Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 427
Chương 427: Chấn Động Huyền Thiên, Tân Thần Trỗi Dậy
Lâm Phàm đặt chân lên Thần Giới chưa được bao lâu. Ánh mắt hắn thu vào là những tòa thành lơ lửng giữa không trung, những dòng sông tinh quang chảy ngược lên trời, và những ngọn núi thần uy nghi sừng sững, cao tới mức đỉnh núi xuyên phá tầng mây, chạm tới những vì sao. Nơi đây tràn ngập Thần Linh Chi Khí nồng đậm, mỗi hơi thở đều như gột rửa linh hồn, khiến hắn cảm thấy sức mạnh trong cơ thể không ngừng được củng cố.
Tuy nhiên, sự hùng vĩ của Thần Giới không đi kèm với sự hòa bình. Ngay khi vừa phi thăng, hắn đã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm. Các thế lực Thần Giới, từ những Thần Tông cổ xưa đến các Thần Điện hùng mạnh, đều mang trong mình sự kiêu ngạo cố hữu. Đối với những người phi thăng từ hạ giới như Lâm Phàm, họ thường bị coi là “tân thần” – những kẻ mới nổi, chưa có căn cơ, không đáng để mắt tới.
Lâm Phàm đã được một vị Thần Tướng của Huyền Thiên Thần Điện – một trong ba Thần Điện lớn nhất khu vực này – tiếp nhận. Nhưng sự tiếp nhận đó chỉ mang tính hình thức. Hắn được bố trí ở một khu vực hẻo lánh, được giao những nhiệm vụ cơ bản, gần như là thử thách kiên nhẫn hơn là thử thách thực lực. Trong số đó, có một nhiệm vụ đặc biệt thường được giao cho những tân thần cần “rèn luyện” – đó là tuần tra và thanh lý các Hư Không Liệt Phùng.
Hư Không Liệt Phùng là những vết nứt không gian nhỏ, thường xuyên xuất hiện ở rìa các Thần Vực, nơi năng lượng Thần Giới yếu hơn. Từ những vết nứt này, các Hư Vô Sinh Vật cấp thấp sẽ tràn ra, gây nhiễu loạn và đôi khi tấn công các Thần Thú bản địa. Nhiệm vụ này không quá nguy hiểm đối với một Thần Nhân chính thức, nhưng lại phiền toái và tốn thời gian, thường bị các Thần Tử chân chính khinh thường.
Hôm nay, Lâm Phàm được chỉ định đến một Hư Không Liệt Phùng nhỏ ở biên giới Thiên Lôi Thần Vực, một trong những Thần Vực dưới quyền Huyền Thiên Thần Điện. Hắn vốn dĩ không quan tâm đến sự khinh miệt hay sắp đặt của người khác. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm những manh mối về các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, đồng thời củng cố sức mạnh của bản thân. Hắn đã sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để cải thiện công pháp Thần Giới, biến chúng thành những phiên bản mạnh mẽ hơn, phù hợp với bản chất Thiên Đạo của mình.
Khi Lâm Phàm đến nơi, một cảnh tượng không ngờ đã chào đón hắn. Một nhóm khoảng sáu, bảy Thần Tử trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, khí tức hùng hậu, đang tụ tập gần Hư Không Liệt Phùng. Người dẫn đầu là một nam tử tuấn dật, mái tóc màu bạc xám, đôi mắt lóe lên tia điện quang, khí chất ngạo mạn tột cùng. Đó chính là Thần Tử Lôi Đình, thiên tài trẻ tuổi của Lôi Gia, một gia tộc cổ xưa và quyền lực trong Huyền Thiên Thần Điện.
Lôi Đình liếc nhìn Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. “Ồ, chẳng phải đây là vị tân thần từ hạ giới sao? Trông ngươi có vẻ yếu ớt nhỉ. Nhiệm vụ thanh lý Hư Không Liệt Phùng này có vẻ quá sức với ngươi đấy.”
Một Thần Tử khác cười khẩy. “Hạ giới phế vật thì vẫn là phế vật thôi. Nghe nói hắn phi thăng lên đây chỉ bằng vận may. Chắc chắn là chưa từng thấy Hư Vô Sinh Vật thực sự rồi.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ đứng đó quan sát. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn mạnh hơn bình thường từ bên trong Hư Không Liệt Phùng. Linh giác của Thiên Đạo mách bảo hắn có điều gì đó không ổn.
Thần Tử Lôi Đình tiến tới, tay cầm một thanh Thần Kiếm lóe điện, vẻ mặt thách thức. “Ngươi có vẻ tự mãn nhỉ? Để ta cho ngươi thấy thực lực của Thần Giới chính tông. Xem ta tiêu diệt lũ sinh vật hạ đẳng này như thế nào.”
Hắn vừa dứt lời, Hư Không Liệt Phùng đột nhiên nứt toác ra rộng hơn, một luồng khí tức Hư Vô kinh khủng bùng phát. Từ bên trong, không phải là những Hư Vô Sinh Vật cấp thấp thông thường, mà là một đàn “Hư Vô Ma Bức” – những sinh vật hình dơi khổng lồ, thân thể đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu, mang theo năng lượng hủy diệt đáng sợ. Chúng nhanh chóng tràn ra, số lượng lên tới hàng trăm con, mỗi con đều có thực lực ngang ngửa Thần Nhân cấp thấp.
Các Thần Tử trẻ tuổi của Lôi Đình Gia tộc đều biến sắc. “Sao có thể? Hư Vô Ma Bức? Không phải nhiệm vụ này chỉ có Hư Vô Tiểu Quỷ thôi sao?”
Lôi Đình cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh, quát lớn: “Không sao cả! Chúng ta là Thần Tử của Huyền Thiên Thần Điện, không thể để lũ tà vật này hoành hành! Cùng ta ra tay!”
Hắn vung Thần Kiếm, vô số tia điện bắn ra, hóa thành lưới điện khổng lồ bao trùm một vùng. Các Hư Vô Ma Bức bị điện giật, kêu gào thảm thiết, nhưng chúng quá đông, và năng lượng Hư Vô trên người chúng có khả năng chống lại pháp tắc Thần Giới. Một số con đã xuyên qua lưới điện, lao thẳng vào các Thần Tử khác.
Các Thần Tử nhanh chóng lâm vào thế bị động. Dù mạnh mẽ, nhưng họ chủ quan và không lường trước được tình huống này. Một vài người đã bị Hư Vô Ma Bức cắn trúng, cơ thể nhanh chóng bị ăn mòn bởi năng lượng Hư Vô.
Lôi Đình thấy đồng đội gặp nguy, càng thêm lo lắng. Hắn dốc toàn lực, nhưng Hư Vô Ma Bức dường như vô tận, và Hư Không Liệt Phùng vẫn tiếp tục mở rộng, như thể có một thứ gì đó lớn hơn đang cố gắng chui ra.
Lâm Phàm đứng đó quan sát nãy giờ, ánh mắt sâu thẳm. Hắn đã ‘Phân Tích’ toàn bộ lũ Hư Vô Ma Bức, thậm chí cả bản chất của Hư Không Liệt Phùng. Hắn nhận ra, đây không phải là một vết nứt ngẫu nhiên, mà là một dấu hiệu của sự suy yếu pháp tắc Thần Giới, cho phép Hư Vô Thôn Phệ Giả từ xa xăm vươn móng vuốt tới. Những Hư Vô Ma Bức này chỉ là những “kẻ thăm dò” tiên phong.
Hắn thở dài một tiếng. “Quá yếu.”
Câu nói của Lâm Phàm tuy nhỏ, nhưng lọt vào tai Thần Tử Lôi Đình trong lúc nguy cấp, khiến hắn tức giận quay đầu. “Ngươi nói gì? Ngươi là cái thứ phế vật hạ giới mà dám chê bai ta?”
Lâm Phàm không thèm để ý đến sự phẫn nộ của Lôi Đình. Hắn chậm rãi bước tới, khí tức bình tĩnh nhưng uy áp dần dần tỏa ra, khiến những Hư Vô Ma Bức gần đó cảm thấy bất an, thậm chí dừng lại một chút.
“Hư Vô Ma Bức, bản chất là năng lượng hỗn loạn. Lôi điện tuy mạnh, nhưng không thể thanh tẩy tận gốc.” Lâm Phàm bình thản nói, như thể đang giảng bài. “Cần phải sử dụng pháp tắc đối lập, hoặc pháp tắc dung hợp.”
Hắn giơ tay lên, một luồng ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt bao quanh. Đó không phải là Thần Lực đơn thuần, mà là sự kết hợp tinh túy của nhiều loại pháp tắc, được hắn ‘tiến hóa’ và dung hợp từ vô số công pháp và thể chất đã hấp thu qua các thế giới. Hắn gọi đó là “Thiên Đạo Vạn Tượng Quyết” – một công pháp mà hắn đang dần hoàn thiện, mang bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Một ấn ký phức tạp ngưng tụ trong lòng bàn tay Lâm Phàm. Ấn ký này không hề có khí thế long trời lở đất, nhưng lại mang theo một loại dao động nguyên thủy, như thể nó là bản chất của vạn vật. “Hư Không Tịnh Hóa Ấn!”
Ấn ký bay ra, không tấn công trực diện, mà nhẹ nhàng trôi về phía Hư Không Liệt Phùng. Khi nó tiếp cận, hàng trăm con Hư Vô Ma Bức đang lao tới bỗng nhiên dừng lại giữa không trung. Những tia sáng ngũ sắc từ ấn ký tỏa ra, bao phủ chúng. Không có tiếng nổ, không có khói bụi. Những con Ma Bức bắt đầu tan chảy, không phải bị hủy diệt, mà là bị ‘tịnh hóa’, biến thành những hạt tinh quang lấp lánh, sau đó hoàn toàn biến mất, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Cảnh tượng đó khiến tất cả các Thần Tử có mặt đều đứng hình. Lôi Đình và đồng bọn trố mắt nhìn, miệng há hốc. Họ chưa từng thấy một phương pháp tiêu diệt Hư Vô Sinh Vật nào kỳ lạ và hiệu quả đến vậy. Không chỉ tiêu diệt, mà còn tịnh hóa, không để lại bất kỳ dấu vết hỗn loạn nào.
Hư Không Tịnh Hóa Ấn tiếp tục bay vào sâu trong Hư Không Liệt Phùng. Vết nứt không gian đang mở rộng bỗng nhiên chững lại, sau đó bắt đầu thu hẹp. Năng lượng hỗn loạn cuộn trào bên trong dần dần dịu đi, rồi hoàn toàn biến mất. Chỉ trong vài khoảnh khắc, Hư Không Liệt Phùng đã hoàn toàn đóng lại, không còn một vết tích.
Mọi thứ trở lại bình thường, như thể cơn ác mộng vừa rồi chưa từng xảy ra. Chỉ còn lại các Thần Tử Huyền Thiên Thần Điện đang đứng đó, quần áo rách rưới, một số người bị thương, và tất cả đều với vẻ mặt ngây dại.
Lâm Phàm thu tay về, ánh mắt quét qua nhóm người Lôi Đình. “Nhiệm vụ đã hoàn thành. Các ngươi nên cẩn thận hơn. Những Hư Không Liệt Phùng như thế này đang xuất hiện ngày càng nhiều, và không phải lúc nào cũng là những sinh vật cấp thấp.”
Hắn nói xong, xoay người rời đi, bỏ mặc những Thần Tử đang chìm trong sự bàng hoàng và xấu hổ.
Lôi Đình là người đầu tiên hoàn hồn. Hắn nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm, ánh mắt phức tạp. Từ khinh bỉ, giờ đây là sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một chút sợ hãi và cả sự ngưỡng mộ không thể che giấu. Hắn, Thần Tử Lôi Đình, thiên tài của Huyền Thiên Thần Điện, lại được một ‘phế vật hạ giới’ cứu mạng, và chứng kiến một sức mạnh siêu việt mà hắn chưa từng mơ tới.
“Hắn… hắn là ai?” Một Thần Tử khác lắp bắp hỏi.
“Không phải phế vật hạ giới…” Lôi Đình lẩm bẩm, “Hắn… hắn là một cường giả đáng sợ. Chúng ta đã sai rồi.”
Tin tức về việc Lâm Phàm một mình tịnh hóa Hư Không Liệt Phùng, tiêu diệt đàn Hư Vô Ma Bức và cứu các Thần Tử, nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Thiên Thần Điện như một cơn bão. Từ một tân thần bị khinh thường, Lâm Phàm bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Các Trưởng Lão, thậm chí là một số Thần Vương, bắt đầu quan tâm đến cái tên Lâm Phàm, và tự hỏi, rốt cuộc, tân thần này ẩn giấu bao nhiêu bí mật?
Trong khi đó, Lâm Phàm đã trở về nơi ở của mình. Hắn ngồi thiền, nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Hư Vô Liệt Phùng và những Hư Vô Ma Bức hiện lên rõ nét. ‘Phân Tích & Tiến Hóa’ đã giúp hắn nhận ra bản chất của chúng, nhưng cũng đồng thời xác nhận nỗi lo sợ của hắn. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những lỗ hổng trong pháp tắc Thần Giới, cho phép năng lượng Hư Vô Thôn Phệ Giả từ bên ngoài vũ trụ xâm nhập. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc khủng hoảng lớn hơn nhiều.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả… ngươi đang đến gần hơn rồi sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm. Sứ mệnh của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn phải đối mặt với mối đe dọa vũ trụ này. Và để làm được điều đó, hắn cần mạnh hơn nữa, cần tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại, và cần hiểu rõ hơn về bí mật của Thần Giới, cũng như toàn bộ vũ trụ này.
Sự kiện tại Hư Không Liệt Phùng chỉ là bước khởi đầu. Giờ đây, Lâm Phàm đã có được sự chú ý. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không còn yên bình, nhưng đó cũng chính là cơ hội để hắn vươn lên, khám phá những bí mật sâu hơn của Thần Giới và hoàn thành sứ mệnh Thiên Đạo của mình.