Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:56:08 | Lượt xem: 2

Chân Thần Giới, một cõi hùng vĩ và tráng lệ hơn bất kỳ Tiên Giới nào Lâm Phàm từng biết, giờ đây ẩn chứa những vết nứt vô hình, những vết sẹo đang dần lan rộng trên tấm áo choàng của vũ trụ. Lâm Phàm, sau khi phi thăng thành công và dần chứng minh được thực lực của mình, đã không còn là một tân thần bị khinh thường. Hắn đã được một số thế lực Thần Giới nhìn nhận, thậm chí là trọng dụng, nhưng chính lúc này, một cảm giác bất an sâu sắc bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn.

Ban đầu, đó chỉ là những dấu hiệu tinh vi. Lâm Phàm nhận thấy Tiên Linh Chi Khí, thứ năng lượng dồi dào và thuần khiết nuôi dưỡng Thần Giới, dường như đang dần trở nên loãng hơn ở một số khu vực. Các Chân Thần và Thần Vương khác có thể cho rằng đó là do những trận chiến cổ xưa, sự cạn kiệt tài nguyên tự nhiên, hoặc đơn giản là một chu kỳ suy thoái tự nhiên của Thần Giới. Nhưng với Lâm Phàm, người mang trong mình mảnh linh hồn Thiên Đạo, sự cảm nhận của hắn sâu sắc hơn thế rất nhiều. Hắn không chỉ cảm nhận được sự suy giảm năng lượng, mà còn cảm thấy một sự “sai lệch” trong bản chất của nó, một sự “mất mát” ở tầng pháp tắc.

Trong một lần tham gia nhiệm vụ khám phá Thần Sơn Viễn Cổ, một ngọn núi được cho là có mạch thần linh hùng vĩ nhất Thần Giới, Lâm Phàm đã tận mắt chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng. Các mạch thần linh, vốn phải phun trào năng lượng bất tận, giờ đây chỉ còn rỉ ra những luồng khí yếu ớt, thậm chí có những đoạn đã hoàn toàn khô cạn. Không chỉ vậy, hắn còn phát hiện những khe nứt nhỏ như sợi chỉ, vô hình với mắt thường, nhưng lại rỉ ra một luồng khí lạnh lẽo, mang theo cảm giác hỗn loạn và hư vô. Những khe nứt này không phải là vết tích của chiến đấu hay phong ấn, mà dường như là những vết thương tự nhiên trên không gian, như thể chính không gian đang bị ăn mòn từ bên trong.

Lâm Phàm đã sử dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để quét và phân tích những hiện tượng này. Kết quả khiến hắn rùng mình. Hệ thống chỉ ra rằng “Thiên Đạo Pháp Tắc” của Chân Thần Giới đang bị suy yếu một cách có hệ thống. Các pháp tắc duy trì sự ổn định của không gian, thời gian, và năng lượng đang dần trở nên lỏng lẻo, dễ bị bẻ cong hoặc phá vỡ. Năng lượng không mất đi hoàn toàn, mà dường như đang bị “rò rỉ” ra ngoài thông qua những vết nứt không gian, chảy vào một khoảng không vô định, một nơi mà ngay cả Thiên Đạo Pháp Tắc cũng không thể với tới để bù đắp.

Một vị Thần Vương tên là Cổ Vân, người đã sống qua hàng triệu năm và được coi là một học giả uyên bác của Thần Giới, cũng đã nghiên cứu những hiện tượng kỳ lạ này. Ông ta đã dành hàng ngàn năm để quan sát các thiên tượng, các dòng năng lượng, và ghi chép lại những thay đổi. Cổ Vân Thần Vương đã đưa ra giả thuyết về “Chu Kỳ Hỗn Loạn” của Thần Giới, cho rằng sau một thời gian thịnh vượng, Thần Giới sẽ trải qua một giai đoạn suy yếu trước khi tái sinh. Tuy nhiên, ông ta không thể lý giải được bản chất của những vết nứt không gian hay cảm giác rỗng tuếch mà ông thỉnh thoảng cảm nhận được.

Lâm Phàm đã tìm đến Cổ Vân Thần Vương để trao đổi. Hắn không nói về hệ thống hay các mảnh linh hồn Thiên Đạo, mà chỉ trình bày những quan sát và phân tích của mình một cách khéo léo. Cổ Vân Thần Vương kinh ngạc trước sự tinh tường và chiều sâu hiểu biết của Lâm Phàm, đặc biệt là khi Lâm Phàm chỉ ra rằng những vết nứt không gian không phải là ngẫu nhiên, mà dường như đang “lây lan” theo một quy luật nào đó, hướng về một “trung tâm” vô hình nào đó ở rìa Thần Giới.

Trong khi đang thảo luận, một tiếng vang kinh thiên động địa đột nhiên xé toạc không gian. Trên bầu trời, một vết nứt khổng lồ hình thành, không phải là một khe nứt nhỏ, mà là một vết rách sâu hun hút, đủ lớn để nuốt chửng một ngọn núi. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí đen kịt, mang theo mùi của sự hủy diệt và hỗn loạn, tràn ra, bắt đầu ăn mòn mọi thứ nó chạm vào. Các thần linh xung quanh hoảng loạn, những pháp tắc bình thường không thể ngăn chặn sự lan rộng của luồng khí này. Cổ Vân Thần Vương biến sắc, ông ta chưa từng thấy một vết nứt không gian nào lớn đến vậy, hay đáng sợ đến thế.

Lâm Phàm không chút do dự. Hắn biết mình không thể để vết nứt này lan rộng. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi sợ hãi nguyên thủy chợt lóe lên trong ký ức đang dần thức tỉnh của hắn. Đây không phải là một vết rách không gian thông thường; đây là một cổng nối tới một nơi kinh hoàng hơn. Hắn bộc phát toàn bộ thần lực, Thiên Đạo Chân Nguyên cuộn trào trong cơ thể, biến thành một luồng ánh sáng vàng rực. Hắn lao thẳng vào luồng khí đen, sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống để cố gắng hiểu rõ bản chất của nó, đồng thời dùng Thiên Đạo Pháp Tắc của mình để ổn định không gian xung quanh vết nứt.

Sức mạnh của luồng khí Hư Vô quá lớn, nó không ngừng ăn mòn phòng ngự của Lâm Phàm. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như muốn bị xé nát, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy bị phân tán và sự hy sinh của nó càng trở nên rõ ràng hơn. Chính lúc này, một phần ký ức ẩn sâu trong linh hồn Lâm Phàm chợt bùng nổ. Hắn nhìn thấy hình ảnh một thực thể khổng lồ, đen tối, không có hình dạng rõ ràng, đang nuốt chửng các vì sao, các vũ trụ. “Hư Vô Thôn Phệ Giả!” Cái tên này bật ra trong tâm trí hắn, mang theo nỗi kinh hoàng và sự căm ghét sâu sắc. Hắn nhận ra, sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc, sự cạn kiệt năng lượng, và những vết nứt không gian này không phải là một chu kỳ tự nhiên, mà là những triệu chứng của một mối đe dọa vũ trụ đang quay trở lại, đang dần xuyên qua rào cản của Thần Giới.

Với sự thức tỉnh của ký ức này, sức mạnh của Lâm Phàm dường như được kích hoạt thêm một tầng. Hắn không còn chỉ phòng ngự, mà bắt đầu chủ động “tịnh hóa” và “phong tỏa” luồng khí Hư Vô. Hắn vung tay, các pháp tắc của không gian và thời gian được hắn bẻ cong, cố gắng thu hẹp vết nứt. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của toàn bộ vũ trụ. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang đè nặng lên vai hắn.

Cuối cùng, với nỗ lực phi thường, Lâm Phàm đã tạm thời phong tỏa được vết nứt, ngăn chặn luồng khí Hư Vô tiếp tục tràn ra. Hắn quay lại, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng nhìn Cổ Vân Thần Vương và các thần linh khác. Hắn biết rằng, Thần Giới đang đứng trước một hiểm họa chưa từng có, và hắn, Lâm Phàm, chính là hy vọng duy nhất để đối mặt với nó. Sự kiện này đã củng cố quyết tâm của hắn, không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn phải tìm ra cách để tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8