Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 436
Trong Chân Thần Giới, nơi mà từng hơi thở đều mang theo khí tức của Đại Đạo, Lâm Phàm đã dần thích nghi với môi trường khắc nghiệt nhưng tràn đầy cơ duyên này. Hắn không còn là Tân Thần bị khinh thường như những ngày đầu, mà đã trở thành một nhân vật có tiếng tăm nhất định, đủ sức khiến các thế lực Thần Giới phải lưu tâm. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài hùng vĩ và tráng lệ của Thần Giới, Lâm Phàm nhận ra một sự mục ruỗng đang âm thầm lan rộng, một thứ mà ngay cả những Thần Vương cổ xưa nhất cũng không thể lý giải toàn diện.
Một buổi sáng nọ, khi Lâm Phàm đang bế quan trong Linh Sơn Thần Điện của Thiên Đạo Thần Tông – nơi hắn tạm thời nương náu sau khi thể hiện thực lực trong một cuộc tranh đoạt thần vật – hắn cảm nhận được điều bất thường. Nguồn Thần Linh Chi Khí dồi dào chảy khắp Linh Sơn bỗng dưng suy yếu đi trông thấy. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là sự biến động năng lượng cục bộ, nhưng khi vận dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” để kiểm tra, một sự thật đáng sợ dần hé lộ.
Hệ thống không chỉ phân tích được sự suy giảm về lượng mà còn chỉ ra sự biến chất trong bản nguyên của Thần Linh Chi Khí. Nó không còn thuần túy và ổn định như trước, mà mang theo một chút tạp chất, một chút rỗng tuếch, như thể có thứ gì đó đã bị rút ruột từ sâu bên trong. Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn xuyên qua vô số lớp không gian, cảm nhận được một sự “mệt mỏi” của các pháp tắc xung quanh. Đây không phải là sự cố, mà là một hiện tượng mang tính hệ thống.
Trong những ngày tiếp theo, các tin tức từ khắp Thần Giới bắt đầu đổ về. Các vùng đất linh mạch khô cạn đột ngột, Thần Khí cổ xưa mất đi linh quang, và tệ hơn cả là sự xuất hiện ngày càng nhiều của “Vết Nứt Hư Không” – những vết rách tối tăm trên bầu trời Thần Giới, nơi năng lượng hỗn loạn từ bên ngoài vũ trụ tràn vào, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Ban đầu, các Thần Vương cho rằng đó là do sự biến đổi của thiên địa, hoặc là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới sắp đến. Một số Thần Tôn thì đổ lỗi cho các cuộc chiến tranh giành quyền lực đã làm tổn hại đến nguồn gốc của Thần Giới. Nhưng Lâm Phàm biết, sự thật còn kinh hoàng hơn nhiều.
Hắn đến một vùng đất từng là Thánh Địa tu luyện của một Thần Tộc cổ xưa, nay đã trở thành phế tích hoang tàn. Không phải do chiến tranh, mà do một Vết Nứt Hư Không khổng lồ đã nuốt chửng cả một phần đại lục. Lâm Phàm đứng giữa đống đổ nát, kích hoạt hệ thống “Phân Tích” ở mức cao nhất, tập trung vào những gì còn sót lại của pháp tắc không gian và năng lượng. Từng dòng dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí hắn, nhưng lần này, chúng không chỉ là số liệu. Chúng là những cảm xúc, những ký ức rời rạc, những tiếng rên rỉ từ sâu thẳm vũ trụ.
Một mảnh ký ức Thiên Đạo chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm, rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đây. Hắn thấy một hình ảnh mờ ảo của một thực thể khổng lồ, vô định hình, đang xé toạc tấm màn vũ trụ. Đó là “Hư Vô Thôn Phệ Giả”, và hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi phải hy sinh bản thân để phong ấn nó. Giờ đây, hàng tỷ kỷ nguyên đã trôi qua, phong ấn đang dần suy yếu. Và sự suy yếu của “Thiên Đạo Pháp Tắc” trong Thần Giới chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán sức mạnh và ý chí của mình ra khắp các thế giới để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mỗi pháp tắc, mỗi quy luật vận hành của các Vũ Trụ, đều là một phần của Thiên Đạo. Khi Thiên Đạo Nguyên Thủy suy yếu, những pháp tắc đó cũng mất đi sự vững chắc, trở nên mong manh. Thần Linh Chi Khí cạn kiệt, Vết Nứt Hư Không xuất hiện, tất cả đều là triệu chứng của cùng một căn bệnh: sự suy tàn của bản nguyên vũ trụ.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận gánh nặng đè lên vai. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật tìm cách tu luyện để trả thù hay trở nên mạnh mẽ. Hắn là một mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo, gánh vác sứ mệnh tái sinh và bảo vệ vô số Vũ Trụ. Các mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn là những mảnh ghép của một bức tranh tổng thể về thảm họa vũ trụ.
Hắn trở về Thiên Đạo Thần Tông, tâm trạng nặng trĩu. Trưởng lão Đạo Huyền, một vị Thần Vương đã sống qua hàng vạn năm, là người duy nhất trong tông môn đủ khả năng nói chuyện với Lâm Phàm về những vấn đề sâu xa này. Đạo Huyền đang ngồi thiền trong chính điện, ánh mắt đầy vẻ lo âu.
“Lâm Phàm, con đã trở về,” Đạo Huyền khẽ nói, không cần Lâm Phàm lên tiếng. “Thần Giới đang trải qua một biến động lớn. Các vị Thần Hoàng đang triệu tập một đại hội, thảo luận về việc phong ấn các Vết Nứt Hư Không và khôi phục linh mạch. Nhưng ta cảm thấy, mọi thứ không đơn giản như vậy.”
Lâm Phàm gật đầu. “Trưởng lão, con có một suy đoán, có thể sẽ khiến ngài kinh ngạc.”
Hắn kể lại những gì mình đã cảm nhận và phân tích được, về sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc, về những ký ức mơ hồ về Hư Vô Thôn Phệ Giả. Đạo Huyền lắng nghe với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, đôi mắt cổ kính hiện lên sự kinh hoàng pha lẫn một tia sáng của sự giác ngộ.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả… một cái tên đã bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên trước,” Đạo Huyền thì thầm. “Các thư tịch cổ xưa nhất chỉ nhắc đến nó như một truyền thuyết, một ác mộng đã bị Thiên Đạo trấn áp. Chẳng lẽ, nó đang trở lại?”
“Không phải trở lại, Trưởng lão,” Lâm Phàm sửa lời. “Nó chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ bị phong ấn. Và phong ấn đó, chính là Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để tạo ra. Giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, phong ấn cũng không còn vững chắc nữa. Các Vết Nứt Hư Không chính là những ‘vết thương’ trên cơ thể vũ trụ, nơi Hư Vô Thôn Phệ Giả đang cố gắng xuyên qua.”
Đạo Huyền đứng dậy, vẻ mặt đầy phức tạp. “Nếu đúng như con nói, thì đây không chỉ là nguy cơ của Thần Giới, mà là của toàn bộ Vũ Trụ.”
“Chính xác,” Lâm Phàm nói, giọng kiên định. “Và con tin rằng, con có liên quan đến điều này. Con mang trong mình một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những ký ức này không phải ngẫu nhiên mà đến.”
Đạo Huyền nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thâm ý. “Vậy con định làm gì?”
“Con cần phải tìm ra những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để tái sinh Thiên Đạo, hoặc tạo ra một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn,” Lâm Phàm đáp. “Trước khi Hư Vô Thôn Phệ Giả hoàn toàn thoát ra và nuốt chửng tất cả.”
Đạo Huyền gật đầu chậm rãi. “Đây là một sứ mệnh vĩ đại, và cũng là một gánh nặng khổng lồ. Con có thể sẽ phải đối đầu với những thế lực mà ngay cả Thần Hoàng cũng phải e dè, bởi vì họ có thể đang giữ những mảnh vỡ đó mà không hề hay biết.”
“Con biết,” Lâm Phàm nói. “Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Nếu không, tất cả sẽ bị hủy diệt.”
Từ khoảnh khắc đó, mục tiêu của Lâm Phàm tại Thần Giới không chỉ là tu luyện, mà là truy tìm các manh mối về mảnh vỡ Thiên Đạo. Hắn nhìn lên bầu trời Thần Giới, nơi những Vết Nứt Hư Không đang dần lan rộng như những vết sẹo đáng sợ. Trong sâu thẳm tâm trí, hắn cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng của Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, chỉ dẫn hắn con đường phải đi. Cuộc khủng hoảng này không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một hành trình mới, vĩ đại hơn, nguy hiểm hơn bao giờ hết.