Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:59:38 | Lượt xem: 2

Chân trời Thần Giới, nơi những vì sao vĩnh hằng soi rọi, giờ đây lại mang một vẻ ảm đạm lạ thường. Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn Thần Sơn hoang vắng, nhìn xuống một khe nứt không gian khổng lồ đang xé toạc bầu trời. Khe nứt này không phải là những vết rách không gian thông thường do các cường giả gây ra trong chiến đấu, mà là một vết thương sâu hoắm, lan tỏa năng lượng hỗn loạn, nuốt chửng ánh sáng và sự sống.

Kể từ khi đặt chân lên Thần Giới, Lâm Phàm đã nhận ra một sự thật đáng sợ: nơi đây đang chết dần. Những dòng Thần Linh Chi Khí từng cuồn cuộn giờ đây trở nên khô cạn, các pháp tắc vận hành thế giới trở nên yếu ớt, và những vết nứt không gian như thế này xuất hiện ngày càng nhiều, không ngừng mở rộng, giống như những vết loét trên cơ thể một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.

Lâm Phàm vươn tay, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy ngón tay hắn, nhẹ nhàng chạm vào rìa khe nứt. Một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng và hỗn loạn ập đến, cố gắng nuốt chửng linh lực của hắn. Nhưng với bản thể đã gần như hoàn chỉnh của Thiên Đạo mảnh vỡ, hắn không hề hấn gì. Hắn nhắm mắt, kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống, không phải để tiến hóa khe nứt, mà để thấu hiểu bản chất của nó.

Thông tin cuồn cuộn đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy những dòng năng lượng Thần Giới đang bị hút cạn, không phải bởi một thế lực nào đó bên trong, mà là một lực kéo từ bên ngoài, từ một khoảng không vô tận và trống rỗng. Hắn thấy những pháp tắc Thần Giới đang bị ăn mòn, những sợi dây liên kết các quy luật vũ trụ đang đứt gãy từng chút một. Và sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được một sự thiếu hụt, một lỗ hổng khổng lồ trong chính “ý chí” của Thiên Đạo Thần Giới.

Đây không phải là sự suy yếu thông thường. Đây là một căn bệnh chết người, một sự mục ruỗng từ tận gốc rễ. Những mảnh ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết, như những mảnh gương vỡ đang tự gắn kết lại trong đầu hắn. Hắn thấy hình ảnh một thực thể khổng lồ, vô định hình, nuốt chửng các vì sao, các thế giới. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi nó hy sinh, phân tán bản thể để phong ấn kẻ thù đó.

Hư Vô Thôn Phệ Giả!

Cái tên đó bật ra trong tâm trí hắn, không còn là một truyền thuyết xa vời mà là một thực tại kinh hoàng. Nó không chết. Nó chỉ bị phong ấn, và phong ấn đó đang suy yếu. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy, sự phân tán của nó thành vô số mảnh vỡ, đã tạo ra một lỗ hổng trong bức tường bảo vệ vũ trụ. Và Hư Vô Thôn Phệ Giả, với bản năng hủy diệt vô biên, đang lợi dụng từng khe hở nhỏ nhất để dò dẫm, để xuyên qua, để tiếp tục công cuộc nuốt chửng của mình.

Những vết nứt không gian này không phải là ngẫu nhiên. Chúng là những “lưỡi dao” mà Hư Vô Thôn Phệ Giả đang cố gắng đâm vào thực tại. Chúng là những “cửa ngõ” mà nó đang tìm cách mở ra để tràn vào. Và việc năng lượng Thần Giới cạn kiệt chính là hệ quả trực tiếp của việc pháp tắc Thiên Đạo suy yếu, không còn khả năng duy trì sự sống và năng lượng một cách đầy đủ.

Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bao la của trách nhiệm. Hắn đã từng nghĩ rằng việc thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo là để mạnh mẽ hơn, để trở thành một cường giả vĩ đại. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng đó là để tự cứu lấy mình, cứu lấy tất cả các vũ trụ đang tồn tại.

Cái gọi là “Thiên Đạo Pháp Tắc” mà các Thần Hoàng thường nhắc đến, không phải là một thực thể độc lập của Thần Giới, mà là một phần nhỏ, một nhánh yếu ớt của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bị phân tán. Khi nguồn gốc suy yếu, các nhánh cũng dần héo tàn. Thần Giới đang chết, và nếu không có ai ngăn chặn, tất cả các thế giới khác, từ Tiên Giới đến phàm trần, cũng sẽ lần lượt sụp đổ, trở thành thức ăn cho Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Hắn hít sâu một hơi. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là tái sinh Thiên Đạo, mà là hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy: không chỉ phong ấn, mà còn tiêu diệt hoàn toàn thực thể kinh hoàng đó, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.

Trở về Vạn Đạo Thánh Địa, nơi Lâm Phàm đang tạm trú, không khí cũng nặng nề hơn bao giờ hết. Các trưởng lão, các Thần Vương đều mang vẻ mặt lo âu. Họ đang tổ chức một cuộc họp khẩn cấp để thảo luận về tình hình ngày càng tệ của Thần Giới.

“Năng lượng Thần Linh Chi Khí đang suy giảm với tốc độ đáng báo động. Các vết nứt không gian ở biên giới Thần Giới ngày càng lớn và khó kiểm soát,” một vị Thần Vương râu tóc bạc phơ lên tiếng, giọng nói đầy bất lực.

“Chúng ta đã phái các đội quân Thần Giới đi trấn áp những dị thú Hư Không tràn ra từ các khe nứt, nhưng chúng quá nhiều, và chúng không ngừng mạnh lên,” một vị Thần Tướng khác báo cáo, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Lâm Phàm lặng lẽ lắng nghe. Hắn hiểu rằng họ chỉ đang cố gắng chữa trị các triệu chứng, chứ không thể chạm đến căn nguyên của vấn đề. Hắn quyết định lên tiếng.

“Các vị, ta e rằng vấn đề không chỉ nằm ở việc trấn áp dị thú hay khôi phục năng lượng.” Lâm Phàm nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức nặng khiến tất cả phải chú ý.

Một vị Thần Hoàng uy nghiêm, Thần Hoàng Thiên Vũ, người đã từng coi thường Lâm Phàm nhưng giờ đây phải nể phục thực lực của hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt dò hỏi. “Lâm Phàm, ngươi có phát hiện gì sao?”

“Ta đã đi khảo sát một số vết nứt không gian sâu nhất, và ta đã phân tích bản chất của chúng,” Lâm Phàm bắt đầu giải thích, cố gắng dùng ngôn ngữ mà họ có thể hiểu được. “Đây không phải là những sự cố ngẫu nhiên. Chúng là dấu hiệu của một thế lực bên ngoài đang cố gắng xâm nhập. Một thế lực mà các vị tiền bối cổ xưa từng gọi là… Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

Cả đại điện chìm vào im lặng. Sau đó, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. “Hư Vô Thôn Phệ Giả? Đó chẳng phải là truyền thuyết cổ xưa về sự hủy diệt vũ trụ sao? Làm sao nó có thể là thật?” một trưởng lão lên tiếng.

“Đó chỉ là những câu chuyện để dọa trẻ con, Lâm Phàm. Vấn đề của chúng ta là sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc,” một Thần Vương khác bác bỏ, gương mặt lộ rõ vẻ không tin.

Thần Hoàng Thiên Vũ nhíu mày. “Lâm Phàm, ngươi nói Thiên Đạo Pháp Tắc suy yếu là do Hư Vô Thôn Phệ Giả? Nhưng nó đã bị Thiên Đạo Nguyên Thủy phong ấn từ vô số kỷ nguyên trước rồi.”

Lâm Phàm gật đầu. “Chính vì sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy để phong ấn nó, mà bản thể Thiên Đạo đã bị phân tán. Sự phân tán đó đã tạo ra những lỗ hổng, những điểm yếu mà Hư Vô Thôn Phệ Giả đang lợi dụng để phá vỡ phong ấn từ bên trong. Thiên Đạo Pháp Tắc của Thần Giới chúng ta chính là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bị suy yếu.”

Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Những vết nứt không gian này không chỉ là cổng ngõ cho dị thú Hư Không. Chúng là những vết thương mà Hư Vô Thôn Phệ Giả đang tạo ra để nuốt chửng toàn bộ Thần Giới, và xa hơn nữa là toàn bộ vũ trụ của chúng ta.”

Sự im lặng bao trùm đại điện một lần nữa, nhưng lần này là một sự im lặng nặng nề, đầy suy tư. Dù khó tin, nhưng lời nói của Lâm Phàm, cùng với thực trạng ngày càng tồi tệ của Thần Giới, khiến họ phải suy nghĩ.

“Vậy… chúng ta phải làm gì?” Thần Hoàng Thiên Vũ hỏi, giọng điệu không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự nghiêm trọng.

Lâm Phàm biết rằng đây là lúc hắn phải nói ra sự thật về sứ mệnh của mình. “Ta là một mảnh vỡ quan trọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Để đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả, ta cần phải thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, tái hợp chúng, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn chỉnh hơn. Những mảnh vỡ đó, ta tin rằng, đang bị phong ấn trong các Thần Khí tối thượng, hoặc được bảo vệ bởi những cường giả cổ xưa nhất của Thần Giới.”

Lời tuyên bố của Lâm Phàm một lần nữa gây chấn động. Một người đến từ hạ giới lại nói rằng mình là một mảnh vỡ của Thiên Đạo? Điều này nghe có vẻ hoang đường. Nhưng ánh mắt kiên định, khí chất siêu phàm và những phân tích sắc bén của hắn lại khiến họ không thể hoàn toàn bác bỏ.

Thần Hoàng Thiên Vũ đứng dậy, đi đến trước mặt Lâm Phàm. “Nếu lời ngươi nói là thật, thì đây không chỉ là khủng hoảng của Thần Giới, mà là tận thế của vạn vật. Chúng ta sẽ phải đặt cược vào ngươi.”

Lâm Phàm gật đầu. “Không có sự lựa chọn nào khác. Nếu không, tất cả sẽ biến thành hư vô.”

Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Hắn không chỉ phải đối mặt với sự nghi ngờ và đối địch từ các Thần Hoàng khác, mà còn phải đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả – một thực thể đã từng đánh bại cả Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng giờ đây, không còn là những ký ức mơ hồ, không còn là những lời tiên tri xa vời. Kẻ thù đã hiện rõ, và sứ mệnh của hắn đã được khắc sâu vào tận xương tủy.

Lâm Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao nhấp nháy yếu ớt qua những vết nứt không gian. Hắn đã hiểu rõ. Cuộc chiến này, hắn không thể thua. Hắn sẽ tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại, hắn sẽ luyện hóa chúng, và hắn sẽ đối mặt với mối đe dọa vũ trụ một lần nữa, để không chỉ trở thành Thiên Đạo mới, mà còn siêu việt cả khái niệm Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8