Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 433
Lâm Phàm đã đặt chân lên Thần Giới được một thời gian. Sau những cuộc đối đầu ban đầu, chứng minh thực lực siêu việt của mình trước các Thần Tử kiêu ngạo và những Thần Vương thế lực, hắn đã dần tìm được chỗ đứng trong Hạo Thiên Thần Cung, một trong Cửu Đại Thần Cung uy nghiêm nhất Thần Giới. Danh tiếng của hắn, từ một “tân Thần” đến từ hạ giới, đã nhanh chóng vang vọng, khiến nhiều Thần Chủ, Thần Hoàng cũng phải chú ý.
Hắn không còn là kẻ bị khinh thường, mà là một nhân vật được nể trọng, thậm chí là đối tượng kéo bè kết phái của nhiều thế lực. Tuy nhiên, sự ồn ào và tranh đấu quyền lực của Thần Giới không thể che lấp đi một cảm giác bất an đang dần lớn lên trong lòng Lâm Phàm. Kể từ khi đạt đến cảnh giới Thần Vương, sức mạnh “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn ngày càng trở nên nhạy bén, cho phép hắn cảm nhận được những dao động vi tế nhất trong pháp tắc vũ trụ.
Một buổi sáng nọ, khi đang bế quan trong Linh Sơn Thần Điện, Lâm Phàm bỗng cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ. Linh khí Thần Giới vốn dĩ nồng đậm, tinh thuần, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được một sự “thưa thớt” không đáng có, như thể có một thứ gì đó đang dần hút cạn sinh lực của môi trường xung quanh. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là ảo giác hoặc do quá trình tu luyện của mình đạt đến một tầng thứ mới, đòi hỏi lượng năng lượng khổng lồ. Nhưng cảm giác đó cứ dai dẳng, và càng ngày càng rõ rệt.
Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua vạn vật. Hệ thống trong tâm hải khẽ rung động, truyền đến một dòng dữ liệu cảnh báo:
“Cảnh báo: Phát hiện dao động bất thường trong Thiên Đạo Pháp Tắc khu vực. Năng lượng nguyên thủy suy giảm. Tỷ lệ suy giảm: 0.001% mỗi ngày.”
Lâm Phàm nhíu mày. 0.001% có vẻ nhỏ, nhưng đây là Thần Giới, nơi pháp tắc gần như hoàn mỹ và ổn định. Một sự suy giảm dù nhỏ cũng là dấu hiệu vô cùng đáng ngại. Hắn lập tức rời khỏi bế quan, đi đến Thần Tháp Luân Hồi, nơi các Thần Vương thường xuyên giao lưu và trao đổi thông tin.
Tại Thần Tháp, Lâm Phàm lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các Thần Vương khác. Một vị Thần Vương trẻ tuổi đang phàn nàn:
“Ôi, dạo này tu luyện thật khó khăn. Linh mạch ở Phù Vân Thần Sơn của ta đã cạn kiệt nhanh hơn trước gấp đôi. Ta đã phải bỏ ra một khoản lớn để mua Thần Tinh từ các Thần Cung khác.”
Một Thần Vương lão luyện khác thở dài đáp:
“Ngươi nói đúng. Không chỉ linh mạch, ngay cả Thần Thú trong khu vực của ta cũng trở nên nóng nảy hơn, thường xuyên gây sự. Các loại Thần Dược cổ thụ cũng có dấu hiệu héo úa, sinh lực yếu kém. Ta đã thử dùng thần lực để nuôi dưỡng, nhưng hiệu quả không đáng kể.”
Những lời than phiền này không phải là cá biệt. Lâm Phàm nhận ra rằng đây là một hiện tượng phổ biến, chỉ là các Thần Vương khác chưa thực sự nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, hoặc họ chỉ coi đó là những biến đổi tự nhiên của pháp tắc vũ trụ.
“Chư vị Thần Vương, ta có một thắc mắc,” Lâm Phàm bất ngờ lên tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. “Dạo gần đây, ta cảm thấy năng lượng Thần Giới có phần suy yếu. Hơn nữa, ta còn chứng kiến một vài khe nứt không gian nhỏ xuất hiện ở khu vực biên giới Thần Giới với Hư Không. Chư vị có phát hiện điều tương tự không?”
Lời nói của Lâm Phàm khiến không khí trong Thần Tháp trở nên tĩnh lặng. Một vài Thần Vương gật gù, một vài người khác lộ vẻ kinh ngạc.
“Đúng là có!” Một Thần Vương râu bạc, trông có vẻ uyên bác, nói. “Ta đã nhận thấy những khe nứt không gian đó. Ban đầu, ta nghĩ đó chỉ là những lỗ hổng nhỏ do va chạm giữa các Tiểu Vũ Trụ phụ thuộc Thần Giới. Nhưng chúng xuất hiện ngày càng nhiều, và có vẻ như không hề ổn định, đôi khi còn phun trào ra những luồng khí tức hỗn độn.”
“Ta cũng vậy,” một Thần Nữ xinh đẹp tiếp lời, “Vùng đất Thần Hoa của ta, nơi nổi tiếng với các loại Thần Hoa quý hiếm, giờ đây có những khoảng không bị bóp méo, khiến cây cối không thể sinh trưởng. Các pháp tắc trong những khu vực đó cũng trở nên hỗn loạn, không thể vận dụng thần lực bình thường.”
Lâm Phàm lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Hệ thống của hắn lại phát ra tín hiệu:
“Phát hiện vết nứt không gian: Do Thiên Đạo Pháp Tắc suy yếu, khả năng duy trì ổn định không gian giảm sút. Các vết nứt là dấu hiệu của sự bào mòn từ Hư Không Vô Tận.”
“Bào mòn từ Hư Không Vô Tận…” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ về Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, chuyên nuốt chửng các vũ trụ. Chẳng lẽ, mối đe dọa đó lại đang quay trở lại?
Trong quá khứ, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó. Giờ đây, khi Thiên Đạo đang dần suy yếu, liệu phong ấn có bị lung lay?
Một Thần Chủ, người đã ngồi im lặng quan sát từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng lên tiếng. Đó là Thần Chủ Huyền Quang, một trong những người đứng đầu Hạo Thiên Thần Cung, người đã từng đánh giá cao Lâm Phàm. Ánh mắt của ông mang theo vẻ lo lắng sâu sắc.
“Những gì các ngươi nói không phải là ảo giác,” Thần Chủ Huyền Quang nói, giọng trầm đục. “Hàng trăm năm nay, Thần Giới đã âm thầm đối mặt với vấn đề này. Năng lượng vũ trụ đang cạn kiệt dần, và các vết nứt không gian xuất hiện ngày càng thường xuyên. Chúng ta đã cố gắng tìm nguyên nhân và khắc phục, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Một vài Thần Hoàng đã thử đi vào Hư Không để điều tra, nhưng không ai trở về.”
Thông tin này khiến các Thần Vương khác hoảng sợ. Ngay cả Thần Hoàng cũng không thể trở về? Điều đó có nghĩa là mối đe dọa không phải là chuyện nhỏ.
Thần Chủ Huyền Quang nhìn thẳng vào Lâm Phàm, như thể ông nhìn thấy một tia hy vọng nào đó trong đôi mắt của hắn.
“Lâm Phàm, ngươi có cảm nhận được điều gì khác thường không? Ngươi đến từ hạ giới, có lẽ tầm nhìn của ngươi khác với chúng ta, những người đã quen với sự ổn định của Thần Giới.”
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn không thể nói ra toàn bộ sự thật về bản thân mình là một mảnh linh hồn Thiên Đạo, nhưng hắn có thể tiết lộ những gì hắn cảm nhận được.
“Thưa Thần Chủ,” Lâm Phàm đáp, “Ta cảm thấy rằng sự suy yếu này không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần. Nó giống như một vết thương đang dần lan rộng từ gốc rễ của vũ trụ. Các pháp tắc đang trở nên lỏng lẻo, và có một luồng ý chí hỗn loạn, đói khát đang cố gắng xuyên qua từ bên ngoài.”
“Ý chí hỗn loạn, đói khát…” Thần Chủ Huyền Quang lặp lại, ánh mắt tràn đầy suy tư. “Ngươi có nghĩ rằng nó có liên quan đến truyền thuyết cổ xưa về ‘Hư Vô Thôn Phệ Giả’ không?”
Lâm Phàm gật đầu một cách nặng nề. “Rất có thể. Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng hy sinh để phong ấn nó, thì sự suy yếu của pháp tắc hiện tại chính là dấu hiệu cho thấy phong ấn đang bị phá vỡ, hoặc thậm chí là đã bị suy yếu đến cực điểm. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian, và Thần Giới của chúng ta có lẽ là điểm đến đầu tiên của nó.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến cả Thần Tháp chấn động. Mối đe dọa lớn nhất lịch sử vũ trụ, tưởng chừng chỉ là truyền thuyết, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng như vậy. Một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo bao trùm lấy mọi người.
Lâm Phàm cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh đang đè lên vai mình. Hắn biết rằng đây không chỉ là vấn đề của Thần Giới, mà là của toàn bộ Đa Vũ Trụ. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn, và chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Hắn không chỉ là Lâm Phàm nữa, hắn là hy vọng cuối cùng của Thiên Đạo.