Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 439

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:58:04 | Lượt xem: 2

Trong một khu vườn đá huyền ảo trên đỉnh Vạn Thần Sơn, nơi được mệnh danh là trái tim của Chân Thần Giới, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa. Xung quanh hắn, Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức hóa lỏng thành những dòng suối nhỏ chảy quanh các tảng đá thần quang, nuôi dưỡng những linh thảo hiếm thấy. Tuy nhiên, hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một nỗi bất an không thể gọi tên. Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên, mà sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu hàng vạn pháp tắc. Hắn khẽ nhíu mày.

“Sự suy yếu… càng ngày càng rõ rệt.” Hắn lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được. Không phải bằng ngũ quan phàm tục, mà bằng linh hồn Thiên Đạo đang dần thức tỉnh trong cơ thể mình. Từng hơi thở của hắn, từng luồng chân nguyên lưu chuyển trong kinh mạch, đều cảm nhận được sự hao hụt, sự mất cân bằng trong chính pháp tắc của Thần Giới. Năng lượng, thứ lẽ ra phải vô tận ở một nơi như thế này, đang dần cạn kiệt. Các dòng suối Tiên Linh Chi Khí chảy chậm hơn, một vài linh thảo bắt đầu có dấu hiệu úa tàn, dù chỉ là rất nhỏ.

Chỉ những tồn tại đạt đến cảnh giới Thần Vương trở lên, những người có thể cảm nhận được sự vận hành của Thiên Địa Đại Đạo, mới có thể nhận ra sự khác biệt tinh tế này. Nhưng ngay cả họ cũng không thể hiểu được nguyên nhân sâu xa. Họ gọi đó là “Thiên Địa Biến Hóa”, một chu kỳ suy yếu tự nhiên của Thần Giới, từng xảy ra hàng triệu năm trước. Nhưng Lâm Phàm biết, đó không phải là biến hóa tự nhiên.

Hắn đứng dậy, bước đến rìa vách núi, phóng tầm mắt xuống phía dưới. Những thành phố thần thánh tráng lệ, những cung điện vàng son lấp lánh dưới ánh sáng của Thần Giới, những luồng khí tức cường đại của các Chân Thần bay lượn trên bầu trời… Tất cả vẫn còn đó, nhưng Lâm Phàm cảm thấy một lớp màn mỏng của sự mục ruỗng đang bao trùm. Hắn kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, quét qua toàn bộ Thần Giới.

Vô số luồng dữ liệu, thông tin về pháp tắc, năng lượng, không gian, thời gian… tuôn vào thức hải của hắn. Hắn thấy những vết rạn nứt vô hình trong không gian, những điểm yếu mà ngay cả Thần Hoàng cũng khó có thể phát hiện. Chúng không lớn, không gây nguy hiểm tức thì, nhưng số lượng của chúng đang tăng lên với tốc độ đáng báo động. Mỗi vết nứt là một vết thương trong lớp màng không gian, một cánh cửa nhỏ dẫn đến một nơi mà Thần Giới không nên tiếp xúc.

“Phân tích cường độ pháp tắc không gian của Thần Giới,” Lâm Phàm ra lệnh trong tâm trí. Hệ thống nhanh chóng phản hồi:

«Cường độ pháp tắc không gian: 72% so với mức chuẩn của một Thần Giới thịnh vượng.

«Tốc độ suy giảm: 0.001% mỗi vạn năm (tăng lên 0.01% mỗi trăm năm trong 1000 năm gần đây).

«Nguyên nhân sơ bộ: Nguồn gốc pháp tắc bị hao tổn, mất đi sự bổ sung năng lượng vũ trụ.

«Cảnh báo: Nếu suy giảm tiếp tục, sẽ xuất hiện các vết nứt không gian quy mô lớn, dẫn đến sự xâm nhập của các thực thể Hư Vô cấp thấp.»

Lâm Phàm nắm chặt tay. “Hư Vô…” Từ ngữ này khiến linh hồn hắn rung động, khơi dậy những ký ức mơ hồ nhưng đầy kinh hoàng về một thực thể nuốt chửng vũ trụ, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hệ thống không thể gọi tên chính xác “Hư Vô Thôn Phệ Giả” vì nó nằm ngoài phạm vi hiểu biết của một hệ thống cá nhân, nhưng những gì nó cảnh báo đã đủ để Lâm Phàm hiểu được mức độ nghiêm trọng.

Chỉ trong vài thập kỷ gần đây, những vết nứt không gian nhỏ đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn ở các khu vực hẻo lánh của Thần Giới. Ban đầu, chúng chỉ là những khe hở nhỏ, không gây hại. Nhưng rồi, những sinh vật quái dị, mang theo khí tức hỗn loạn và hủy diệt, bắt đầu chui ra từ đó. Chúng không mạnh, dễ dàng bị các Chân Thần tiêu diệt, nhưng sự xuất hiện ngày càng nhiều của chúng đã gây ra sự xáo trộn nhất định.

“Tôn Giả Lâm Phàm.”

Một giọng nói trầm ổn vang lên phía sau. Lâm Phàm quay lại, thấy một vị Thần Vương trung niên, thân hình vạm vỡ, khí tức hùng hậu, đang bước đến. Đó là Thần Vương Long Hạo, một trong những cường giả trấn giữ Vạn Thần Sơn, cũng là người có hảo cảm với Lâm Phàm sau khi hắn thể hiện sức mạnh áp đảo trong cuộc thi tuyển chọn đệ tử.

“Long Hạo Thần Vương,” Lâm Phàm khẽ gật đầu.

Long Hạo Thần Vương tiến đến bên cạnh hắn, nhìn xuống cảnh vật Thần Giới. “Tôn Giả đang suy nghĩ về sự bất thường của Thiên Địa sao?”

Lâm Phàm không giấu giếm. “Đúng vậy. Sự suy yếu của pháp tắc, sự cạn kiệt của Tiên Linh Chi Khí, và những vết nứt không gian… Long Hạo Thần Vương có cho rằng đây chỉ là một chu kỳ tự nhiên?”

Long Hạo Thần Vương thở dài. “Ban đầu, chúng ta đều nghĩ vậy. Sách cổ có ghi lại về những thời kỳ suy yếu của Thần Giới, nhưng chưa bao giờ nghiêm trọng như lần này. Những vết nứt không gian, chúng không ngừng tăng lên. Mới tuần trước, một vết nứt lớn đã xuất hiện gần Tinh Thần Cung, suýt chút nữa đã nuốt chửng một tòa tháp cổ. May mà các Thần Hoàng kịp thời ra tay phong ấn.”

Lâm Phàm nhìn vào mắt Long Hạo Thần Vương. “Long Hạo Thần Vương có bao giờ tự hỏi, tại sao những vết nứt đó lại xuất hiện?”

Long Hạo Thần Vương trầm ngâm. “Chúng ta từng thảo luận. Một số người cho rằng đó là do sự va chạm giữa các Tiểu Vũ Trụ ẩn mình, một số khác lại nói là do Tà Thần Giới đang tìm cách xâm nhập. Nhưng không ai có bằng chứng cụ thể. Các Thần Hoàng đã ra lệnh điều tra, nhưng kết quả vẫn chưa rõ ràng.”

“Có lẽ, nguyên nhân không nằm ở bên trong các Vũ Trụ của chúng ta,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói mang theo một sự bí ẩn. “Mà là từ một nơi khác, một khoảng không vô tận mà chúng ta không thể nhìn thấy.”

Long Hạo Thần Vương giật mình. “Khoảng không vô tận? Ý Tôn Giả là… Hư Không Chi Ngoại?” Ánh mắt ông lộ vẻ hoài nghi và cả sự sợ hãi mơ hồ. “Nhưng Hư Không Chi Ngoại là nơi không có sự sống, chỉ có sự hỗn loạn và tiêu vong. Không có thực thể nào có thể tồn tại ở đó, chứ đừng nói là ảnh hưởng đến Thần Giới của chúng ta.”

“Hư Không Chi Ngoại không phải lúc nào cũng trống rỗng,” Lâm Phàm nói, ký ức Thiên Đạo trong hắn đang dần kết nối các mảnh ghép. “Có những thực thể tồn tại ngoài mọi định nghĩa của chúng ta, chúng có thể vượt qua mọi rào cản không gian, nuốt chửng cả một Vũ Trụ.” Hắn không nói cụ thể là Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng những lời này đã đủ để gieo một hạt giống lo lắng vào tâm trí Long Hạo Thần Vương.

Long Hạo Thần Vương nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp. Vị thiếu niên này tuy mới phi thăng lên Thần Giới chưa bao lâu, nhưng đã thể hiện sức mạnh và trí tuệ phi phàm, khiến các Thần Hoàng cũng phải nể trọng. Lời nói của hắn, dù khó tin, cũng không thể coi thường.

“Nếu quả thật như lời Tôn Giả nói…” Long Hạo Thần Vương thì thầm, “Vậy thì đây không chỉ là một khủng hoảng, mà là một thảm họa diệt thế tiềm tàng.”

Lâm Phàm gật đầu. “Chính xác. Và chúng ta cần phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ, không chỉ là xử lý các triệu chứng.” Hắn quay người, nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây thần quang đang cuồn cuộn. “Ta sẽ bắt đầu hành trình của mình. Có lẽ, những bí mật mà các Thần Hoàng đang tìm kiếm, ta có thể tìm thấy chúng ở những nơi ít ai ngờ tới.”

“Tôn Giả muốn đi đâu?” Long Hạo Thần Vương hỏi.

“Ta sẽ đi đến những vùng đất cổ xưa nhất, những di tích bị lãng quên, nơi mà pháp tắc đã suy yếu đến mức cực điểm,” Lâm Phàm đáp. “Chỉ ở đó, ta mới có thể tìm thấy dấu vết của sự thật. Hoặc là, tìm thấy những mảnh vỡ còn sót lại của một Thiên Đạo đã hy sinh.”

Long Hạo Thần Vương bàng hoàng. “Mảnh vỡ Thiên Đạo? Tôn Giả đang nói gì vậy?” Khái niệm này quá mức kinh thiên động địa, vượt xa mọi hiểu biết của ông.

Lâm Phàm chỉ mỉm cười bí ẩn. “Thời gian sẽ trả lời, Long Hạo Thần Vương. Hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Bởi vì, mối đe dọa này, nó không chỉ nhắm vào Thần Giới của chúng ta, mà là toàn bộ Vũ Trụ.”

Trước khi Long Hạo Thần Vương kịp phản ứng, Lâm Phàm đã hóa thành một luồng sáng, biến mất vào không trung, để lại ông Thần Vương già nua đứng đó, lòng đầy bão tố và nỗi lo sợ về một tương lai mờ mịt.

Lâm Phàm không ngừng lại. Hắn bay xuyên qua các tầng mây, vượt qua những dãy núi thần thánh, hướng về phía tây bắc của Thần Giới, nơi có những vùng đất cấm được đồn đại là bị nguyền rủa, nơi các pháp tắc yếu ớt đến mức gần như không tồn tại. Hắn cần phải xác minh phán đoán của mình. Hắn cần phải tìm kiếm những mảnh ghép cuối cùng của ký ức Thiên Đạo, để hoàn toàn thức tỉnh, để hiểu rõ hơn về kẻ thù thực sự và sứ mệnh tối thượng của mình. Tiếng cảnh báo của hệ thống vẫn văng vẳng trong đầu hắn, thôi thúc hắn phải nhanh hơn, mạnh hơn. Bởi vì, thời gian, có lẽ đã không còn nhiều nữa.

Dưới ánh sáng vàng rực của Thần Giới, một bóng hình nhỏ bé đang lao đi, mang theo gánh nặng của toàn bộ Vũ Trụ trên vai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8