Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 431
Ánh sáng chói lòa từ Cổng Thăng Thần dần tan biến, để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ khiến Lâm Phàm phải sững sờ trong giây lát. Hắn đứng trên một quảng trường lát đá ngọc bích khổng lồ, rộng đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, những đường vân pháp tắc phức tạp ẩn hiện dưới chân, tỏa ra một thứ năng lượng thần thánh thuần khiết đến mức hít thở thôi cũng cảm thấy linh hồn được tẩy rửa. Xung quanh là vô số tòa tháp thần quang vút tận mây xanh, mỗi tòa đều lấp lánh như được chạm khắc từ tinh tú, liên kết với nhau bằng những cầu vồng pháp tắc rực rỡ. Trên bầu trời, không phải là mây trắng mà là những dòng chảy tinh vân rực rỡ, lấp lánh hàng tỷ vì sao, và thỉnh thoảng, những sinh vật khổng lồ mang hình dáng rồng, phượng hoàng, hoặc những thú thần chưa từng thấy, uy nghi lướt qua, để lại những vệt sáng lấp lánh. Đây chính là Thần Giới, nơi hội tụ của sức mạnh tối thượng, nơi các Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng thống trị.
Lâm Phàm cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Tiên Giới đã là một thế giới hùng vĩ, nhưng Thần Giới lại mang một tầng năng lượng và pháp tắc cao hơn hẳn, tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Mỗi hạt bụi ở đây dường như cũng chứa đựng một phần thần tính. Hắn, một Tiên Đế vừa phi thăng, cảm thấy bản thân mình giống như một con thuyền gỗ nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, dù đã là bá chủ của Tiên Giới, ở đây, hắn lại chỉ là một tân binh.
Ngay lập tức, một vài ánh mắt dò xét chiếu đến. Đó là những người cũng đang chờ đợi ở quảng trường, có lẽ là những Thần Tướng, Thần Binh phụ trách việc tiếp đón các Tiên Giả phi thăng. Tuy nhiên, đi kèm với họ là một nhóm thanh niên nam nữ, ăn mặc sang trọng, khí chất cao ngạo, rõ ràng là những người có thân phận không tầm thường ở Thần Giới. Họ mang theo vẻ tò mò, xen lẫn sự khinh thường mà không chút che giấu.
Một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, mặc áo bào kim tuyến thêu hình rồng vàng, từ từ tiến lại gần. Hắn tên là Thần Tử Long Ngạo, là con trai của một vị Thần Vương danh tiếng, nổi tiếng với thiên phú và sự kiêu căng của mình.
“Ồ, lại có một kẻ hạ giới phi thăng lên sao?” Long Ngạo khẽ cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, “Mùi vị của Tiên Linh Chi Khí thật nồng nặc, đúng là không thể lẫn đi đâu được.”
Bên cạnh hắn, một nữ tử váy xanh, nhan sắc yêu kiều nhưng ánh mắt sắc lạnh, tên là Thần Nữ Bích Dao, cũng lên tiếng: “Xem ra Tiên Giới ngày càng suy yếu, ngay cả những kẻ mới phi thăng cũng chỉ có khí tức như vậy. Thật không biết Thần Giới còn có thể chứa chấp bao nhiêu phế vật nữa.”
Lâm Phàm không nói gì, chỉ bình tĩnh quan sát. Hắn đã quá quen với những ánh mắt khinh miệt và những lời nói mỉa mai như vậy. Từ một phế vật ở tiểu thế giới, đến khi trở thành bá chủ của Tiên Giới, hắn đã trải qua vô số lần bị coi thường rồi khiến đối phương phải kinh sợ. Ánh mắt hắn lướt qua nhóm người, dừng lại ở Long Ngạo và Bích Dao, rồi khẽ nhếch mép.
“Các vị có vẻ đã nhầm lẫn rồi,” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng vô hình khiến không gian xung quanh khẽ rung động, “Hạ giới không có phế vật, chỉ có những kẻ không biết cách vươn lên mà thôi. Và Thần Giới này, cũng không phải nơi để các vị tự cao tự đại.”
Lời nói của Lâm Phàm như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Long Ngạo và Bích Dao. Khuôn mặt bọn họ lập tức biến sắc. Chưa từng có một Tiên Giả mới phi thăng nào dám nói chuyện với họ với thái độ như vậy.
“Ngươi… đồ hạ đẳng! Dám vô lễ với Thần Tử Long Ngạo ta sao?” Long Ngạo giận dữ, một luồng thần lực hùng hậu bùng nổ quanh người hắn, tạo ra một cơn lốc xoáy năng lượng nhỏ, “Ta sẽ dạy cho ngươi biết quy tắc của Thần Giới!”
Hắn vung tay, một đạo thần quang màu vàng rực rỡ hóa thành một con rồng nhỏ, gầm thét lao thẳng về phía Lâm Phàm. Đây là một chiêu thức mang theo thần lực tinh thuần, đủ để đánh bay một Tiên Đế bình thường trở lại Tiên Giới.
Nhưng Lâm Phàm chỉ đứng yên, không hề né tránh. Khi đạo thần quang rồng vàng sắp chạm vào hắn, một luồng khí tức vô hình, mờ nhạt nhưng cổ xưa và uy nghi hơn gấp vạn lần thần lực của Long Ngạo, từ từ tỏa ra từ cơ thể hắn. Đạo thần quang rồng vàng, đang gầm thét hung hãn, bỗng nhiên chững lại giữa không trung, rồi tan biến như chưa từng tồn tại, không để lại một chút dấu vết. Cơn lốc xoáy thần lực quanh Long Ngạo cũng dịu xuống, như thể bị một lực lượng vô hình áp chế.
Toàn bộ quảng trường chìm vào im lặng. Các Thần Tướng, Thần Binh và cả nhóm Thần Tử, Thần Nữ đều trợn tròn mắt, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi và khó tin. Chiêu thức của Long Ngạo, dù chỉ là một đòn thăm dò, cũng đủ mạnh để gây sát thương nặng nề cho một Tiên Đế, nhưng Lâm Phàm lại hóa giải nó một cách nhẹ nhàng, không tốn chút công sức, thậm chí còn không nhúc nhích.
Long Ngạo cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn không hiểu tại sao chiêu thức của mình lại biến mất, nhưng trực giác của một cường giả Thần Giới mách bảo hắn rằng kẻ đứng trước mặt không hề đơn giản. Ánh mắt kiêu ngạo thường ngày của hắn dần bị thay thế bằng sự thận trọng và một chút sợ hãi.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Bích Dao lắp bắp, giọng nói không còn vẻ sắc lạnh ban đầu.
Lâm Phàm khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn. “Ta không làm gì cả. Chỉ là, thần lực của các vị quá yếu ớt, không thể chạm tới ta mà thôi.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, “Thần Giới là nơi của Đại Đạo, không phải của những kẻ chỉ biết phô trương.”
Long Ngạo cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, nặng nề như cả một vũ trụ đè nén, từ Lâm Phàm tỏa ra. Áp lực đó không phải là thần lực, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, bao trùm và kiểm soát cả thần lực.
“Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai? Không thể nào, một Tiên Đế mới phi thăng không thể có thực lực như vậy!” Long Ngạo nghiến răng, không cam lòng.
Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, một đóa hoa ánh sáng nhỏ bé, trong suốt như pha lê, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn. Đóa hoa đó không có bất kỳ dao động thần lực nào, nhưng khi nó xuất hiện, tất cả các pháp tắc xung quanh dường như đều cúi đầu, vạn vật đều trở nên tĩnh lặng. Các Thần Tướng và Thần Binh có mặt ở đó, những người có cảnh giới cao hơn, bắt đầu cảm nhận được sự bất thường. Đây không phải là thần lực, mà là một loại lực lượng nguyên thủy hơn, kiểm soát và điều hòa mọi thứ.
“Đây là… pháp tắc nguyên thủy?” Một Thần Tướng già nua, khuôn mặt khắc khổ, lẩm bẩm với vẻ kinh hãi tột độ. Ông đã sống hàng vạn năm ở Thần Giới, nhưng chưa từng thấy ai có thể khống chế pháp tắc nguyên thủy một cách thuần thục và nhẹ nhàng đến vậy.
Lâm Phàm chậm rãi thu đóa hoa ánh sáng vào cơ thể. “Ta là Lâm Phàm. Vừa phi thăng từ Tiên Giới. Ta đến đây không phải để gây sự, mà là để tìm kiếm con đường của chính mình, và để hoàn thành sứ mệnh của mình.”
Hắn không cần phải nói rõ sứ mệnh là gì, nhưng ánh mắt kiên định và khí chất uy nghiêm của hắn đã đủ để khiến tất cả những kẻ có mặt phải nín thở. Mọi sự khinh thường ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự kính sợ và một chút tò mò. Long Ngạo và Bích Dao, những kẻ vừa cao ngạo nhất, giờ đây không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm, họ nhận ra rằng mình vừa khiêu khích một tồn tại mà cả phụ thân Thần Vương của họ cũng chưa chắc đã dám đối đầu.
Một trong các Thần Tướng vội vàng bước tới, cúi đầu cung kính: “Kính chào Thượng Tiên. Xin thứ lỗi cho sự bất kính của những kẻ hậu bối. Chúng thần sẽ lập tức sắp xếp chỗ ở và thông báo cho Thần Hoàng về sự hiện diện của ngài.”
Lâm Phàm gật đầu nhẹ, chấp nhận sự sắp xếp. Hắn biết, ở Thần Giới này, thực lực là tất cả. Việc hắn vừa thể hiện đã đủ để mọi người phải nhìn hắn bằng một con mắt khác. Hắn không cần phải giải thích, cũng không cần phải khoe khoang. Hắn đến đây để tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để khám phá bí mật của Vũ Trụ Nguyên Thủy, và để đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những lời lẽ khinh miệt của đám Thần Tử này, đối với hắn, chỉ là những tiếng ve kêu bên tai, không đáng để bận tâm.
Trong tâm trí Lâm Phàm, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn đang âm thầm hoạt động, quét qua toàn bộ quảng trường, phân tích từng dòng chảy thần lực, từng cấu trúc pháp tắc. Thần Giới này, cũng không có gì là hoàn hảo. Hắn cảm nhận được một sự suy yếu tiềm ẩn, một lỗ hổng trong pháp tắc mà những Chân Thần, Thần Vương nơi đây chưa thể nhận ra. Đó là dấu hiệu của sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và cũng là bằng chứng cho thấy Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian, đe dọa đến sự tồn vong của Vũ Trụ này.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng thần khí hùng hậu tràn vào cơ thể. Hắn biết, hành trình ở Thần Giới sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội. Nhưng hắn không hề e sợ. Bởi vì, hắn không chỉ là Lâm Phàm, hắn còn là ý chí tái sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang trong mình sứ mệnh cứu rỗi toàn bộ vũ trụ. Và đây, chỉ mới là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại hơn.
Long Ngạo và Bích Dao, cùng những Thần Tử khác, đứng từ xa nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm, ánh mắt phức tạp. Sự kiêu ngạo của họ đã bị nghiền nát chỉ trong một khoảnh khắc. Một Tiên Giả mới phi thăng, lại có thể khiến họ cảm thấy áp lực và kinh sợ đến vậy. Thần Giới, xem ra, sắp có một biến động lớn.
Lâm Phàm được dẫn đến một tòa tháp thần linh, nơi dành cho các Tiên Giả mới phi thăng. Hắn không vội vã, mà từ tốn bước đi, tiếp tục cảm nhận và phân tích môi trường xung quanh. Thần Giới này, ẩn chứa vô vàn bí mật, và hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, sẽ từ từ vén màn tất cả.