Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 426
Lâm Phàm sải bước trên nền đá Thần tinh lấp lánh, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Thần Giới. Hắn vừa đặt chân đến Vạn Tượng Thần Thành, một trong những trung tâm lớn nhất của Thần Giới, và cảm giác đầu tiên ập đến là một sự giao thoa kỳ lạ giữa hùng vĩ và áp lực. Không khí nơi đây tràn ngập Tiên Thiên Thần Nguyên, tinh khiết đến mức tự động kết tinh thành những giọt sương lấp lánh trên lá cây Thần thụ cổ kính, hay hóa thành những dòng suối nhỏ chảy róc rách. Dù vậy, một làn sóng áp lực vô hình bao trùm mọi thứ, như thể ngay cả không gian và thời gian cũng mang theo một bản nguyên pháp tắc cao quý, nặng nề hơn gấp vạn lần so với Tiên Giới hay phàm giới.
Những kiến trúc Thần Giới sừng sững, chạm khắc tinh xảo từ Thần thạch vạn năm, vươn thẳng lên trời, xuyên qua những tầng mây Thần khí. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều ẩn chứa những dấu ấn pháp tắc cổ xưa, khiến chúng không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là những pháp bảo phòng ngự tự nhiên. Tuy nhiên, sự choáng ngợp này nhanh chóng nhường chỗ cho nhận thức về một trật tự xã hội khắc nghiệt. Những ánh mắt mà Lâm Phàm nhận được từ các Thần tộc bản địa đều mang theo một sự thẩm định kỹ lưỡng, trộn lẫn chút tò mò và phần lớn là sự khinh thường không giấu giếm, như thể hắn là một kẻ ngoại lai không đáng được chú ý.
Hắn được hướng dẫn đến khu vực tiếp đón Tân Thần, một quảng trường rộng lớn được bao quanh bởi các điện thờ cổ kính. Nơi đây tụ tập hàng trăm Tân Thần vừa phi thăng, cùng với một số Thần tộc bản địa làm nhiệm vụ quản lý. Không khí ồn ào nhưng vẫn mang một vẻ trang trọng. Đột nhiên, một giọng nói cao ngạo, đầy vẻ khinh miệt vang lên, xé tan sự tĩnh lặng tương đối.
“Nhìn kìa, lại một kẻ từ hạ giới phi thăng lên sao? Khí tức yếu ớt như vậy, còn chưa ổn định Thần Binh cảnh giới, cũng dám đặt chân đến Vạn Tượng Thần Thành chúng ta?”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn quay đầu, thấy một nhóm thanh niên Thần tộc đang nghênh ngang đi tới. Người dẫn đầu là một nam tử mặc hoa phục màu vàng kim, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự ngạo mạn đến cực điểm. Hắn ta tên là Liệt Thiên, con cháu trực hệ của Liệt Gia, một trong những gia tộc Thần tộc có uy tín trong Vạn Tượng Thần Thành. Xung quanh Liệt Thiên là vài kẻ nịnh hót, cười cợt phụ họa theo từng lời nói của hắn.
“Đúng vậy, Liệt thiếu. Khí tức của hắn ta còn kém xa một con Thần thú cấp thấp. Chắc phải dùng hết vận may của cả kiếp mới phi thăng được lên đây.” Một tên trong số đó châm chọc, ánh mắt đảo qua người Lâm Phàm với vẻ khinh bỉ.
Lâm Phàm không nói gì, chỉ định lướt qua nhóm người này. Hắn không muốn gây chuyện vô cớ, đặc biệt là khi vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn mới.
“Khoan đã!” Liệt Thiên đột ngột chặn đường Lâm Phàm, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn ta nhìn từ trên xuống dưới Lâm Phàm, một cái nhìn đầy vẻ đánh giá và khinh thường. “Ngươi là Tân Thần, chắc chắn mang theo chút của cải từ hạ giới lên. Giao nộp ra đây, bản thiếu gia sẽ ‘bảo hộ’ ngươi ở Thần Giới này. Coi như phí nhập môn, hoặc là phí ‘chung sống hòa bình’.”
Lâm Phàm khẽ bật cười, tiếng cười không lớn nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. “Phí nhập môn? Phí chung sống hòa bình? Ngươi nghĩ mình là ai, dám đòi hỏi những thứ đó từ ta?” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả.
Liệt Thiên trừng mắt, khuôn mặt tuấn tú lập tức vặn vẹo vì tức giận. Khí thế Thần Vương sơ kỳ của hắn ta bùng nổ, tạo thành một luồng áp lực vô hình ép thẳng về phía Lâm Phàm. Không gian xung quanh Lâm Phàm như bị bóp méo, những Tân Thần gần đó đều cảm thấy một sự đè nén mạnh mẽ, vội vàng lùi lại, tái mặt. “Tân Thần hạ giới, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Không biết trời cao đất rộng! Ta là Liệt Thiên, con cháu Liệt Gia! Ngươi nghĩ mình có tư cách gì mà từ chối ta?”
Những Tân Thần khác đều thầm lắc đầu. Ai cũng nghĩ Lâm Phàm đã quá kiêu ngạo, dám đối đầu với Liệt Thiên. Bọn họ đều cho rằng Lâm Phàm sẽ phải cúi đầu, giao nộp tài vật để tránh tai họa. Ở Thần Giới này, một cá nhân đơn độc không có thế lực chống lưng thì chẳng là gì cả.
Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ bao la. Khí thế của Liệt Thiên đối với hắn như gió thoảng mây bay, không hề tạo ra chút ảnh hưởng nào. Hắn đã từng đối mặt với Tiên Đế, thậm chí là những tàn ảnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi hấp thu các mảnh vỡ. Một Thần Vương sơ kỳ thì sao chứ?
“Liệt Gia?” Lâm Phàm lặp lại, giọng điệu mang theo vẻ trào phúng lạnh lẽo. “Thì ra Thần Giới này, gia tộc cao quý lại dạy dỗ con cháu đi cướp bóc Tân Thần như vậy sao? Thật mở rộng tầm mắt. Hay là do Liệt Gia quá nghèo túng, phải để con cháu làm những chuyện hạ đẳng này?”
Lời nói của Lâm Phàm như một cú tát thẳng vào mặt Liệt Thiên, khiến khuôn mặt hắn ta đỏ bừng vì giận dữ. “Tên khốn! Ngươi đang tìm chết!”
Không nói nhiều lời, Liệt Thiên gầm lên một tiếng, vung tay. Một đạo Thần lực ngưng tụ thành một tia chớp đỏ rực, mang theo uy năng của Thần Vương, lao thẳng vào Lâm Phàm. Tia chớp này không chỉ chứa đựng sức mạnh hủy diệt vật lý, mà còn được gia trì bằng pháp tắc Lôi Đình của Thần Giới, đủ để khiến một Tiên Đế bình thường tan biến thành tro bụi trong khoảnh khắc. Những kẻ đi theo Liệt Thiên đều cười gằn, cho rằng Lâm Phàm đã xong đời.
Nhưng Lâm Phàm chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt không hề có chút gợn sóng. Hắn không hề né tránh, cũng không thi triển bất kỳ công pháp phòng ngự nào. Khi tia chớp đỏ rực chỉ còn cách hắn một tấc, nó đột nhiên chững lại một cách kỳ lạ. Ánh sáng của nó mờ dần, năng lượng của nó tiêu tán, và rồi, như bị một lực lượng vô hình nào đó hấp thụ hoàn toàn, tia chớp biến mất không một dấu vết, như chưa từng tồn tại.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Liệt Thiên trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Thần lực công kích mạnh nhất của hắn đã biến mất? Hoàn toàn biến mất? Không một chút dấu hiệu của việc bị đánh bật hay bị phòng ngự?
Lâm Phàm chậm rãi bước tới một bước, ánh mắt lạnh như băng nhìn Liệt Thiên, như nhìn một sinh vật nhỏ bé. “Ngươi muốn phí nhập môn sao? Vậy ta sẽ cho ngươi một bài học nhập môn.”
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng điểm một ngón tay vào khoảng không trước mặt Liệt Thiên. Không có bất kỳ Thần quang chói mắt nào bùng nổ, không có bất kỳ pháp tắc dao động kịch liệt nào. Chỉ là một động tác đơn giản, tưởng chừng như vô hại.
Nhưng ngay lập tức, Liệt Thiên cảm thấy một lực lượng kinh hoàng ập đến. Nó không phải là công kích vật lý, cũng không phải là công kích linh hồn. Nó là một sự đè nén từ cấp độ bản nguyên pháp tắc, một sự áp chế tuyệt đối lên Thần cách và toàn bộ Thần lực trong cơ thể hắn. Hắn cảm thấy như thể toàn bộ thế giới đang đè nặng lên mình, từng sợi pháp tắc Thần Giới đang phản lại hắn.
“A… aaaaa!” Liệt Thiên hét lên thảm thiết, tiếng hét đầy sự đau đớn và kinh hoàng. Hắn cảm thấy toàn bộ Thần lực trong cơ thể mình như bị đóng băng, bị giam cầm trong một không gian riêng. Các kinh mạch Thần nguyên như bị vặn xoắn, vỡ vụn, đau đớn đến tận xương tủy. Hắn muốn phản kháng, muốn bùng nổ Thần lực để thoát khỏi sự trói buộc này, nhưng không thể. Hắn như một con kiến bị con người dùng ngón tay đè nhẹ, hoàn toàn bất lực, mọi nỗ lực đều vô vọng.
Thần quang trên người hắn chợt tắt ngúm, khí tức suy yếu đến cực điểm. Hắn ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn cảm nhận được, nếu Lâm Phàm muốn, hắn có thể dễ dàng phế bỏ Thần cách của mình, khiến hắn vĩnh viễn không thể tu luyện, thậm chí còn có thể tan biến thành hư vô.
Những kẻ đi theo Liệt Thiên đều hóa đá tại chỗ, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. Họ vừa chứng kiến một Thần Vương sơ kỳ, con cháu Liệt Gia danh tiếng, bị một Tân Thần hạ giới chỉ dùng một ngón tay đánh bại thảm hại, thậm chí không có khả năng phản kháng. Điều này vượt quá mọi nhận thức của bọn họ về sức mạnh và đẳng cấp ở Thần Giới. Đây không phải là chiến đấu, đây là nghiền ép!
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Liệt Thiên run rẩy ngẩng đầu, ánh mắt đầy sự sợ hãi và kinh hoàng. Sự ngạo mạn ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.
Lâm Phàm thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản, không có chút cảm xúc thừa thãi. “Ta là Lâm Phàm. Nhớ kỹ cái tên này. Và đừng bao giờ nghĩ rằng xuất thân từ hạ giới thì yếu kém hơn các ngươi. Ở Thần Giới này, ta không có gia tộc chống lưng, nhưng ta có thực lực của riêng mình. Đây chỉ là một bài học nhỏ.”
Hắn không giết Liệt Thiên, cũng không phế bỏ hắn. Hắn chỉ muốn một lời cảnh cáo. Một bài học để những kẻ khác biết rằng, không phải ai cũng có thể bị khinh thường hay bắt nạt, đặc biệt là những người mang trong mình sứ mệnh to lớn.
Sau khi nói xong, Lâm Phàm không thèm nhìn đám người đang hóa đá kia nữa, quay người bước đi, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập hỗn loạn. Chỉ đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn sau những kiến trúc Thần Giới hùng vĩ, đám người mới hoàn hồn, không khí bùng nổ trong những tiếng xì xào, bàn tán.
“Thiên… Thiên Vương!” Một Tân Thần từ xa chứng kiến toàn bộ sự việc, run rẩy thốt lên. “Hắn không phải Thần Binh, hắn chắc chắn là một vị Thiên Vương mới phi thăng! Hoặc thậm chí là mạnh hơn!”
Lời nói này như một tia sét đánh xuống. Thiên Vương! Cảnh giới mà ngay cả Liệt Thiên cũng phải ngước nhìn, cảnh giới mà các Thần tộc chân chính phải mất hàng ngàn, thậm chí hàng vạn năm tu luyện mới có thể đạt tới. Một Tân Thần vừa phi thăng, không có bất kỳ nền tảng Thần tộc nào, lại có thể đạt đến cảnh giới Thiên Vương? Điều này là không thể tin được, gần như là một huyền thoại!
Liệt Thiên nằm trên đất, toàn thân vẫn còn run rẩy vì ám ảnh. Hắn không còn dám nghĩ đến việc báo thù. Trong tâm trí hắn, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ và may mắn khi Lâm Phàm đã nương tay. Một Thiên Vương mới phi thăng, lại có thể dễ dàng áp chế hắn như vậy, thực lực của kẻ đó phải khủng bố đến mức nào? Liệt Gia của hắn, liệu có đủ sức đối đầu với một tồn tại như vậy không?
Lâm Phàm tiếp tục bước đi trên những con đường được lát đá Thần tinh, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Hắn hiểu rằng, ở Thần Giới này, quy tắc sinh tồn còn tàn khốc hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng đi qua. Sức mạnh là tiếng nói duy nhất, là thước đo giá trị cao nhất. Hắn không có thời gian để lãng phí vào những tranh chấp nhỏ nhặt, nhưng cũng không thể để bất cứ ai cản đường mình.
Hắn cần phải nhanh chóng thích nghi, tìm hiểu sâu hơn về cấu trúc quyền lực và pháp tắc của Thần Giới. Quan trọng hơn cả, hắn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại. Những ký ức mơ hồ về Hư Vô Thôn Phệ Giả lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi lo lắng sâu sắc. Mối đe dọa vũ trụ đó đang ngày càng đến gần, và Thần Giới này, dường như cũng đang trải qua một cuộc khủng hoảng tiềm tàng mà ít ai nhận ra. Không còn nhiều thời gian nữa để hắn chần chừ.
Vạn Tượng Thần Thành, và cả Thần Giới bao la này, sẽ sớm biết đến cái tên Lâm Phàm. Hắn không chỉ là một Tân Thần, hắn là một Thiên Đạo sắp tái sinh, một người mang trong mình sứ mệnh cứu vớt vô số vũ trụ, và hắn sẽ không để bất cứ ai cản trở con đường của mình.