Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:53:49 | Lượt xem: 2

Thiên Thần Thịnh Hội, một sự kiện vĩ đại diễn ra ba năm một lần tại Thiên Thần Điện, trung tâm quyền lực của Thần Giới, luôn là nơi hội tụ của vô số thiên tài từ các Thần tộc, Thần Tông và Thần Cung lừng lẫy. Hôm nay, không khí càng thêm náo nhiệt bởi sự xuất hiện của một vị tân thần vừa phi thăng – Lâm Phàm. Hắn đứng trầm lặng giữa dòng người, ánh mắt bình tĩnh lướt qua những kiến trúc tráng lệ và các sinh linh mang theo khí tức thần lực mạnh mẽ. So với những Thần Tử, Thần Nữ lấp lánh thần quang, Lâm Phàm có vẻ ngoài giản dị đến mức bị lu mờ, thậm chí còn bị coi thường.

“Nghe nói kẻ đó là người từ hạ giới phi thăng lên? Khí tức yếu ớt như vậy mà cũng dám tham dự Thịnh Hội sao?” Một giọng nói the thé vang lên, kèm theo là tiếng cười khẩy của một nhóm Thần nhân trẻ tuổi. Họ đến từ những gia tộc nhỏ, nhưng vẫn coi thường Lâm Phàm. Lâm Phàm không để tâm, hắn chỉ tập trung cảm nhận pháp tắc Thần Giới, cố gắng điều chỉnh và thích nghi.

Tuy nhiên, sự trầm lặng của hắn lại bị một nhân vật đặc biệt chú ý. Thần Tử Cổ Liệt, truyền nhân kiệt xuất của Cổ Thần Tông, một trong mười Thần Tông đứng đầu, mang theo khí chất bá đạo và ngạo mạn. Hắn cao lớn, thân khoác Thần giáp màu vàng kim, mỗi bước đi đều tỏa ra uy áp. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua Lâm Phàm. “Ngươi chính là kẻ phi thăng từ hạ giới?” Giọng nói của Cổ Liệt vang vọng, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.

Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt không chút biến động. “Chính là ta.”

Cổ Liệt cười khẩy, nụ cười đầy vẻ khinh miệt. “Hạ giới nhỏ bé, pháp tắc hỗn loạn, lại có thể sản sinh ra Thần nhân. Quả là kỳ lạ. Tuy nhiên, ngươi nên biết, Thần Giới không phải là nơi để những kẻ yếu ớt như ngươi đặt chân. Ở đây, thực lực mới là tất cả.” Hắn nói xong, một luồng thần uy vô hình từ trên người Cổ Liệt bùng phát, như muốn nghiền ép Lâm Phàm.

Rất nhiều Thần nhân xung quanh đều nhận ra đây là Cổ Liệt đang thị uy, muốn cho Lâm Phàm một bài học. Một số người cười thầm, một số khác lắc đầu, cho rằng Lâm Phàm quá ngây thơ khi dám đối mặt với Cổ Liệt. Ngay cả Thần Nữ Lạc Băng, người vốn nổi tiếng lạnh lùng và không màng thế sự đến từ Lạc Thần Cung, cũng khẽ nhíu mày, nhưng không lên tiếng. Nàng chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Phàm.

Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững, không hề nhúc nhích. Luồng thần uy của Cổ Liệt như gặp phải một bức tường vô hình, tan biến trước khi chạm vào hắn. Lâm Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt có chút thâm thúy. “Thực lực? Ngươi nói đúng. Vậy, Thần Tử Cổ Liệt, ngươi muốn ta chứng minh thực lực của mình như thế nào đây?”

Thái độ bình tĩnh của Lâm Phàm khiến Cổ Liệt càng thêm tức giận. Hắn chưa bao giờ gặp một kẻ tân thần nào dám ngông cuồng như vậy. “Hừ! Miệng lưỡi cứng rắn! Ngươi dám cùng ta luận bàn Đạo Ý không? Không cần động thủ, chỉ cần so sánh sự cảm ngộ đối với Đại Đạo, xem ai có thể khiến đối phương khuất phục!” Cổ Liệt muốn dùng phương pháp nhẹ nhàng hơn để làm nhục Lâm Phàm, tránh việc bị các trưởng lão khiển trách nếu động thủ quá mức tại Thịnh Hội.

Các Thần nhân xung quanh xôn xao. Luận bàn Đạo Ý là một hình thức so tài cao cấp, không chỉ cần thần lực hùng hậu mà còn cần sự cảm ngộ sâu sắc đối với pháp tắc. Cổ Liệt nổi tiếng với “Liệt Dương Thần Đạo Ý” mạnh mẽ, có thể thiêu đốt vạn vật, là Đạo Ý cấp Thần Vương đỉnh phong mà nhiều người khó lòng đạt tới. Lâm Phàm, một tân thần, làm sao có thể sánh bằng?

“Được.” Lâm Phàm đáp lời, giọng điệu vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. “Vậy xin mời Thần Tử Cổ Liệt ra tay trước.”

Cổ Liệt hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào. Hắn nhắm mắt, toàn thân thần quang bùng lên chói mắt. Sau lưng hắn, một vầng mặt trời rực lửa dần hiện rõ, phát ra nhiệt độ kinh hoàng và uy áp bá đạo. Đó chính là “Liệt Dương Thần Đạo Ý” của hắn, một Đạo Ý mang theo sức mạnh hủy diệt và bá quyền. Luồng Đạo Ý này không công kích vật chất, mà trực tiếp nhắm vào tinh thần và ý chí của Lâm Phàm, muốn dùng sự hùng vĩ và bạo liệt để áp đảo hắn.

Các Thần nhân xung quanh đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, thậm chí có những Thần nhân cấp thấp hơn đã phải lùi lại, mặt mày tái mét. Thần Nữ Lạc Băng cũng khẽ biến sắc, công nhận Đạo Ý của Cổ Liệt quả thực mạnh mẽ. Nàng tự hỏi, Lâm Phàm sẽ đối phó thế nào?

Trong khi đó, Lâm Phàm vẫn đứng đó, thân hình thẳng tắp. Đối diện với Liệt Dương Thần Đạo Ý rực lửa, hắn không hề có dấu hiệu bị ảnh hưởng. Trong mắt hắn, vầng mặt trời Đạo Ý của Cổ Liệt không phải là một thực thể hoàn chỉnh, mà là vô số pháp tắc nhỏ bé đan xen, có những điểm mạnh và cả những lỗ hổng, những chỗ có thể được “phân tích” và “tiến hóa”. Linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, tự động phân tích cấu trúc của Liệt Dương Thần Đạo Ý.

“Cái này… chỉ là một phần nhỏ của Đạo Ý hoàn chỉnh.” Lâm Phàm thầm nghĩ. Hắn đã từng là Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã từng bao trùm vô số pháp tắc, đã từng là nguồn gốc của mọi Đạo Ý. Đạo Ý của Cổ Liệt, dù mạnh mẽ đến đâu, trong mắt hắn cũng chỉ như một đốm lửa nhỏ bé so với đại dương sao trời.

Lâm Phàm từ từ giơ tay, không có thần quang lấp lánh, không có uy áp kinh người. Hắn chỉ đơn giản đưa tay ra, nhẹ nhàng vung lên. Một luồng khí tức vô hình, vô sắc, vô vị, nhưng lại bao hàm vạn vật từ từ lan tỏa ra. Đó không phải là một Đạo Ý cụ thể, mà là một sự hiện hữu của “Đại Đạo Nguyên Thủy” – một khái niệm bao trùm mọi Đạo Ý, mọi pháp tắc. Nó không có hình thù, nhưng lại chứa đựng sự sáng tạo và hủy diệt, sự bắt đầu và kết thúc, sự tồn tại và hư vô.

Khi luồng khí tức này va chạm với Liệt Dương Thần Đạo Ý của Cổ Liệt, điều kỳ lạ đã xảy ra. Vầng mặt trời rực lửa không bị phá hủy, không bị thiêu rụi, mà dường như bị “đồng hóa”. Ánh sáng chói chang của nó dần trở nên dịu đi, sức nóng khủng khiếp biến thành hơi ấm, sự bá đạo chuyển hóa thành sự bao dung. Liệt Dương Thần Đạo Ý của Cổ Liệt, vốn dĩ là một thực thể độc lập, giờ đây lại như một phần tử nhỏ bé được dung nhập vào một chỉnh thể vĩ đại hơn, mất đi sự tự chủ và bản chất ban đầu.

Cổ Liệt đột nhiên mở bừng mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn cảm thấy Đạo Ý của mình đang tan rã, không phải là bị phá hủy, mà là bị một lực lượng vô hình nào đó “tiến hóa” và “dung hợp” vào một khái niệm cao hơn mà hắn không thể hiểu được. Nó giống như một con suối nhỏ đột nhiên bị hòa tan vào đại dương bao la, không còn là chính nó nữa. Một cảm giác bất lực và sợ hãi chưa từng có dâng lên trong lòng hắn.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Cổ Liệt lùi lại một bước, giọng nói run rẩy. Hắn không thể tin được, Đạo Ý mà hắn tự hào bấy lâu, lại bị một tân thần từ hạ giới dễ dàng hóa giải và đồng hóa như vậy.

Không chỉ Cổ Liệt, toàn bộ Thiên Thần Điện lúc này đều chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Các Thần nhân đều há hốc mồm, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Họ đã chứng kiến một điều không tưởng. Đạo Ý của Cổ Liệt bị “khuất phục” một cách nhẹ nhàng, không một chút bạo lực, nhưng lại triệt để hơn bất kỳ trận chiến nào.

Trưởng Lão Thiên Phong, một vị Thần Vương uyên bác đang giám sát Thịnh Hội, đôi mắt già nua của ông đột nhiên bừng sáng. Ông nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, trong ánh mắt không còn sự nghi ngờ hay coi thường, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một tia kính sợ. “Đạo Ý vô danh… bao trùm vạn vật… đây rốt cuộc là cảnh giới gì? Một tân thần từ hạ giới sao có thể đạt được?”

Thần Nữ Lạc Băng cũng đứng dậy, đôi mắt băng giá giờ đây toát lên vẻ hiếu kỳ chưa từng có. Nàng cảm nhận được từ Lâm Phàm một luồng khí tức cổ xưa, sâu thẳm, như thể hắn không phải là một sinh linh riêng biệt, mà là một phần của chính pháp tắc vũ trụ.

Lâm Phàm thu tay về, khí tức trên người lại trở về vẻ bình thường, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn nhìn Cổ Liệt, khẽ nói: “Thần Tử Cổ Liệt, ngươi đã biết đáp án chưa?”

Cổ Liệt đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, toàn thân run rẩy. Hắn không thể trả lời. Hắn chỉ cảm thấy một sự sợ hãi sâu sắc trước sức mạnh và sự thâm sâu của Lâm Phàm. Từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ dám coi thường kẻ đến từ hạ giới này nữa.

Một làn sóng chấn động lan truyền khắp Thiên Thần Điện. Danh tiếng của Lâm Phàm, kẻ tân thần từ hạ giới, không còn là “kẻ yếu ớt” mà đã biến thành “bí ẩn” và “cường giả”. Cuộc luận bàn Đạo Ý này đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của Thần Giới về hắn. Lâm Phàm biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần phải thiết lập vị thế của mình, không chỉ để sống sót mà còn để thuận lợi hơn trong hành trình tìm kiếm và thu hồi những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại trong Thần Giới, chuẩn bị cho sứ mệnh vĩ đại hơn đang chờ đợi phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8