Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:57:41 | Lượt xem: 2

Chương 438

Lâm Phàm sải bước trên những con đường đá ngọc thạch của Thần Giới, nơi ánh sáng thần thánh dường như tự nhiên tỏa ra từ vạn vật, và năng lượng thần linh dồi dào đến mức có thể cảm nhận được qua từng hơi thở. Sau khi chứng minh thực lực qua một vài cuộc tỷ thí và nhiệm vụ khó khăn, hắn đã không còn bị các thế lực Thần Giới coi thường là một Tân Thần mới phi thăng. Danh tiếng của hắn, tuy chưa vang dội khắp chín tầng trời, nhưng cũng đủ để hắn có được sự tôn trọng và tự do nhất định để khám phá. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Phàm, một cảm giác bất an mơ hồ đã âm ỉ từ lâu, tựa như một sợi chỉ đen vương vấn trong tấm lụa vàng óng ánh của Thần Giới.

Kể từ khi đặt chân lên mảnh đất này, Lâm Phàm đã nhận thấy một điều kỳ lạ. Dù Tiên Linh Chi Khí ở Tiên Giới đã là cực hạn, nhưng Thần Giới lại tràn ngập Thần Linh Chi Khí, một loại năng lượng thuần túy và cao cấp hơn. Tuy nhiên, sự dồi dào này đôi khi lại mang theo một sự bất thường tinh vi. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn, vốn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo, luôn hoạt động không ngừng, quét qua mọi pháp tắc và năng lượng xung quanh. Gần đây, hệ thống liên tục báo cáo những dữ liệu bất ổn về “Độ ổn định Pháp Tắc Vũ Trụ” và “Mức độ suy giảm năng lượng nguyên thủy”. Ban đầu, Lâm Phàm cho rằng đó là do sự khác biệt giữa các thế giới, nhưng càng đi sâu vào Thần Giới, hắn càng nhận ra vấn đề nghiêm trọng hơn.

Một buổi sáng nọ, khi đang ngồi thiền định dưới một Cổ Thần Thụ khổng lồ, hấp thu Thần Linh Chi Khí, Lâm Phàm đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc lướt qua. Đó là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo và hỗn loạn, tựa như một cái bóng thoáng qua trong tâm trí hắn. Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua không gian. Không có gì bất thường. Nhưng cảm giác đó quá rõ ràng để có thể bỏ qua. Hắn kích hoạt khả năng phân tích của hệ thống, tập trung vào khu vực vừa cảm nhận được sự bất thường. Một luồng dữ liệu phức tạp hiện lên, chỉ ra một điểm yếu nhỏ trong kết cấu không gian, nơi năng lượng đang rò rỉ ra bên ngoài một cách vô hình, và pháp tắc đang bị xói mòn một cách chậm chạp.

“Độ ổn định không gian: 87.3% (giảm dần). Mức độ suy yếu Pháp Tắc Thiên Đạo khu vực: 0.01% (tăng dần).”

Con số này khiến Lâm Phàm cau mày. 0.01% nghe có vẻ nhỏ, nhưng đối với một thứ như Pháp Tắc Thiên Đạo, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng là một dấu hiệu cực kỳ đáng ngại. Hắn quyết định rời khỏi Cổ Thần Thụ, bí mật điều tra. Mục tiêu đầu tiên của hắn là những khu vực mà Thần Giới thường dùng để phong ấn những sinh vật cổ xưa hoặc những di tích nguy hiểm. Theo lẽ thường, những nơi đó phải được gia cố bằng Pháp Tắc Thiên Đạo mạnh mẽ nhất. Nếu có sự suy yếu, nó sẽ biểu hiện rõ ràng nhất ở đó.

Hắn du hành đến một vực sâu cấm địa được gọi là “Hắc Uyên”, nơi được cho là giam giữ một Chân Thần vi phạm Thần Quy từ hàng triệu năm trước. Vực sâu này vốn bị bao phủ bởi vô số tầng cấm chế và pháp trận do các Thần Hoàng cường đại nhất thiết lập. Tuy nhiên, khi Lâm Phàm tiến vào, hắn nhận thấy một điều bất thường. Không khí xung quanh không còn thuần khiết như thường lệ, mà mang theo một chút cảm giác nặng nề, u ám, tựa như một luồng gió độc đang âm thầm xâm nhập.

Sử dụng Thiên Đạo Chân Nhãn và khả năng của hệ thống, Lâm Phàm xuyên qua các tầng cấm chế. Hắn không phá vỡ chúng, mà chỉ lách qua những khe hở vô hình mà ngay cả các Chân Thần khác cũng không thể nhận ra. Càng tiến sâu, cảm giác bất an càng mạnh. Khi đến gần trung tâm Hắc Uyên, nơi phong ấn được cho là vững chắc nhất, Lâm Phàm chợt dừng lại. Trước mắt hắn không phải là một bức tường pháp trận hoàn hảo, mà là một khe nứt nhỏ, tựa như vết thương trên da thịt vũ trụ.

Vết nứt không gian đó chỉ rộng bằng một ngón tay, nhưng nó tối đen như mực, hút lấy mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí lạnh lẽo, hỗn độn và tan rã tràn ra, khiến các cấm chế xung quanh rung động nhẹ, như thể chúng đang bị bào mòn. Đó không phải là năng lượng ma khí hay tà khí thông thường, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và đáng sợ hơn nhiều, một loại năng lượng mà Lâm Phàm đã từng cảm nhận được trong những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy – năng lượng Hư Vô.

Hệ thống lập tức cảnh báo: “Phát hiện vết nứt không gian cấp độ 1. Năng lượng Hư Vô rò rỉ. Độ ổn định Pháp Tắc Thiên Đạo khu vực giảm mạnh: 3.7%. Nguy cơ khuếch tán: cao.”

Lâm Phàm vươn tay, cố gắng cảm nhận luồng khí Hư Vô. Ngay lập tức, ngón tay hắn cảm thấy một sức mạnh ăn mòn kinh khủng, muốn nuốt chửng linh lực và thậm chí là sinh mệnh của hắn. Nếu không phải hắn đã hấp thu nhiều mảnh vỡ Thiên Đạo và có Thiên Đạo Chân Thân bảo vệ, chỉ một chút năng lượng Hư Vô này cũng đủ khiến một Chân Thần bình thường bị trọng thương. Hắn thu tay lại, ánh mắt nặng trĩu. Đây không phải là một vết nứt bình thường do chiến đấu hay tai nạn gây ra. Đây là một vết thương của chính Thần Giới, một dấu hiệu cho thấy Pháp Tắc Thiên Đạo đang suy yếu từ bên trong.

Vết nứt này, dù nhỏ, nhưng lại là bằng chứng không thể chối cãi. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc không chỉ dẫn đến việc năng lượng thần linh cạn kiệt cục bộ, mà còn làm suy yếu kết cấu không gian, tạo ra những khe nứt như thế này. Và thứ tràn ra từ những khe nứt đó chính là năng lượng Hư Vô, thứ mà hắn đã được cảnh báo trong những mảnh ký ức. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là một thực thể, mà nó còn là một loại năng lượng, một trạng thái của sự hủy diệt và hỗn loạn. Những vết nứt này chính là những “cửa ngõ” nhỏ mà thông qua đó, ảnh hưởng của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần xâm nhập vào Thần Giới.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, những mảnh ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đột nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ rực rỡ đang bị một bóng đen khổng lồ nuốt chửng. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy hóa thân thành vô số tia sáng, phong tỏa bóng đen đó lại, nhưng bản thân cũng tan nát. Giờ đây, những vết nứt này chính là những lỗ hổng trên lớp phong ấn đã cũ nát. Chúng đang dần mở rộng, và sớm muộn gì, mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng đó sẽ lại xuất hiện.

Hắn chợt hiểu ra lý do vì sao Thần Giới, một thế giới hùng vĩ như vậy, lại có cảm giác bất an tiềm tàng. Các Thần Vương, Thần Hoàng có thể cảm nhận được sự suy yếu của năng lượng, sự bất ổn của không gian, nhưng họ không thể hiểu rõ nguyên nhân sâu xa. Họ chỉ nghĩ đó là một chu kỳ tự nhiên của vũ trụ, hoặc một căn bệnh khó chữa. Nhưng Lâm Phàm, với linh hồn Thiên Đạo trong mình, lại nhìn thấy bức tranh toàn cảnh. Hắn không chỉ là một phàm nhân trùng sinh, mà là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, được tái sinh để hoàn thành sứ mệnh cuối cùng. Sứ mệnh đó không chỉ là thu thập các mảnh vỡ, mà là sửa chữa vũ trụ, và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Nỗi sợ hãi và áp lực từ sứ mệnh vũ trụ đè nặng lên vai Lâm Phàm. Hắn chỉ là một thiếu niên phế vật của một tiểu thế giới hạ đẳng, nhưng giờ đây lại mang trong mình gánh nặng của toàn bộ vũ trụ. Nhưng cùng với nỗi sợ hãi đó, còn là một ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá. Hắn không thể để vũ trụ mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để bảo vệ, bị hủy diệt. Hắn phải mạnh mẽ hơn, phải nhanh chóng thu thập các mảnh vỡ còn lại và tìm cách ngăn chặn thảm họa.

Lâm Phàm dùng một cấm chế đơn giản nhưng hiệu quả để che giấu vết nứt, không phải để che đậy sự thật, mà để ngăn chặn những kẻ tò mò hoặc những sinh vật Hư Vô yếu ớt hơn tràn ra trước khi hắn có đủ sức mạnh để đối phó. Hắn không thể ngay lập tức công bố phát hiện này. Sự thật về sự suy yếu của Thiên Đạo và sự trở lại của Hư Vô Thôn Phệ Giả có thể gây ra sự hoảng loạn chưa từng có trong Thần Giới. Hắn cần thời gian để củng cố sức mạnh, tìm kiếm thêm bằng chứng, và quan trọng nhất, tìm ra cách giải quyết.

Hắn rời khỏi Hắc Uyên, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hành trình của hắn ở Thần Giới không còn đơn thuần là tu luyện và tranh giành tài nguyên nữa. Nó đã trở thành một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến thầm lặng để cứu lấy tất cả. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn đang kêu gọi, thôi thúc hắn hoàn thành sứ mệnh. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến. Và Lâm Phàm, Thiên Đạo Trùng Sinh, là hy vọng duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8