Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:57:20 | Lượt xem: 2

Chương 437: Dấu Hiệu Hủy Diệt và Lời Thì Thầm Của Thiên Đạo

Lâm Phàm đặt chân lên Thần Giới đã được một thời gian. Không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ở hạ giới, hay Tân Tiên bị coi thường ở Tiên Giới, hắn giờ đây là một cường giả được nể trọng trong Vạn Thần Cung, một trong những thế lực hàng đầu của Thần Giới. Vạn Thần Cung không phải là tông môn, mà là một tổ chức liên minh của các Chân Thần, nơi tập trung những tinh hoa của Thần Giới để cùng nhau bảo vệ hòa bình và trật tự.

Thần Giới hùng vĩ, tráng lệ hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng đặt chân tới. Các đỉnh núi cao ngất xuyên mây, những dòng sông Thần Tinh lấp lánh chảy xiết, và vô số sinh linh mang huyết mạch thần thánh sinh sống. Năng lượng Thần Linh Chi Khí ở đây dày đặc đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù, nuôi dưỡng vạn vật. Tuy nhiên, sau những tháng ngày đầu tiên choáng ngợp, Lâm Phàm bắt đầu nhận ra những điều bất thường.

Đó là một buổi sáng, khi Lâm Phàm đang bế quan tu luyện công pháp “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết” mà hắn tự sáng tạo dựa trên khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình. Hắn cảm thấy Thần Linh Chi Khí xung quanh có chút hỗn loạn, không còn thuần khiết như trước. Một luồng khí tức u ám, lạnh lẽo chợt lóe lên rồi biến mất, khiến hắn giật mình mở mắt. Hắn cố gắng tập trung tinh thần, dùng khả năng Thiên Đạo trong mình để cảm nhận, nhưng cảm giác đó quá mơ hồ, như một bóng ma lướt qua tâm trí.

Không chỉ vậy, trong những lần ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn thường xuyên nghe thấy những lời đồn đại kỳ lạ. Một số Thần Thành ở biên giới Thần Giới bỗng nhiên cạn kiệt năng lượng, cây cối héo úa, sinh linh suy yếu. Các mỏ Thần Tinh vốn dồi dào nay khô cạn không rõ nguyên nhân. Ban đầu, mọi người chỉ cho rằng đó là do một số thế lực ngầm tranh giành tài nguyên, hoặc do biến động địa chất tự nhiên. Nhưng Lâm Phàm, với bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh, lại cảm thấy có gì đó sâu xa hơn.

Một ngày nọ, Vạn Thần Cung nhận được tin cấp báo từ Thần Giới Tây Cực. Một vùng lãnh thổ rộng lớn bỗng nhiên bị bao phủ bởi một màn sương đen kỳ lạ, nuốt chửng mọi sự sống. Các Chân Thần được phái đi điều tra đều mất tích không dấu vết. Các Thần Vương của Vạn Thần Cung tỏ ra lo lắng, cử một đội tinh nhuệ do Thần Vương Càn Khôn dẫn đầu, cùng với Lâm Phàm và một số Chân Thần trẻ tuổi khác, đến Tây Cực điều tra.

Khi đến gần Tây Cực, không khí trở nên nặng nề, u ám. Thần Linh Chi Khí loãng đi đáng kể, thay vào đó là một loại năng lượng lạnh lẽo, mang theo ý vị chết chóc. Từ xa nhìn lại, một màn sương đen khổng lồ bao trùm lấy một phần ba vùng trời Tây Cực, như một lỗ đen đang nuốt chửng ánh sáng. Thần Vương Càn Khôn, một lão nhân tóc bạc nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng, cau mày: “Đây không phải là ma khí, cũng không phải tà khí. Khí tức này… ta chưa từng thấy bao giờ.”

Lâm Phàm bước tới gần, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Hắn “thấy” được bản chất của màn sương đen đó: đó là sự hỗn loạn của pháp tắc, sự suy tàn của năng lượng, và những vết nứt nhỏ li ti trong không gian đang bị nén ép lại. Chúng không phải là vết nứt do chiến đấu hay không gian bị xé rách thông thường, mà là sự bào mòn, mục ruỗng từ bên trong.

“Sư thúc Càn Khôn, đây là… sự suy yếu của pháp tắc không gian,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng trầm xuống. “Không chỉ là không gian, mà là tất cả các pháp tắc ở vùng này đều đang bị bào mòn. Năng lượng Thần Linh Chi Khí không phải biến mất, mà là bị ‘chuyển hóa’ thành một dạng năng lượng khác, vô cùng hỗn loạn và mang tính hủy diệt.”

Thần Vương Càn Khôn và các Chân Thần khác kinh ngạc. “Bào mòn pháp tắc? Chuyển hóa năng lượng? Sao có thể có chuyện đó?” Một Chân Thần trẻ tuổi tên Lạc Vũ hỏi, vẻ mặt đầy hoài nghi. “Pháp tắc của Thần Giới là bất biến, là nền tảng của vạn vật!”

Lâm Phàm không giải thích nhiều, hắn chỉ ngón tay về phía một vách đá gần đó. Vách đá vốn vững chắc như thép thần, nay lại xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, và từ những vết nứt đó, một luồng khí đen mỏng manh đang rỉ ra. Hắn lại chỉ tay lên bầu trời, nơi một ngôi sao nhỏ lấp lánh bỗng nhiên vụt tắt, không phải do rơi rụng, mà như bị một bàn tay vô hình bóp nát.

“Đây là dấu hiệu,” Lâm Phàm nói, ánh mắt xa xăm. “Dấu hiệu cho thấy Thiên Đạo Pháp Tắc của Thần Giới đang suy yếu. Năng lượng cạn kiệt, các vết nứt không gian không ngừng xuất hiện, không phải do lực lượng bên ngoài tác động, mà là từ chính bên trong pháp tắc đang mục rỗng.”

Khi Lâm Phàm nói những lời đó, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn bỗng nhiên rung động dữ dội. Một luồng ký ức mơ hồ nhưng đầy bi thương ập đến. Hắn thấy một Vũ Trụ Nguyên Thủy rực rỡ, rồi một bóng đen khổng lồ từ Hư Vô kéo đến, nuốt chửng mọi thứ. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, một thực thể vĩ đại, tự mình phân tán, hy sinh để phong ấn mối đe dọa đó. Ký ức này chỉ là một thoáng chớp nhoáng, nhưng nó đủ để Lâm Phàm hiểu ra: sự suy yếu của Thần Giới không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là hậu quả của một sự kiện kinh hoàng từ vô số kỷ nguyên trước, và mối đe dọa đó đang dần quay trở lại.

Thần Vương Càn Khôn nhìn Lâm Phàm, đôi mắt đầy vẻ dò xét. “Tiểu tử, ngươi biết gì? Những điều ngươi nói… quá mức kinh thế hãi tục.”

Lâm Phàm lắc đầu. “Cháu không biết rõ, nhưng bản năng mách bảo cháu rằng đây là một vấn đề nghiêm trọng hơn bất cứ ai từng nghĩ. Nếu không ngăn chặn, không chỉ Tây Cực, mà toàn bộ Thần Giới, rồi đến cả Tiên Giới và hạ giới, đều sẽ bị nuốt chửng.”

Các Chân Thần khác xì xào bàn tán, có người tin, có người hoài nghi. Nhưng Thần Vương Càn Khôn, với kinh nghiệm sống hàng vạn năm, cảm nhận được sự chân thành và cấp bách trong lời nói của Lâm Phàm. Ông cũng cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ màn sương đen, một áp lực không đến từ sức mạnh cụ thể, mà từ sự mục ruỗng của quy luật.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Thần Vương Càn Khôn hỏi, nhìn thẳng vào Lâm Phàm. Ông biết rằng thiếu niên này, dù tuổi đời còn trẻ, nhưng lại mang trong mình sự thấu hiểu sâu sắc mà ngay cả các Thần Vương cũng không có.

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vết nứt không gian, năng lượng cạn kiệt, màn sương đen nuốt chửng… tất cả đều là những triệu chứng của một căn bệnh vũ trụ đang lan rộng. Hắn cảm nhận được sức nặng của sứ mệnh đang đè lên vai mình, sứ mệnh mà hắn chỉ vừa mới mơ hồ nhận thức được. Hắn phải tìm hiểu rõ hơn, phải tìm cách ngăn chặn nó, không chỉ vì Thần Giới, mà vì toàn bộ các Vũ Trụ đang nằm trong tầm ảnh hưởng của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

“Chúng ta cần phải điều tra sâu hơn vào bên trong màn sương đen này,” Lâm Phàm kiên quyết nói. “Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà là một dấu hiệu cảnh báo. Cháu tin rằng, câu trả lời cho sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc nằm ở đó.”

Thần Vương Càn Khôn gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. “Được. Lâm Phàm, ngươi dẫn đường. Ta tin vào trực giác của ngươi.”

Cả đội tiến vào màn sương đen, không khí càng lúc càng lạnh lẽo và nặng nề. Lâm Phàm cảm thấy mảnh linh hồn Thiên Đạo trong mình rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con thuyền đang cố gắng giữ vững trước cơn bão vũ trụ. Hắn biết, mối đe dọa thực sự đang chờ đợi họ ở phía trước, và đây chỉ là một cái nhìn thoáng qua về sự kinh hoàng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng đối mặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8