Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 432
Sau những cuộc tranh đấu không ngừng nghỉ để khẳng định vị thế tại Thần Giới, Lâm Phàm dần có được một chỗ đứng nhất định trong Vạn Tượng Thần Cung, một trong những thế lực Thần Vương hàng đầu. Các Thần Tử, Thần Nữ từng khinh thường hắn giờ đây không dám ngẩng đầu. Những Thần Tôn, Thần Vương từng hoài nghi cũng đã ít nhiều thừa nhận thực lực của tân Thần Đế này. Tuy nhiên, Lâm Phàm không ngủ quên trong vinh quang. Bản năng của một mảnh Thiên Đạo tối quan trọng mách bảo hắn rằng có điều gì đó không ổn đang tiềm ẩn dưới vẻ ngoài phồn thịnh của Thần Giới.
Thần Giới rộng lớn hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng đặt chân tới. Thần Linh Chi Khí dồi dào, các pháp tắc vận hành phức tạp và hoàn mỹ. Thế nhưng, sau một thời gian tu luyện và quan sát, Lâm Phàm bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu bất thường. Đó không phải là điều mà một Thần Đế bình thường có thể cảm nhận, nhưng với bản chất là Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn có một sự nhạy cảm đặc biệt với sự vận hành của vũ trụ.
Lâm Phàm thường xuyên bế quan trong mật thất, không chỉ để tu luyện mà còn để cảm nhận sâu sắc hơn những dao động của Thần Giới. Hắn phát hiện ra rằng, mặc dù Thần Linh Chi Khí vẫn cuồn cuộn, nhưng có một sự suy giảm rất nhỏ, rất khó nhận thấy, trong mật độ và chất lượng của nó qua từng thập kỷ. Cứ như có một lỗ hổng vô hình nào đó đang âm thầm rút cạn năng lượng của Thần Giới vậy.
Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là ảo giác hoặc sự nhạy cảm quá mức của mình. Nhưng khi hắn vận dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống – thứ đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu ở hạ giới – để phân tích sâu hơn về cấu trúc pháp tắc của Thần Giới, một sự thật đáng sợ dần hé lộ. Hệ thống, vốn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo, đã cấp tốc phân tích, quét qua từng tầng pháp tắc, từng dòng năng lượng.
Kết quả phân tích khiến Lâm Phàm giật mình. Pháp tắc của Thần Giới, vốn nên hoàn mỹ và bất biến, lại xuất hiện những vết rạn nhỏ, những điểm yếu mà mắt thường không thể thấy, ngay cả ý thức của Thần Vương cũng khó mà phát hiện được. Những vết rạn này không phải do ngoại lực tác động, mà giống như sự mục ruỗng từ bên trong, một sự bào mòn liên tục và âm thầm.
“Sức mạnh Thiên Đạo Pháp Tắc của Thần Giới đang suy yếu,” hệ thống vang lên trong tâm trí Lâm Phàm, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự khẩn cấp. “Mật độ Thần Linh Chi Khí trung bình đã giảm 0.001% trong một năm gần nhất. Nếu tốc độ này tiếp diễn, trong hàng vạn năm tới, Thần Giới sẽ đối mặt với nguy cơ cạn kiệt năng lượng.”
Lâm Phàm cau mày. Hàng vạn năm nghe có vẻ xa vời, nhưng đối với tuổi thọ của một Thần Giới, đó là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Hơn nữa, sự suy yếu này không chỉ là về năng lượng. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, xa lạ, đang âm thầm thẩm thấu vào Thần Giới qua những vết rạn pháp tắc đó.
Hắn quyết định mở rộng phạm vi điều tra. Thay vì chỉ cảm nhận từ mật thất, Lâm Phàm bắt đầu du hành khắp Thần Giới, đến những vùng đất xa xôi, những cấm địa cổ xưa mà ngay cả Thần Vương cũng ít khi đặt chân tới. Hắn ẩn mình trong hư không, hóa giải mọi sự chú ý, chỉ để lại một ý niệm tinh thuần để quan sát.
Trong một khu vực hoang tàn của Thần Giới, nơi từng là chiến trường của các Thần Ma cổ đại, Lâm Phàm phát hiện ra điều kinh hoàng hơn. Tại đó, những vết nứt không gian không còn là những vết rạn nhỏ ẩn sâu trong pháp tắc nữa, mà đã hiện hữu rõ ràng hơn, dù vẫn rất khó nhận thấy. Chúng như những sợi tơ mỏng manh, đen kịt, lơ lửng giữa không gian, liên tục hấp thụ Thần Linh Chi Khí và phun ra những luồng năng lượng hỗn loạn, méo mó.
“Đây là… Hư Vô Khí Tức,” Lâm Phàm thì thầm, một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy trong ký ức. Những mảnh vụn ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt lóe lên trong đầu hắn, những hình ảnh về một khoảng không vô tận, về một thực thể khổng lồ nuốt chửng các vũ trụ. “Hư Vô Thôn Phệ Giả… nó đang tìm cách xâm nhập.”
Những vết nứt không gian này là cầu nối giữa Thần Giới và Hư Vô, khoảng không hỗn độn bên ngoài vũ trụ. Chúng không ngừng mở rộng, dù rất chậm chạp, như những vết thương đang rỉ máu của Thần Giới. Chính những vết nứt này là nguyên nhân khiến năng lượng Thần Linh Chi Khí bị hao hụt, và luồng Hư Vô Khí Tức kia chính là thứ đang ăn mòn Thiên Đạo Pháp Tắc.
Lâm Phàm thử dùng Thần Lực của mình để phong tỏa một vết nứt nhỏ. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một lực lượng phản kháng khổng lồ, một ý chí hủy diệt thuần túy đến từ bên ngoài vũ trụ, cố gắng xé toạc phong ấn của hắn. Sức mạnh này không phải là sức mạnh của một sinh linh, mà là của một thực thể siêu việt, vượt ra ngoài mọi khái niệm sinh mệnh. Nó lạnh lẽo, tăm tối, và vô cùng đáng sợ.
Hắn mất một lúc để ổn định lại Thần Lực. Dù hắn đã là Thần Đế, nhưng đối mặt với ý chí Hư Vô kia, hắn vẫn cảm thấy một sự nhỏ bé khó tả. Điều này khẳng định những gì hắn đã hoài nghi: Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là một truyền thuyết cổ xưa, nó là một mối đe dọa hiện hữu, và nó đang dần vươn “xúc tu” của mình vào Thần Giới.
Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc, sự cạn kiệt năng lượng, và sự xuất hiện của các vết nứt không gian – tất cả đều là dấu hiệu cho thấy Thần Giới đang trên bờ vực của một cuộc khủng hoảng lớn. Và điều đáng sợ hơn là, dường như không một Thần Vương hay Thần Hoàng nào nhận ra điều này, hoặc nếu có, họ cũng không có cách nào để đối phó.
Lâm Phàm nhớ lại những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Đạo đã hy sinh bản thân để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Điều đó có nghĩa là, nếu Thiên Đạo suy yếu, phong ấn cũng sẽ suy yếu theo. Và những vết nứt không gian này chính là bằng chứng cho thấy phong ấn đang bị lung lay.
Một cảm giác cấp bách dâng trào trong lòng Lâm Phàm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, hay Tiên Đế chinh phục Tiên Giới nữa. Hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang trong mình sứ mệnh tái sinh và tiêu diệt mối họa vũ trụ. Thần Giới này, và vô số Vũ Trụ khác, đều đang nằm trong vòng nguy hiểm.
Hắn nhanh chóng trở về Vạn Tượng Thần Cung, nhưng tâm trí đã chìm vào suy nghĩ sâu xa. Làm thế nào để cảnh báo các Thần Vương, Thần Hoàng về mối đe dọa này? Liệu họ có tin hắn, một tân Thần Đế, hay sẽ coi hắn là kẻ điên? Và quan trọng hơn, làm thế nào để đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể đã từng khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh?
Lâm Phàm nhìn lên bầu trời Thần Giới, nơi những tinh tú lấp lánh như vô số con mắt. Hắn cảm thấy gánh nặng của toàn bộ vũ trụ đang đè lên vai mình. Đây không chỉ là cuộc chiến vì Thần Giới, mà là cuộc chiến vì sự tồn vong của toàn bộ Đa Vũ Trụ. Sứ mệnh của hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn cần phải tìm cách. Tìm cách để củng cố Thiên Đạo Pháp Tắc, tìm cách để hàn gắn những vết nứt, và quan trọng nhất, tìm cách để hoàn toàn thức tỉnh bản chất Thiên Đạo của mình. Cuộc hành trình ở Thần Giới, vốn đã đầy thử thách, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, một ý nghĩa liên quan đến vận mệnh của vạn giới.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ dần hiện rõ, một bóng đen nuốt chửng ánh sáng. Hắn biết, thời gian không còn nhiều nữa.
Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không gian và thời gian.