Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 440

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:58:22 | Lượt xem: 2

Trong Vạn Thần Điện, không khí nặng nề bao phủ. Lâm Phàm đứng cạnh cửa sổ lớn bằng ngọc bích, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía xa xăm, nơi những vết nứt không gian màu đen kịt như những vết thương hở trên bầu trời Thần Giới. Chúng không chỉ là những vết nứt thông thường mà còn là những lỗ hổng khổng lồ, không ngừng nuốt chửng linh khí, biến đổi pháp tắc, khiến cả Thần Giới vốn hùng vĩ nay cũng mang một vẻ suy tàn khó tả.

Hắn đã chứng kiến điều này từ khi đặt chân lên Thần Giới. Ban đầu, các vị Thần Vương, Thần Hoàng cho rằng đó chỉ là những biến động tự nhiên sau hàng tỷ năm tồn tại của Vũ Trụ. Họ cố gắng dùng sức mạnh của mình để hàn gắn, để trấn áp, nhưng mỗi khi một vết nứt được vá lại, hai vết khác lại xuất hiện ở những nơi bất ngờ hơn, sâu hơn. Linh khí trong Thần Giới, vốn dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương mù, giờ đây cũng trở nên loãng hơn, khiến quá trình tu luyện của các Thần linh chậm lại rõ rệt.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức vụn vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy không ngừng chập chờn, như những tia sét xé toạc màn đêm. Những hình ảnh về một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng tràn đầy ý chí hủy diệt, từ từ hiện rõ. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả, kẻ thù tối thượng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh để phong ấn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực, nhưng cũng là sự kiên cường và quyết tâm của Thiên Đạo năm xưa.

Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy giờ đây đã hòa quyện gần như hoàn chỉnh với linh hồn Lâm Phàm, đặc biệt sau khi hắn hấp thu những mảnh vỡ quan trọng ở Tiên Giới. Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác về bản chất của các vết nứt này. Chúng không phải là ngẫu nhiên, mà là những “cửa ngõ” đang bị cưỡng bức mở ra từ bên ngoài. Hư Vô Thôn Phệ Giả, sau vô số kỷ nguyên bị phong ấn, đã bắt đầu thức tỉnh và tìm cách thoát ra, hay tệ hơn, tìm cách nuốt chửng Vũ Trụ này.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Hắn từng nghĩ rằng mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả còn rất xa vời, có lẽ chỉ là một truyền thuyết cổ xưa. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một hiện thực hiển nhiên, một lưỡi hái tử thần đang lơ lửng trên đầu toàn bộ các thế giới.

“Pháp tắc đang suy yếu…” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn xuyên thấu không gian, dường như có thể nhìn thấy tận cùng bản chất của Vũ Trụ. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán linh hồn và sức mạnh của mình để phong ấn nó. Sự phong ấn đó đã duy trì hàng tỷ năm, nhưng nó không phải là vĩnh cửu. Và giờ đây, khi Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn chưa hoàn toàn tái sinh, sự suy yếu đó đang tạo ra những lỗ hổng chết người.”

Hắn nhận ra rằng sự cạn kiệt linh khí, sự hỗn loạn của pháp tắc ở Thần Giới không phải là một vấn đề nội tại. Nó là triệu chứng của một căn bệnh vũ trụ, một sự bào mòn đến từ bên ngoài. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là một thực thể vật chất, nó còn là một ý chí, một khái niệm của sự hủy diệt thuần túy. Nó đang dùng ý chí đó để ăn mòn bức tường pháp tắc bảo vệ Vũ Trụ, tạo ra những vết nứt để các phân thân của nó, hay chính bản thể nó, có thể xâm nhập.

Lâm Phàm tiến lại gần một tấm bản đồ vũ trụ khổng lồ được chạm khắc trên tường điện, nơi các Thần Giới, Tiên Giới, và vô số tiểu thế giới được thể hiện dưới dạng các chấm sáng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào điểm sáng đại diện cho Thần Giới, rồi lướt qua Tiên Giới, và cuối cùng dừng lại ở một chấm nhỏ mờ nhạt – tiểu thế giới hạ đẳng mà hắn từng sinh ra. Hắn nhớ lại những lời tiên tri cổ xưa về “Đại Hủy Diệt”, những lời mà trước đây hắn cho là hoang đường, nay lại trở nên chân thực đến đáng sợ.

“Không chỉ là Thần Giới…” Hắn thì thầm, “Ngay cả những Tiên Giới, phàm giới bên dưới cũng đang bị ảnh hưởng. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc là một vấn đề toàn cục.”

Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của Đại Đạo, như một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Mỗi vết nứt không gian không chỉ là một cổng vào cho Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà còn là một vết thương rút cạn sinh mệnh lực của Vũ Trụ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ Vũ Trụ sẽ bị biến thành hư vô, không còn một hạt bụi, không còn một tia sáng.

Một luồng suy nghĩ sắc bén xuyên qua tâm trí Lâm Phàm. Hắn không chỉ là một thiếu niên may mắn nhận được hệ thống, không chỉ là một cường giả từng bước chinh phục các thế giới. Hắn là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, là hy vọng cuối cùng để tái tạo lại trật tự, để chống lại kẻ hủy diệt. Sứ mệnh của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ, mà còn phải hiểu rõ bản chất của mối đe dọa này, và tìm ra cách để không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn nó.

Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, vốn là sự cân bằng và trật tự, giờ đây lại thúc giục hắn hành động. Hắn không thể để Vũ Trụ này chìm vào hỗn loạn, không thể để sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên vô nghĩa. Gánh nặng của vô số sinh linh, của hàng tỷ thế giới, đè nặng lên đôi vai hắn.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả… nó đang đến gần hơn bao giờ hết,” Lâm Phàm kiên định nói, ánh mắt rực sáng. “Những vết nứt này là những lời cảnh báo, là những dấu hiệu cho thấy nó đang dò xét, đang tìm kiếm điểm yếu để xuyên thủng hoàn toàn. Chúng ta không còn nhiều thời gian.”

Hắn biết rằng việc thuyết phục các Thần Hoàng, Thần Vương khác tin vào một mối đe dọa vũ trụ vô hình sẽ rất khó khăn. Họ đã quen với việc chiến đấu với các thế lực hữu hình, tranh giành lãnh thổ và tài nguyên. Nhưng mối đe dọa này vượt xa mọi khái niệm mà họ từng biết. Nó là sự hủy diệt của tất cả. Và chỉ có hắn, người mang trong mình linh hồn của Thiên Đạo, mới có thể thực sự hiểu và đối mặt với nó.

Một cảm giác cô độc nhưng cũng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng Lâm Phàm. Hắn là người duy nhất nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, là người duy nhất cảm nhận được tiếng rên rỉ của Vũ Trụ. Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải gánh vác trách nhiệm lớn lao, thậm chí phải đi ngược lại với sự hiểu biết của cả Thần Giới.

Lâm Phàm nắm chặt tay. Từ khoảnh khắc này, mục tiêu của hắn không chỉ là trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo. Mục tiêu của hắn là cứu rỗi. Cứu rỗi tất cả.

Hắn quay người, bước ra khỏi Vạn Thần Điện, hướng về phía bầu trời đầy sao, nơi những vết nứt đen kịt đang dần lan rộng. Cuộc hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong Thần Giới giờ đây không chỉ là một nhiệm vụ cá nhân, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến sống còn của toàn bộ Vũ Trụ.

Bên trong hắn, Thiên Đạo thức tỉnh hoàn toàn, không còn chỉ là một hệ thống ban sức mạnh, mà là một ý chí cổ xưa, bất khuất. “Chúng ta sẽ không thất bại lần nữa,” một giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn, hòa quyện với ý chí của chính Lâm Phàm. “Chúng ta sẽ không để Hư Vô Thôn Phệ Giả hủy diệt tất cả.”

Ánh mắt Lâm Phàm trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào, cho bất kỳ cái giá nào phải trả. Bởi vì, hắn biết, không còn đường lùi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8