Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 430
Chương 430
Tại một trong những trung tâm quyền lực của Thần Giới, Thần Thành Vạn Tượng, một không khí căng thẳng bao trùm Đại Đấu Trường Hắc Kim. Hàng vạn sinh linh thần cấp, từ Chân Thần sơ giai cho đến Thần Vương uy nghiêm, tề tựu đông đủ. Ánh mắt họ đổ dồn về Lâm Phàm, một thanh niên xuất thân từ hạ giới vừa phi thăng, đang đứng giữa sàn đấu rộng lớn, đối mặt với một nhân vật lẫy lừng: Thần Tử Long Ngạo Thiên của Long Thần Cung, một trong Cửu Đại Thần Cung thống trị Thần Giới. Long Ngạo Thiên, với vóc dáng cao lớn, mái tóc vàng óng như kim loại và đôi mắt rực lửa, toát ra khí thế ngạo nghễ của kẻ được sinh ra để đứng trên vạn người.
“Ngươi, một phàm nhân vừa mới thăng lên Thần Giới, lại dám ngông cuồng tại Vạn Tượng Thịnh Hội? Đúng là không biết trời cao đất rộng!” Long Ngạo Thiên cất giọng vang như sấm, khinh miệt không che giấu. “Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc của Thần Giới, thế nào là khoảng cách giữa rồng và giun.”
Lâm Phàm đứng đó, bình thản như một hồ nước tĩnh lặng. Ánh mắt hắn quét qua đám đông, cảm nhận được sự khinh thường, tò mò và cả một chút ác ý từ các thế lực khác. Hắn biết, đây là bài kiểm tra đầu tiên, một nghi thức không lời để định vị hắn trong hệ thống đẳng cấp khắc nghiệt của Thần Giới. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong linh hồn hắn khẽ rung động, như đang mách bảo hắn rằng những quy tắc này cần phải được phá vỡ.
“Long Thần Cung có dạy ngươi rằng, kẻ mạnh không cần nói nhiều, mà chỉ cần hành động không?” Lâm Phàm đáp lại, giọng điệu không kiêu ngạo nhưng đầy tự tin, khiến Long Ngạo Thiên hơi sững sờ vì sự bình tĩnh của đối phương. “Nếu đã muốn chứng minh, vậy hãy bắt đầu đi.”
Sự ngạo mạn của Lâm Phàm càng khiến Long Ngạo Thiên phẫn nộ. “Tốt! Để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!”
Long Ngạo Thiên gầm lên một tiếng, toàn thân bùng phát Thần Long Chi Lực hùng hậu. Một ảo ảnh Thần Long Vàng rực rỡ hiện lên phía sau hắn, uy áp khủng khiếp lan tỏa khắp đấu trường, khiến các Chân Thần yếu hơn phải lùi bước. Hắn vung tay, một đạo Long Trảo khổng lồ bằng năng lượng thần thánh xé toạc không gian, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát một dãy núi, lao thẳng tới Lâm Phàm.
Lâm Phàm không né tránh. Trong tích tắc, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn hoạt động hết công suất. Mọi cấu trúc năng lượng, quỹ đạo pháp tắc, điểm yếu và điểm mạnh của Long Trảo Chi Lực đều được phơi bày rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ thấy Long Trảo, mà còn thấy được bản chất Thần Long Pháp Tắc ẩn chứa bên trong, thấy được sự bùng nổ của nguyên tố Long Tộc và cách chúng tương tác với Thần Giới Pháp Tắc.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Hắn không cần phải chống lại trực diện. Với tốc độ nhanh như chớp, hắn giơ một ngón tay, không phải để đỡ hay công kích, mà là để “điều hướng”. Một luồng năng lượng nhỏ bé, tinh khiết và vô hình, được hắn “tiến hóa” từ chính Thần Giới Pháp Tắc xung quanh, bắn ra. Luồng năng lượng này không hề mạnh mẽ, nhưng nó lại chạm vào một điểm yếu chí mạng trong cấu trúc của Long Trảo. Giống như một nhà ảo thuật giải mã một câu đố, Lâm Phàm đã tìm thấy “chìa khóa” để hóa giải đòn tấn công.
“Rắc!”
Long Trảo khổng lồ, tưởng chừng không thể phá hủy, đột nhiên nứt vỡ từ bên trong, rồi tan biến thành vô số điểm sáng thần thánh, không hề gây ra chút thương tổn nào cho Lâm Phàm. Toàn bộ đấu trường im lặng như tờ. Các cường giả Thần Giới, bao gồm cả những Thần Vương đang quan sát, đều nheo mắt lại. Họ không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Long Ngạo Thiên cũng kinh ngạc tột độ, khuôn mặt hắn từ kiêu ngạo chuyển sang tức giận xen lẫn hoài nghi.
“Ngươi… làm cái quái gì vậy?” Hắn gầm lên, không hiểu tại sao công kích của mình lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng đến vậy.
“Chỉ là một chút điều chỉnh pháp tắc mà thôi,” Lâm Phàm bình thản đáp. “Công kích của ngươi tuy mạnh, nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng trong cách vận dụng Long Thần Pháp Tắc.”
Lời nói của Lâm Phàm như một nhát dao đâm vào lòng tự tôn của Long Ngạo Thiên. Hắn là Thần Tử của Long Thần Cung, được dạy dỗ những công pháp tinh túy nhất, làm sao có thể có lỗ hổng? Hắn không tin.
“Vô nghĩa!” Long Ngạo Thiên gầm lên, lần này hắn triệu hồi ra Long Thần Khí – một cây thương được rèn từ xương rồng và tinh huyết thần thú, tỏa ra hào quang chói lọi. “Để ta xem ngươi còn có thể làm gì khi đối mặt với Long Thần Thương!”
Hắn vung thương, tạo ra hàng vạn bóng thương, mỗi bóng thương đều chứa đựng sức mạnh đủ để xuyên thủng không gian. Hàng loạt Long Ảnh gầm thét, lao tới Lâm Phàm như một cơn thủy triều hủy diệt. Lần này, Long Ngạo Thiên đã dùng đến 7 phần thực lực, không còn giữ lại sự khinh địch.
Lâm Phàm vẫn đứng yên. Hệ thống trong hắn lại phân tích. Hắn thấy được rằng Long Thần Thương này, tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn là một vật ngoại thân, và Long Ngạo Thiên chưa hoàn toàn dung hợp nó với ý chí của mình. Hơn nữa, những Long Ảnh này, dù có vẻ vô tận, vẫn được tạo ra từ một nguồn năng lượng hữu hạn, và cách chúng di chuyển tuân theo một mô hình nhất định.
Hắn khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Một luồng sáng vàng nhạt lóe lên trong mắt hắn, như thể hắn đã nhìn thấu mọi bí mật của vũ trụ. Hắn không vung tay, không sử dụng bất kỳ công pháp phức tạp nào. Thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng giậm chân xuống đất. Một gợn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, không phải để chống đỡ, mà là để “thay đổi” pháp tắc của không gian xung quanh hắn.
“Tiến Hóa – Không Gian Định Luật!”
Trong khoảnh khắc đó, các Long Ảnh đang lao tới Lâm Phàm bỗng nhiên mất đi phương hướng. Chúng như những con cá bơi trong dòng nước bị bẻ cong đột ngột, va vào nhau, tự tiêu diệt lẫn nhau. Cây Long Thần Thương trong tay Long Ngạo Thiên cũng trở nên nặng nề, dường như không gian xung quanh nó đã bị bóp méo, khiến nó không thể phát huy hết sức mạnh.
“Cái gì? Pháp tắc không gian!” Một Thần Vương cổ xưa từ một góc đấu trường bật dậy, ánh mắt kinh hãi. “Hắn đã làm gì? Hắn có thể điều khiển pháp tắc cơ bản của Thần Giới sao?”
Long Ngạo Thiên cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, dường như mọi chuyển động của hắn đều bị chậm lại, mọi đòn đánh đều bị bẻ cong. Hắn cố gắng gầm lên, muốn xé tan sự trói buộc này, nhưng vô ích. Lâm Phàm, đứng cách đó vài trượng, chỉ khẽ phẩy tay. Một luồng gió nhẹ thoảng qua, nhưng đối với Long Ngạo Thiên, nó lại như một ngọn núi đè xuống.
“Ngươi còn chưa hiểu,” Lâm Phàm khẽ nói. “Năng lực của ngươi bị giới hạn bởi những gì ngươi được dạy, bởi những gì ngươi nghĩ là đúng. Nhưng pháp tắc của vũ trụ không cố định, chúng có thể được tiến hóa, được tái định nghĩa.”
Lâm Phàm không cần ra đòn mạnh. Hắn chỉ đơn giản là “chỉnh sửa” một chút bản chất của Long Ngạo Thiên và Long Thần Thương thông qua pháp tắc không gian và nguyên tố. Cơ thể của Long Ngạo Thiên đột nhiên cảm thấy cạn kiệt năng lượng, Long Thần Thương trong tay hắn trở nên nóng bỏng như muốn tan chảy, và bản thân Thần Long Chi Lực trong hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển.
“Aaaaaaa!” Long Ngạo Thiên gầm lên đau đớn, hắn không thể giữ vững Long Thần Thương nữa, nó rơi xuống đất, cắm sâu vào sàn đấu Hắc Kim. Thần lực trong cơ thể hắn như một con ngựa hoang mất cương, chạy loạn khắp nơi, đe dọa làm nổ tung kinh mạch của hắn.
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn không muốn giết người, chỉ muốn chứng minh thực lực. Hắn lại phẩy tay, một luồng năng lượng ôn hòa bao bọc Long Ngạo Thiên, nhẹ nhàng “điều chỉnh” lại dòng chảy hỗn loạn trong cơ thể hắn, đưa nó trở về trạng thái cân bằng. Long Ngạo Thiên lập tức cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng nỗi sợ hãi và kinh hoàng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, không phải vì sức mạnh đối phương quá lớn, mà vì đối phương đã vượt ra ngoài mọi hiểu biết của hắn về tu luyện và pháp tắc.
Cả đấu trường chìm vào im lặng chết chóc, sau đó là những tiếng xì xào bàn tán bùng nổ như sóng thần. Các Thần Vương, Thần Hoàng ngồi trên khán đài cao nhất, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Lâm Phàm. Họ không thể hiểu nổi năng lực của hắn. Đó không phải là thần thông, không phải là công pháp, mà giống như một loại “quyền năng” vượt lên trên mọi pháp tắc đã biết.
“Người này… không đơn giản,” một Thần Hoàng già nua vuốt râu, ánh mắt sắc bén. “Hắn dường như đang thao túng bản nguyên của pháp tắc, một điều mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chỉ có thể làm được ở mức độ nhất định.”
Một Thần Vương khác gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng. “Hắn đến từ hạ giới, nhưng lại có được loại năng lực này. Hắn rốt cuộc là ai? Liệu có liên quan đến những tin đồn về sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc gần đây không?”
Lâm Phàm không quan tâm đến những lời bàn tán. Hắn quay đầu nhìn Long Ngạo Thiên đang nằm bệt trên sàn đấu, ánh mắt phức tạp. “Ngươi còn muốn tiếp tục không?”
Long Ngạo Thiên run rẩy lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn. Hắn không còn dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàm.
“Vậy thì tốt,” Lâm Phàm nói, rồi quay lưng bước đi, để lại một đấu trường hỗn loạn và những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi, và cả sự kính nể. Hắn đã chứng minh được thực lực, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự rung động của các mảnh Thiên Đạo trong hắn càng trở nên rõ ràng hơn. Hắn cảm nhận được sự suy yếu của Thần Giới Pháp Tắc, những vết nứt vô hình trong kết cấu vũ trụ, và một mối đe dọa to lớn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy. Đó mới là kẻ thù thực sự, và con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều.