Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 441
Chân trời Thần Giới, vốn dĩ luôn rực rỡ với những quầng sáng linh khí ngũ sắc, những tinh vân vĩnh cửu và vô số tinh cầu lấp lánh như ngọc, nay lại mang một vẻ u ám khó tả. Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Thần Điện, nơi có thể bao quát toàn bộ vùng trung tâm Thần Giới, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi vi tế nhưng đáng sợ đang diễn ra. Hắn nhắm mắt lại, linh hồn hòa vào không gian, cố gắng nắm bắt những dao động bất thường.
Kể từ khi phi thăng lên Thần Giới, Lâm Phàm đã nhận ra một điều kỳ lạ. Tuy rằng nơi đây sở hữu năng lượng dồi dào và pháp tắc hoàn chỉnh hơn Tiên Giới gấp bội, nhưng lại luôn tồn tại một cảm giác không trọn vẹn. Như một bức tranh vĩ đại bị thiếu mất một mảng màu quan trọng, hay một bản giao hưởng hùng tráng bị mất đi một nốt nhạc chủ đạo. Ban đầu, hắn cho rằng đó là do bản thân chưa đủ mạnh để cảm nhận được toàn bộ Thần Giới, nhưng càng tu luyện, càng hấp thu các mảnh vỡ Thiên Đạo, cảm giác ấy càng trở nên rõ ràng và đáng lo ngại.
“Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc…” Lâm Phàm lẩm bẩm, mở mắt ra. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm, nhìn thấu các tầng không gian. Hắn thấy những mạch thần nguyên, vốn nên cuồn cuộn như dòng sông lớn, nay lại có phần khô cạn, tốc độ chảy chậm lại. Thần dược sinh trưởng chậm hơn, thậm chí có những vùng đất linh khí phong phú bỗng nhiên trở nên cằn cỗi không rõ nguyên do. Các vị Thần Vương, Thần Hoàng cường đại đều cảm nhận được điều này, nhưng họ chỉ đơn thuần cho rằng đó là chu kỳ thịnh suy tự nhiên của Vũ Trụ, hoặc là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới sắp đến.
Nhưng Lâm Phàm thì khác. Hắn mang trong mình mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, và mỗi khi một mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy thức tỉnh, hắn lại có thêm một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của Vũ Trụ. Hắn nhớ lại những đoạn ký ức mơ hồ về sự hy sinh vĩ đại, về một thực thể khổng lồ đến từ Hư Vô, và về một Thiên Đạo hùng mạnh đã tự phân tán để bảo vệ toàn bộ sinh linh.
Những vết nứt không gian… Đó mới là điều khiến Lâm Phàm thực sự kinh hãi. Ban đầu, chúng chỉ là những khe hở nhỏ, vô hình, xuất hiện thoáng qua rồi biến mất trong chớp mắt, thường bị nhầm lẫn với những biến động không gian thông thường do các cường giả gây ra. Nhưng giờ đây, chúng xuất hiện với tần suất dày đặc hơn, lớn hơn, và đôi khi, một luồng khí tức u ám, lạnh lẽo, mang theo sự mục ruỗng và hủy diệt, sẽ thoát ra từ đó. Đó không phải là năng lượng của Thần Giới, cũng không phải là linh khí của Tiên Giới. Đó là thứ gì đó đến từ bên ngoài, một thứ gì đó cực kỳ tà ác và đáng sợ.
Lâm Phàm đã từng chứng kiến cảnh tượng một tiểu tinh cầu gần biên giới Thần Giới bị nuốt chửng chỉ trong vài khắc. Không phải bị tấn công, mà là bị một vết nứt không gian khổng lồ nuốt chửng hoàn toàn, không để lại dấu vết. Sự kiện đó đã gây chấn động toàn bộ Thần Giới, nhưng các Thần Hoàng chỉ có thể đưa ra những giả thuyết mơ hồ về sự bất ổn của pháp tắc vũ trụ.
Nhưng Lâm Phàm biết. Hắn biết đó là ai. “Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Một cái tên vang vọng trong ký ức, mang theo sự sợ hãi và tuyệt vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thực thể đó không hề biến mất sau sự hy sinh của Thiên Đạo, nó chỉ bị phong ấn. Và giờ đây, khi Thiên Đạo của Vũ Trụ này suy yếu, khi các pháp tắc không còn đủ mạnh để duy trì sự toàn vẹn, Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian, mở rộng phạm vi hủy diệt của mình.
Cảm giác tuyệt vọng thoáng qua trong lòng Lâm Phàm. Sứ mệnh của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo và trở nên mạnh mẽ, mà còn là đối mặt với một mối đe dọa đã từng đánh bại cả Thiên Đạo Nguyên Thủy. Áp lực đè nặng lên vai hắn, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào trong Thần Giới. Hắn chỉ là một thiếu niên phế vật đến từ tiểu thế giới hạ đẳng, làm sao có thể gánh vác sứ mệnh vĩ đại như vậy?
Tuy nhiên, sự tuyệt vọng nhanh chóng bị thay thế bằng một ý chí kiên cường. Hắn không còn là Lâm Phàm yếu đuối ngày xưa. Hắn đã trải qua vô số sinh tử, vượt qua bao kiếp nạn, từ phế vật trở thành Chí Tôn phàm giới, Tiên Đế Tiên Giới, và giờ đây là một tồn tại có thể đối đầu với Thần Hoàng. Mỗi mảnh Thiên Đạo hắn hấp thu không chỉ mang lại sức mạnh mà còn mang theo một phần ý chí bất diệt của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một khao khát bảo vệ sinh linh và duy trì trật tự vũ trụ.
Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định. “Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy có thể hy sinh bản thân để phong ấn ngươi, vậy ta, người mang trong mình linh hồn của Thiên Đạo, nhất định sẽ tìm ra cách tiêu diệt ngươi hoàn toàn!”
Lâm Phàm bắt đầu hành động. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi Thôn Phệ Giả hoàn toàn phá vỡ phong ấn. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về cơ chế hoạt động của các vết nứt không gian, về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, và quan trọng nhất, là tìm ra tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong Thần Giới để khôi phục sức mạnh tối thượng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sứ mệnh của hắn, là sứ mệnh của toàn bộ Vũ Trụ.
Hắn triệu tập vài vị Thần Vương mà hắn tin tưởng, cùng họ bàn bạc về tình hình. Những Thần Vương này, tuy không biết rõ về Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng họ cũng đã nhận thấy sự bất thường của Thần Giới. Họ kể về những tinh vực bị mất liên lạc, những Thần Điện cổ xưa bỗng nhiên sụp đổ không dấu vết, và những lời tiên tri cổ xưa về một “Ngày Tận Thế Hư Vô”.
“Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc là có thật, Lâm Phàm Tiên Đế,” Thần Vương Huyền Thiên, một lão giả tóc bạc phơ với tu vi thâm sâu, trầm giọng nói. “Mấy ngàn năm nay, tốc độ sinh trưởng của thần dược giảm đi ba phần, linh khí trong các mạch khoáng cũng dần cạn kiệt. Điều này đã gây ra không ít tranh chấp giữa các thế lực.”
“Và những vết nứt không gian… Các ngươi có nhận thấy chúng khác thường không?” Lâm Phàm hỏi, ánh mắt sắc bén. “Chúng không phải là biến động bình thường. Chúng là những vết thương đang rỉ máu của Vũ Trụ này, và có thứ gì đó đang cố gắng mở rộng chúng.”
Một Thần Vương khác, Thần Vương Liệt Dương, vốn nổi tiếng nóng nảy, giờ đây cũng cau mày lo lắng. “Ta từng tận mắt chứng kiến một vết nứt nuốt chửng một tiểu tinh cầu. Chỉ trong chớp mắt, không có bất kỳ tiếng động hay sự phản kháng nào. Cảm giác lúc đó… không phải là hủy diệt, mà là sự ‘biến mất’ hoàn toàn.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đó chính là dấu hiệu của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng không hủy diệt, chúng ‘thôn phệ’ và ‘đồng hóa’. Mục tiêu của chúng không phải là phá hoại, mà là biến mọi thứ thành một phần của Hư Vô.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến các Thần Vương kinh hãi. Họ chưa từng nghe nói về một thực thể đáng sợ đến vậy. Nếu như Thần Giới đang đối mặt với một mối đe dọa có thể nuốt chửng toàn bộ Vũ Trụ, vậy thì tất cả những cuộc chiến tranh giành quyền lực, tài nguyên của họ đều trở nên vô nghĩa.
“Chúng ta phải làm gì, Lâm Phàm Tiên Đế?” Thần Vương Huyền Thiên hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Nếu quả thật như ngài nói, thì Thần Giới chúng ta đang đứng trên bờ vực diệt vong.”
“Chúng ta phải hành động,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt sáng rực. “Trước hết, ta cần tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại trong Thần Giới. Chúng là chìa khóa để ta khôi phục sức mạnh và hiểu rõ hơn về cách đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Đồng thời, chúng ta cần củng cố phòng tuyến, giám sát chặt chẽ các vết nứt không gian, và chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.”
Từ khoảnh khắc đó, Lâm Phàm không còn chỉ là một cường giả tu luyện vì bản thân. Hắn đã chính thức gánh vác sứ mệnh của Thiên Đạo, trở thành người bảo vệ Vũ Trụ. Con đường phía trước là một vực thẳm đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn tin tưởng rằng, với sức mạnh của Thiên Đạo và ý chí kiên cường của mình, hắn sẽ không bao giờ gục ngã.