cho hành trình chứng minh thực lực của hắn tại Thần Giới, nơi những bí mật cổ xưa và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8