Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 442

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:59:14 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn Thần Sơn cao vút, mây mù cuộn trào dưới chân như biển cả. Ánh mắt hắn xuyên qua tầng tầng không gian, không ngừng phân tích những biến đổi vi tế của Thần Giới. Kể từ khi phi thăng lên đây, hắn đã nhận thấy một sự bất ổn ngày càng rõ rệt trong các pháp tắc. Các Chân Thần, Thần Vương, Thần Hoàng đều cảm nhận được, nhưng đa phần chỉ cho rằng đó là sự suy yếu tự nhiên của một kỷ nguyên, hoặc do các cuộc chiến tranh giành quyền lực đã làm tổn hại đến căn cơ Thần Giới. Tuy nhiên, Lâm Phàm, với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể, lại nhìn thấy sâu hơn.

Hắn cảm nhận được “Thiên Đạo Pháp Tắc” của Thần Giới đang suy yếu từng chút một, không phải là sự lão hóa thông thường, mà là một sự “ăn mòn” từ bên trong, từ gốc rễ. Các vết nứt không gian không chỉ xuất hiện ở những vùng chiến sự ác liệt, mà còn rải rác ở những nơi vốn dĩ bình yên nhất, như những vết thương hở đang rỉ máu trên tấm thân vũ trụ. Năng lượng Tiên Linh Chi Khí, vốn dĩ dồi dào, nay cũng trở nên loãng hơn, thỉnh thoảng còn mang theo một luồng khí tức hỗn loạn, khó chịu mà các Chân Thần khác khó mà phát hiện được.

Hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm liên tục cảnh báo, những dòng dữ liệu khổng lồ đổ về trong tâm trí hắn. “Phân tích: Pháp tắc suy yếu 1.73% trong 100 năm gần đây. Năng lượng cạn kiệt 2.1%. Các vết nứt không gian tăng 0.5% mỗi thập kỷ, có dấu hiệu của năng lượng Hư Vô xâm nhập…” Những con số khô khan ấy lại vẽ ra một bức tranh đáng sợ về sự mục ruỗng đang diễn ra.

Một cơn đau nhói đột ngột ập đến trong đầu Lâm Phàm, không phải là đau thể xác, mà là sự va chạm của những mảnh ký ức cổ xưa. Những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí hắn: một thực thể khổng lồ, đen tối, không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối Hư Vô nuốt chửng tất cả. Kèm theo đó là hình ảnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, với ánh sáng rực rỡ, hy sinh bản thân, phân tán thành vô số mảnh vỡ để phong ấn thứ kia. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, nhưng cũng tràn đầy sự kiên cường và hy vọng. Những ký ức này đã từng mơ hồ, nhưng nay, với sự suy yếu của Thần Giới, chúng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, như những mảnh ghép cuối cùng đang dần khớp vào vị trí.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn hiểu rồi. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc ở Thần Giới không phải là tự nhiên. Nó là hậu quả trực tiếp của sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã dùng toàn bộ sức mạnh và linh hồn của mình để phong ấn “Hư Vô Thôn Phệ Giả”. Mặc dù phong ấn đã được thiết lập, nhưng nó không phải là vĩnh cửu. Theo thời gian, đặc biệt là khi Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán, sức mạnh phong ấn cũng dần suy yếu. Và bây giờ, Hư Vô Thôn Phệ Giả, sau vô số kỷ nguyên bị giam cầm, đang bắt đầu cựa quậy, tìm cách xuyên qua lớp phong ấn suy yếu để trở lại.

Các vết nứt không gian chính là bằng chứng. Chúng không phải là những lỗ hổng thông thường giữa các chiều không gian. Chúng là những “vết thương” do Hư Vô Thôn Phệ Giả cố gắng phá vỡ phong ấn, đưa những xúc tu hỗn loạn của nó vào Vũ Trụ này. Luồng khí tức hỗn loạn mà hắn cảm nhận được chính là hơi thở của Hư Vô, thứ mà các Chân Thần khác không thể nhận biết được vì họ không mang bản chất của Thiên Đạo, không có mối liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của vũ trụ như hắn.

Một gánh nặng khổng lồ đè lên vai Lâm Phàm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, không còn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, không còn là Chí Tôn Đại Lục hay Tiên Đế Tiên Giới. Hắn là một mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, người được định mệnh lựa chọn để hoàn thành sứ mệnh dang dở. Sứ mệnh không chỉ là phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.

Cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn. Ai có thể hiểu được? Ai có thể tin hắn nếu hắn nói về một thực thể vũ trụ đang đe dọa nuốt chửng tất cả? Các Thần Hoàng của Thần Giới còn đang bận rộn với những cuộc tranh giành quyền lực và tài nguyên, mù quáng trước mối đe dọa thực sự. Một thoáng nghi ngờ len lỏi: Liệu hắn có đủ sức? Hắn đã mạnh mẽ, nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả là một thực thể đã khiến cả Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Sức mạnh của hắn hiện tại, dù đã là đỉnh cao ở Thần Giới, liệu có đủ để đối mặt với kẻ thù như vậy?

Lâm Phàm quyết định không thể giấu mãi. Hắn cần thêm thông tin, cần tìm hiểu sâu hơn về những gì đã xảy ra. Hắn nhớ đến những truyền thuyết về một vị Thần Hoàng cổ xưa, đã sống qua nhiều kỷ nguyên, thậm chí có tin đồn người đã từng chứng kiến những sự kiện trước cả khi Thần Giới được hình thành hoàn chỉnh. Đó là Cổ Thần Hoàng, một tồn tại bí ẩn ẩn mình trong một vùng cấm địa của Thần Giới, ít khi xuất hiện nhưng có uy tín cực lớn.

Hắn hạ quyết tâm, lập tức rời khỏi Thần Sơn, hướng về phía vùng cấm địa được gọi là “Thần Mộ Chi Địa”. Nơi đó được cho là nơi an nghỉ của những Chân Thần đầu tiên, và cũng là nơi Cổ Thần Hoàng chọn làm nơi bế quan vĩnh viễn.

Hành trình đến Thần Mộ Chi Địa không hề dễ dàng. Nơi đây tràn ngập các pháp tắc cổ xưa bị xáo trộn, những linh hồn tàn dư của các vị thần đã ngã xuống, và cả những cạm bẫy chết người. Nhưng Lâm Phàm không hề chùn bước. Hắn sử dụng khả năng của Thiên Đạo để giải mã các pháp tắc, tránh né những linh hồn oán hận, và cuối cùng, sau nhiều ngày, hắn đến được trung tâm của Thần Mộ Chi Địa.

Tại đó, hắn thấy một ngôi đền cổ kính, đã mục nát theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một khí tức uy nghiêm. Bên trong, một bóng dáng già nua, gần như hòa mình vào hư không, đang ngồi thiền định. Đó chính là Cổ Thần Hoàng.

Lâm Phàm cúi đầu chào, trình bày những gì mình đã phát hiện và những ký ức đang dần thức tỉnh. Cổ Thần Hoàng mở mắt, đôi mắt già nua nhưng sâu thẳm như vũ trụ. Một tiếng thở dài thoát ra từ vị thần cổ đại.

“Ngươi… cuối cùng cũng đã đến,” Cổ Thần Hoàng khẽ nói, giọng nói như tiếng vọng từ thời hồng hoang. “Ta đã chờ đợi rất lâu. Ký ức của Thiên Đạo… không thể sai được. Ngươi chính là hy vọng cuối cùng.”

Cổ Thần Hoàng xác nhận những gì Lâm Phàm đã nghi ngờ. Vị Thần Hoàng này đã thực sự chứng kiến một phần của sự kiện kinh hoàng đó, từ một khoảng cách xa. Người đã cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và cái bóng đen tối của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Người cũng tiết lộ rằng, chính Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại một vài “dấu vết” hay “chỉ dẫn” ở những nơi quan trọng, để người kế thừa có thể tìm thấy và hoàn thành sứ mệnh.

“Phong ấn đang suy yếu,” Cổ Thần Hoàng tiếp tục. “Ta đã cố gắng duy trì sức mạnh của mình để kìm hãm một phần năng lượng Hư Vô xâm nhập vào Thần Giới qua một vết nứt nhỏ ở đây. Nhưng ta không thể kéo dài mãi. Thời gian không còn nhiều.”

Đúng lúc đó, một chấn động dữ dội xuyên qua Thần Mộ Chi Địa. Vết nứt không gian mà Cổ Thần Hoàng đang kìm hãm bỗng nhiên mở rộng, một luồng khí tức Hư Vô đen đặc tuôn trào, mang theo những sinh vật kỳ dị, không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối vật chất hỗn loạn với đôi mắt đỏ rực. Chúng là những “Thôn Phệ Giả Hư Không”, những sinh vật tiền thân của Hư Vô Thôn Phệ Giả lớn hơn, được tạo ra từ sự hỗn loạn và đói khát, chúng đang cố gắng xuyên qua để tìm kiếm năng lượng.

Cổ Thần Hoàng khẽ rên lên, dốc toàn lực để ngăn chặn chúng. Lâm Phàm lập tức ra tay. Hắn không còn chút do dự nào. Sức mạnh của Thiên Đạo Chân Nguyên bùng nổ, ánh sáng rực rỡ xé tan bóng tối Hư Vô. Hắn sử dụng những công pháp đã “tiến hóa”, kết hợp với bản năng của Thiên Đạo, để tiêu diệt những Thôn Phệ Giả Hư Không đó một cách nhanh chóng và hiệu quả.

Khi một con quái vật Hư Vô bị tiêu diệt, thay vì biến thành tro bụi, nó tan rã thành một làn khói đen kịt, cố gắng len lỏi vào các pháp tắc của Thần Giới, gây ra sự hỗn loạn. Lâm Phàm nhanh chóng nhận ra điều này. Nếu không tịnh hóa chúng, chúng sẽ tiếp tục ăn mòn pháp tắc từ bên trong, như một căn bệnh ung thư.

Hắn vận dụng Thiên Đạo Chân Nguyên, tạo ra một luồng ánh sáng thanh tịnh, bao bọc lấy những làn khói đen, dần dần tịnh hóa chúng, biến chúng thành những hạt năng lượng tinh khiết, trả lại cho Thần Giới. Cổ Thần Hoàng nhìn cảnh đó, trong mắt hiện lên một tia hy vọng. “Ngươi… đã làm được điều mà ta không thể. Ngươi thực sự là Thiên Đạo mới.”

Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là một sự cố nhỏ, một dấu hiệu cảnh báo. Mối đe dọa thực sự còn kinh hoàng hơn nhiều. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần hơn, và nếu không có một Thiên Đạo toàn vẹn để chống lại, toàn bộ Vũ Trụ sẽ bị nuốt chửng, trở về hư không nguyên thủy.

Hắn quay sang Cổ Thần Hoàng. “Tiền bối, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra. Ta sẽ tìm kiếm tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, tái tạo lại Thiên Đạo Nguyên Thủy, và tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

Cổ Thần Hoàng gật đầu yếu ớt. “Hãy đi đi, hậu nhân của Thiên Đạo. Ta sẽ cố gắng kìm hãm nơi này thêm chút nữa. Nhưng thời gian không còn nhiều. Hãy nhớ rằng, sức mạnh của Thiên Đạo không chỉ nằm ở pháp tắc và năng lượng, mà còn ở ý chí và sự sống. Ngươi phải trở thành một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo không thể bị hủy diệt.”

Lâm Phàm khắc ghi lời đó vào lòng. Hắn cúi đầu chào Cổ Thần Hoàng, rồi quay lưng bước đi, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng: thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, đối mặt với các Thần Hoàng, và chuẩn bị cho cuộc chiến định mệnh chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Thần Giới này chỉ là một trạm dừng chân, một bước đệm để hắn hoàn thành sứ mệnh tối thượng. Cuộc hành trình đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới, một giai đoạn của sự thật trần trụi và gánh nặng vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8