Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:56:39 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm đang tĩnh tọa trên một đỉnh núi Thần Sơn cao vút, hấp thu tinh hoa Thần Giới. Xung quanh hắn, Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn như thác đổ, Thần Linh Khí lấp lánh như ngàn vạn tinh tú, tạo nên một cảnh tượng tu luyện tuyệt mỹ. Hắn vừa đột phá cảnh giới Thần Vương, sức mạnh đã vượt xa những Thần Vương bình thường, có thể sánh ngang với một số Thần Hoàng yếu hơn. Thế nhưng, trong lúc vận chuyển công pháp, Lâm Phàm đột nhiên cảm thấy một sự bất ổn nhỏ. Dòng Thần Linh Khí vốn dĩ thuần khiết và liên tục, bỗng chốc trở nên hỗn loạn, như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt mạch nguồn. Hắn nhíu mày, mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên thấu hư không, nhìn sâu vào bản chất của Thần Giới.

Vốn dĩ, Thần Giới được chống đỡ bởi hệ thống pháp tắc chặt chẽ và hùng mạnh, là nền tảng cho sự tồn tại và phát triển của vô số sinh linh cùng các vũ trụ hạ đẳng. Nhưng giờ đây, Lâm Phàm cảm nhận được những vết nứt vô hình trong các pháp tắc đó. Chúng không phải là những vết nứt vật lý, mà là sự rạn nứt trong chính trật tự và quy luật vận hành của Thần Giới. Những vết rạn này tuy nhỏ, nhưng lại ẩn chứa một mối nguy hiểm khôn lường.

Chỉ vài canh giờ sau, một sự kiện kinh hoàng đã xác nhận linh cảm của Lâm Phàm. Từ phương Đông xa xôi, một luồng năng lượng hỗn loạn đột ngột bùng phát, kéo theo tiếng nổ xé tai vang vọng khắp cả Thần Giới. Đó là khu vực “Thần Quang Hồ”, một hồ nước thánh địa nơi Thần Linh Khí cô đặc đến mức hóa lỏng, là nơi tu luyện lý tưởng cho vô số Thần Giới cường giả. Nhưng giờ đây, Thần Quang Hồ đã biến mất. Không phải cạn kiệt, mà là tan biến, như thể một phần không gian và pháp tắc ở đó đã bị xóa sổ hoàn toàn.

Một vết nứt không gian khổng lồ, đen kịt và xoáy tròn, hiện ra tại vị trí Thần Quang Hồ từng tồn tại. Từ vết nứt đó, những luồng khí đen kịt mang theo hơi thở của sự mục rữa và hỗn loạn tuôn trào, lan rộng ra khắp vùng. Những Thần Nhân, Thần Tướng đang tu luyện gần đó, không kịp phản ứng đã bị hút vào trong vết nứt, không một tiếng động, không một dấu vết. Ngay cả những Thần Vương cố gắng tiếp cận để cứu viện cũng bị những luồng khí đen đó làm cho sức mạnh suy yếu, pháp tắc trong cơ thể trở nên bất ổn, suýt chút nữa là tẩu hỏa nhập ma.

Tin tức về sự việc ở Thần Quang Hồ nhanh chóng lan truyền khắp Thần Giới, gây ra một làn sóng hoảng loạn chưa từng có. Các Thần Hoàng, Thần Đế từ những thế lực tối cao bắt đầu triệu tập khẩn cấp, cố gắng tìm ra nguyên nhân và cách khắc phục. Lâm Phàm, với khả năng đặc biệt của mình, đã bay đến hiện trường ngay lập tức. Hắn không màng đến những luồng khí đen hỗn loạn đang ăn mòn không gian, mà trực tiếp sử dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để quét và phân tích.

Kết quả phân tích khiến Lâm Phàm rùng mình. Vết nứt không gian này không phải là do một cường giả nào đó tạo ra, hay do một loại bảo vật tự nhiên bùng nổ. Nó là một vết thương trong chính “Thiên Đạo Pháp Tắc” của Thần Giới. Những luồng khí đen kịt kia không phải là ma khí hay năng lượng tà ác thông thường, mà là “Hư Vô Năng Lượng” – năng lượng của sự trống rỗng, của sự hủy diệt tuyệt đối, có khả năng ăn mòn cả pháp tắc và bản nguyên vũ trụ. Chúng đang dần thẩm thấu vào Thần Giới, từ từ phá hủy cấu trúc của nó.

Trong khoảnh khắc đó, một dòng ký ức cổ xưa bỗng ùa về trong tâm trí Lâm Phàm, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ hùng vĩ, bao la, đang bị một thực thể khổng lồ, đen kịt nuốt chửng. Hắn nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng của vô số sinh linh, tiếng rạn nứt của các pháp tắc, và cuối cùng là hình ảnh một “Thiên Đạo” hóa thành vô số mảnh nhỏ, hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa đó. “Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm lẩm bẩm, tên gọi này bật ra từ sâu thẳm ký ức, mang theo sự sợ hãi nguyên thủy và một cảm giác trách nhiệm nặng nề.

Hắn chợt hiểu ra. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc, sự cạn kiệt năng lượng, và những vết nứt không gian này chính là những dấu hiệu đầu tiên của sự trở lại của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mối phong ấn đã suy yếu sau vô số kỷ nguyên, và thực thể kinh hoàng đó đang dần tìm cách xuyên qua các khoảng không hỗn độn để nuốt chửng vũ trụ này, giống như nó đã từng làm với vô số vũ trụ khác trong quá khứ.

Quay trở lại “Vạn Đạo Thần Sơn” – nơi trú ngụ của liên minh các Thần Hoàng và Thần Đế, Lâm Phàm phát hiện không khí vô cùng căng thẳng. Các Thần Hoàng, mỗi người đều là những tồn tại đứng trên đỉnh phong của Thần Giới, đang tranh cãi kịch liệt về nguyên nhân của sự việc. Một số cho rằng đó là do sự trỗi dậy của một thế lực tà ác cổ xưa, số khác lại nghĩ là do sự bất ổn tự nhiên của Thần Giới. Không ai trong số họ có thể nhận ra được bản chất thực sự của vấn đề.

Thần Hoàng Tịch Diệt, một trong những Thần Hoàng mạnh nhất, vung tay, một tia sáng hủy diệt xé nát không gian. “Bất kể là gì, chúng ta phải tìm cách vá lại lỗ hổng không gian đó và tiêu diệt nguồn năng lượng hỗn loạn!” ông ta gầm lên. Nhiều Thần Hoàng khác gật đầu đồng ý, nhưng trong mắt họ vẫn lộ rõ vẻ hoang mang.

Lâm Phàm bước tới, giọng nói trầm ổn vang vọng giữa đại điện ồn ào. “Các vị Thần Hoàng, tôi nghĩ việc vá lỗ hổng chỉ là trị ngọn, không trị gốc.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Một Thần Hoàng trẻ tuổi hơn, Thần Hoàng Quang Minh, khinh thường nói: “Ngươi, một Thần Vương mới thăng, biết gì về việc này?”

Lâm Phàm không để tâm. “Vết nứt không gian đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên. Nó là triệu chứng của sự suy yếu nghiêm trọng trong Thiên Đạo Pháp Tắc của Thần Giới chúng ta. Năng lượng hỗn loạn đó là Hư Vô Năng Lượng, đến từ bên ngoài vũ trụ, và nguồn gốc của nó là Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

Lời nói của Lâm Phàm như một tiếng sét đánh ngang tai. Khái niệm “Hư Vô Thôn Phệ Giả” quá xa lạ, quá kinh hoàng đối với hầu hết các Thần Hoàng. Họ chỉ biết đến những truyền thuyết xa xôi về các chủng tộc ngoài vũ trụ, chứ chưa từng nghe về một thực thể có thể nuốt chửng cả một vũ trụ.

Thần Hoàng Tịch Diệt cau mày, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phàm. “Hư Vô Thôn Phệ Giả? Ngươi dựa vào đâu mà nói ra những lời kinh thiên động địa như vậy?”

Lâm Phàm không giải thích quá nhiều. Hắn chỉ vung tay, một luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo bao phủ lấy vết nứt không gian trên không trung. Từ trong ánh sáng đó, hình ảnh về một vũ trụ đang tan rã, về một thực thể khổng lồ với những xúc tu đen kịt đang nuốt chửng các vì sao, dần dần hiện ra trước mắt tất cả Thần Hoàng. Đó là một đoạn ký ức Thiên Đạo mà Lâm Phàm đã hấp thu, được hắn tái hiện lại bằng sức mạnh của mình.

Cả đại điện chìm vào im lặng chết chóc. Sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt của từng Thần Hoàng. Những hình ảnh đó quá chân thực, quá khủng khiếp, khiến họ không thể không tin. Mối đe dọa này không phải đến từ kẻ thù nội bộ, cũng không phải từ một thế lực ngoại vực thông thường. Đây là mối đe dọa đến từ tận cùng của sự tồn tại, đến từ bên ngoài mọi khái niệm về vũ trụ.

Lâm Phàm thu lại ánh sáng, sắc mặt nghiêm trọng. “Nếu chúng ta không tìm ra cách để củng cố Thiên Đạo Pháp Tắc, nếu chúng ta không đối mặt với mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả, thì không chỉ Thần Giới này, mà toàn bộ các vũ trụ hạ đẳng khác cũng sẽ bị nuốt chửng. Sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra một phong ấn kéo dài vô số kỷ nguyên, nhưng phong ấn đó đang dần suy yếu. Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ không chỉ là bảo vệ Thần Giới, mà là bảo vệ toàn bộ vũ trụ.”

Lời nói của Lâm Phàm vang vọng, gieo rắc một nỗi sợ hãi tột cùng nhưng cũng là một sự thức tỉnh mạnh mẽ trong lòng các Thần Hoàng. Họ đã quen với việc chiến đấu vì lợi ích cá nhân, vì tông môn, vì Thần Giới của mình. Nhưng đây là lần đầu tiên họ phải đối mặt với một mối đe dọa mang tính hủy diệt vũ trụ. Thần Hoàng Tịch Diệt, sau một hồi trầm ngâm, thở dài. “Vậy, ngươi có kế sách gì không, Lâm Phàm?”

Lâm Phàm nhìn ra ngoài, nơi bầu trời Thần Giới đang dần bị những luồng khí đen u ám bao phủ. “Tôi cần tìm thêm những mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Chúng rải rác khắp các vũ trụ, và khi được tập hợp lại, chúng sẽ là chìa khóa để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, có thể đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt kiên định. “Và tôi cần sự giúp đỡ của tất cả các vị. Chúng ta phải thành lập một liên minh, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.”

Cả Thần Giới đã thức tỉnh trước mối đe dọa mới. Cuộc hành trình của Lâm Phàm, từ một thiếu niên phế vật, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, mang trên vai trọng trách bảo vệ toàn bộ vũ trụ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go và khốc liệt nhất trong lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8