Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:54:11 | Lượt xem: 2

Đại hội Thần Uy, sự kiện trọng đại ba mươi năm một lần của Thần Giới, đang diễn ra sôi nổi tại trung tâm Thần Vực Tối Cao, trên quảng trường Diệt Thần rộng lớn. Bầu không khí tràn ngập Thần Linh Chi Khí, những ánh hào quang rực rỡ từ vô số Thần Khí chói lòa cả một vùng trời. Hàng triệu Thần Tộc từ khắp các đại thế lực, các gia tộc cổ xưa và các Thần Điện hùng mạnh đều tề tựu, không chỉ để chứng kiến mà còn để tham gia, phô diễn sức mạnh của những thiên tài trẻ tuổi nhất của họ.

Lâm Phàm, với thân phận Tân Thần vừa phi thăng, lại mang theo khí tức không thuộc về bất kỳ Thần Vực lớn nào, hiển nhiên trở thành tâm điểm của sự khinh miệt. Ánh mắt đổ dồn về hắn đều chứa đựng sự nghi ngờ, coi thường, thậm chí là chế giễu. “Một phàm nhân vừa mới đột phá Thần Cảnh cũng dám đặt chân lên sân khấu này sao? Thật là nực cười!” Một Thần Tử từ Cửu Thiên Thần Vực cất tiếng cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.

“Chắc hẳn là dựa vào may mắn mà đột phá Tiên Đế, rồi lại may mắn phi thăng. Đến Thần Giới, hắn sẽ biết thế nào là chênh lệch thực sự!” Một nữ Thần Nữ xinh đẹp nhưng kiêu ngạo từ Diệu Quang Thần Tộc cũng khẽ nhếch mép, không thèm che giấu sự coi thường.

Đứng giữa những lời xì xào bàn tán và những ánh mắt soi mói, Lâm Phàm vẫn giữ thái độ bình thản. Tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng. Hắn biết, lời nói suông không có tác dụng ở nơi này. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể khiến những kẻ ngạo mạn này im lặng.

Đối thủ đầu tiên của Lâm Phàm là một Thần Tướng trẻ tuổi, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, đến từ một gia tộc Thần Tướng chuyên về thể tu. Hắn ta bước lên, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thương hại, như thể sắp sửa kết thúc một trò đùa. “Tiểu tử, ngươi nên tự động nhận thua đi. Ở Thần Giới này, không phải ai cũng có thể tùy tiện xông pha.”

Lâm Phàm khẽ lắc đầu, không nói gì. Khi trọng tài vừa tuyên bố bắt đầu, Thần Tướng kia gầm lên một tiếng, tung ra một quyền mang theo sức mạnh đủ để xé rách không gian, Thần Lực cuồn cuộn như sóng thần đổ ập. Đây là một chiêu thức cường hãn, đủ để đánh bay bất kỳ Thần Nhân bình thường nào.

Nhưng Lâm Phàm chỉ nhẹ nhàng giơ tay, lòng bàn tay phát ra một luồng sáng nhạt. Hắn không né tránh, cũng không phản kháng dữ dội, mà lại sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống Thiên Đạo. Trong nháy mắt, cấu trúc Thần Lực, quỹ đạo công kích, và điểm yếu của chiêu quyền kia đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn khẽ đẩy, không dùng quá nhiều lực, nhưng lại đúng vào điểm yếu chí mạng của Thần Lực đối phương.

Rầm! Một tiếng động trầm đục vang lên. Thần Tướng kia cảm thấy toàn bộ sức mạnh của mình như bị hút cạn, rồi một lực phản chấn kinh khủng ập tới, khiến hắn ta bay ngược trở lại, đập mạnh vào kết giới trận đấu. Hắn ta ngã xuống, choáng váng, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

Cả quảng trường im lặng một thoáng, rồi lại bùng nổ những tiếng xì xào. “Thắng rồi sao? Nhanh vậy sao?” “Chiêu vừa rồi… đó là cái gì? Không hề thấy hắn dùng Thần Lực mạnh mẽ!”

Lâm Phàm tiếp tục tiến vào các vòng đấu tiếp theo. Mỗi đối thủ đều mạnh hơn, nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Hắn không cần dùng đến Thần Khí, cũng không cần vận dụng những Thần Thông phức tạp. Chỉ bằng khả năng Phân Tích độc đáo của mình, hắn luôn tìm ra sơ hở, điểm yếu trong công pháp của đối thủ, sau đó dùng chính Thần Lực của đối phương hoặc một chút lực nhẹ nhàng của mình để hóa giải và phản công. Sự chiến thắng của hắn luôn mang một vẻ khó hiểu, khiến đối thủ và khán giả không tài nào nắm bắt được.

Đến vòng bán kết, Lâm Phàm đối mặt với Thần Tử Thiên Ngạo, một thiên tài kiệt xuất đến từ Thái Cổ Thần Tộc, một trong những gia tộc cổ xưa nhất Thần Giới. Thần Tử Thiên Ngạo mang trong mình huyết mạch Thần Tộc thuần khiết, tu vi đã đạt đến Thần Vương cảnh đỉnh phong, chỉ cách Thần Hoàng một bước. Hắn là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Quán quân đại hội năm nay. Vẻ mặt hắn tràn đầy kiêu ngạo, ánh mắt nhìn Lâm Phàm như nhìn một con kiến hôi.

“Tiểu tử hạ giới, ta nghe nói ngươi có chút tà môn. Nhưng tà môn đó chỉ có thể lừa gạt những kẻ yếu hơn ta mà thôi.” Thần Tử Thiên Ngạo chậm rãi nói, giọng điệu lạnh lùng và đầy uy áp. Hắn không coi Lâm Phàm là đối thủ, mà chỉ là một bước đệm để hắn chứng tỏ bản thân.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn cảm nhận được năng lượng Thần Lực khổng lồ từ Thần Tử Thiên Ngạo, mạnh hơn bất kỳ ai hắn từng đối mặt ở Thần Giới cho đến lúc này. Đây chính là cơ hội để hắn thực sự chứng minh giá trị của mình.

Trận đấu bắt đầu. Thần Tử Thiên Ngạo không hề nhân nhượng. Hắn giơ tay, một thanh trường kiếm bằng Thần Lực ngưng tụ trong tay. “Thiên Ngạo Kiếm Quyết! Kiếm Khí Hám Thiên Địa!”

Vô số luồng kiếm khí màu vàng óng như những tia chớp xé toạc không gian, mang theo uy năng hủy diệt, khóa chặt mọi đường lui của Lâm Phàm. Đây là một Thần Kiếm Quyết cực kỳ bá đạo, đủ sức san phẳng một ngọn núi chỉ trong tích tắc.

Lâm Phàm đứng yên, ánh mắt tập trung cao độ. Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển tối đa, phân tích từng luồng kiếm khí, từng biến hóa của Thần Lực. Hắn thấy rõ nguồn gốc của Thiên Ngạo Kiếm Quyết, thậm chí cả những điểm thiếu sót nhỏ nhặt mà chính Thần Tử Thiên Ngạo cũng không hề hay biết. Đây là sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhìn thấu vạn vật, không gì là không thể phân tích.

Thay vì né tránh, Lâm Phàm tung ra một chưởng. Không phải là một chưởng bình thường, mà là một chưởng “Tiến Hóa” từ một công pháp Thần Giới cấp thấp mà hắn đã phân tích và hoàn thiện trong những ngày qua. Chiêu chưởng này không mang vẻ ngoài hung hãn, nhưng lại chứa đựng sự cân bằng tuyệt đối của pháp tắc, hoàn mỹ đến mức khó tin.

Chưởng phong của Lâm Phàm va chạm với hàng ngàn luồng kiếm khí. Không có tiếng nổ long trời lở đất, mà là một âm thanh “xì xèo” kỳ lạ, như băng tuyết gặp lửa nóng. Hàng vạn luồng kiếm khí của Thần Tử Thiên Ngạo tan rã, biến mất vào hư vô, không để lại dấu vết. Sự hoàn mỹ của chiêu chưởng của Lâm Phàm đã trực tiếp phá vỡ sự cân bằng năng lượng của kiếm khí đối phương, khiến chúng tự hủy diệt.

Thần Tử Thiên Ngạo sững sờ. “Làm sao có thể? Kiếm Quyết của ta…”

Hắn không tin vào mắt mình. Đây là lần đầu tiên Kiếm Quyết của hắn bị hóa giải một cách nhẹ nhàng và kỳ lạ đến vậy. Hắn gầm lên, rút ra một thanh Thần Kiếm thật sự, một Thần Khí cấp cao mang theo phong thái cổ xưa. “Đồ tà môn! Xem ta chém ngươi!”

Thần Kiếm vung lên, mang theo Thần Lực cuồn cuộn, chém ra một luồng kiếm quang rực rỡ, uy lực tăng lên gấp bội. Lần này, Lâm Phàm không chỉ phân tích. Hắn khẽ mỉm cười. “Ngươi đã cho ta thấy những thứ tốt đẹp của Thần Giới này. Giờ đến lượt ta thể hiện chút tài mọn.”

Trong khoảnh khắc đó, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ bùng phát từ cơ thể Lâm Phàm. Một mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn khẽ rung động, không hoàn toàn thức tỉnh, nhưng đủ để ban cho hắn sự hiểu biết sâu sắc hơn về pháp tắc. Hắn vươn tay, không dùng bất kỳ Thần Khí nào, mà Thần Lực trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ thành một vòng xoáy nhỏ, nhưng lại chứa đựng lực lượng của Vạn Pháp. Vòng xoáy đó xoay chuyển, không phải để chống lại, mà là để “hấp thu” và “chuyển hóa” kiếm quang của Thần Tử Thiên Ngạo.

Kiếm quang uy mãnh của Thần Tử Thiên Ngạo lao thẳng vào vòng xoáy. Không có sự kháng cự, không có tiếng nổ. Kiếm quang như bị nuốt chửng, sau đó, từ vòng xoáy của Lâm Phàm lại bắn ra một luồng kiếm quang tương tự, nhưng lại mạnh mẽ và tinh khiết hơn gấp bội, mang theo một chút hơi thở của Đại Đạo.

Thần Tử Thiên Ngạo không kịp phản ứng. Kiếm quang của chính hắn, được Lâm Phàm chuyển hóa và cường hóa, đánh thẳng vào ngực hắn. Một tiếng rên trầm đục, Thần Tử Thiên Ngạo bị đánh bay ra khỏi kết giới, Thần Khí trong tay rơi xuống, hắn ta nằm bất động trên mặt đất, Thần Lực hỗn loạn, bị trọng thương nghiêm trọng.

Cả quảng trường Diệt Thần chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Phàm, từ sự khinh bỉ ban đầu đã chuyển thành kinh hãi tột độ, rồi đến sự kính sợ sâu sắc. Một Thần Tử thiên tài như Thần Tử Thiên Ngạo, người được cho là bất khả chiến bại trong thế hệ trẻ, lại bị đánh bại một cách dễ dàng và đầy tính áp đảo như vậy, bằng chính chiêu thức của mình?

Các vị Thần Vương, Thần Hoàng đang quan sát trên đài cao cũng không khỏi thay đổi sắc mặt. Ánh mắt họ nhìn Lâm Phàm không còn là sự coi thường, mà là sự dò xét, kinh ngạc, và thậm chí là một chút e dè. Một số Thần Hoàng có tầm nhìn xa hơn, dường như cảm nhận được một luồng khí tức rất cổ xưa, rất đặc biệt từ Lâm Phàm. Khí tức đó, giống như… Thiên Đạo.

Lâm Phàm thu tay về, không chút biểu cảm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng Thiên Đạo nhỏ bé vừa được hấp thu vào cơ thể mình. Việc chiến thắng Thần Tử Thiên Ngạo, một người mang huyết mạch Thần Tộc thuần khiết và tu luyện công pháp cổ xưa, đã giúp mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn thức tỉnh thêm một chút. Hắn đã chứng minh được thực lực của mình. Từ giờ trở đi, hắn không còn là Tân Thần hạ giới bị coi thường, mà là một tồn tại đáng gờm, một hiện tượng mới của Thần Giới.

Cái tên Lâm Phàm, ngay lập tức, vang dội khắp Thần Vực Tối Cao, và sẽ sớm lan truyền khắp toàn bộ Thần Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8