Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 444
Trong một điện phủ cổ kính nằm sâu trong Vạn Đạo Thần Sơn, Lâm Phàm tĩnh tọa trên một bồ đoàn làm từ Ngọc Bồ Đề, đôi mắt khép hờ. Xung quanh hắn, hàng vạn phù văn thần bí lập lòe, chúng không phải là công pháp tu luyện thông thường, mà là những tia sáng của pháp tắc vũ trụ, những sợi dây vô hình kết nối vạn vật trong Thần Giới. Hắn đã dành hàng tháng trời để bế quan, không phải để đột phá cảnh giới, mà để cảm nhận “Thiên Đạo Pháp Tắc” của Thần Giới.
Kể từ khi phi thăng lên đây, Lâm Phàm đã nhận thấy một điều bất thường. Thần Giới hùng vĩ, tràn đầy thần lực, nhưng lại ẩn chứa một sự suy yếu khó hiểu. Năng lượng thần linh, dù vẫn dồi dào, nhưng lại có vẻ kém thuần khiết hơn, như thể có một tạp chất vô hình nào đó đang dần len lỏi vào. Các pháp tắc, lẽ ra phải là nền tảng vững chắc của vũ trụ, đôi khi lại hiện ra những khe hở nhỏ, những vết nứt vô hình mà chỉ những cường giả đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể cảm nhận được.
Đặc biệt, trong những năm gần đây, hiện tượng không gian rung chuyển, thậm chí xuất hiện những vết nứt không gian nhỏ, ngày càng trở nên thường xuyên. Ban đầu, các Thần Hoàng, Thần Vương cho rằng đó là do sự biến động tự nhiên của vũ trụ, hoặc do sự giao tranh của các thế lực tối cường. Nhưng Lâm Phàm, với bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã cảm nhận được điều gì đó sâu xa hơn.
Hắn mở mắt, một luồng tinh quang lóe lên. Trong tâm hải của hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo cốt lõi mà hắn mang theo bỗng nhiên chấn động kịch liệt, như một lời cảnh báo trầm mặc. Những mảnh ký ức mơ hồ, tưởng chừng đã lắng đọng, nay lại ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ hùng vĩ đang dần bị bóng tối nuốt chửng, thấy một thực thể khổng lồ không tên, chỉ mang theo sự hủy diệt tuyệt đối. Và rồi, hắn thấy hình ảnh của chính mình – không phải là Lâm Phàm thiếu niên, mà là một ý chí khổng lồ, một Thiên Đạo Nguyên Thủy đang nát vụn, phân tán thành vô số mảnh nhỏ, dùng sức mạnh cuối cùng để phong ấn thứ thực thể kinh hoàng kia.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm thốt lên, giọng nói khàn đặc, đầy sự kinh hãi và giác ngộ. Cái tên này không còn là một truyền thuyết xa vời, mà là một hiện thực tàn khốc. Hắn đã hiểu. Những vết nứt không gian, sự suy yếu của pháp tắc, sự cạn kiệt năng lượng ẩn giấu – tất cả đều là hậu quả của sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và là dấu hiệu cho thấy phong ấn đang dần suy yếu. Hư Vô Thôn Phệ Giả không bị tiêu diệt, nó chỉ bị phong ấn. Và giờ đây, nó đang tìm cách xuyên qua các không gian, nuốt chửng vũ trụ này.
Lâm Phàm đứng dậy, bước ra khỏi điện phủ. Bên ngoài, Thần Giới vẫn hùng vĩ, những tòa thành lơ lửng trên mây, những ngọn núi thần thiêng chạm tới tinh không. Nhưng trong mắt hắn, tất cả đều mang một vẻ mong manh đến đáng sợ. Hắn đưa tay lên, một tia sáng màu vàng nhạt hiện ra trên đầu ngón tay, đó là một mảnh nhỏ của Thiên Đạo Pháp Tắc mà hắn đã cố gắng thu thập. Tia sáng này run rẩy, như một ngọn nến trước gió, cho thấy sự bất ổn của nền tảng vũ trụ.
Một cơn chấn động nhẹ đột ngột lan ra khắp Thần Giới. Trên bầu trời, một vết nứt đen kịt, lớn hơn bất kỳ vết nứt nào trước đây, hiện ra rõ mồn một. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí tức hỗn loạn, mục nát và lạnh lẽo tràn ra, khiến các Chân Thần cũng phải rùng mình. Đó là khí tức của Hư Vô, của sự hủy diệt thuần túy, của cái chết không có sự tái sinh.
Các cường giả Thần Giới bắt đầu hoảng loạn. Một số Thần Vương bay lên không trung, cố gắng dùng thần lực để vá lại vết nứt, nhưng thần lực của họ, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ như muối bỏ biển, vết nứt vẫn không ngừng mở rộng.
“Không ổn rồi! Vết nứt này… khác biệt!” Một vị Thần Hoàng già nua, râu tóc bạc phơ, mặt tái mét thốt lên. “Khí tức này… nó không phải là của bất kỳ thế lực nào trong Thần Giới!”
Lâm Phàm bay lên, đứng thẳng trước vết nứt. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua màn đen hỗn loạn, cảm nhận được một thứ gì đó đang dần hình thành ở phía bên kia. Đó là một áp lực vô hình, một ý chí thôn phệ đang dần thức tỉnh. Hắn biết, đây không còn là dấu hiệu, mà là một sự tấn công thăm dò, một lời cảnh báo trực tiếp từ kẻ thù cũ.
Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn phản ứng dữ dội, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn thấy những Vũ Trụ khác, xa xôi và vô định, đã bị nuốt chửng, biến thành hư vô. Hắn thấy hàng tỷ sinh linh tan biến không một tiếng động. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, nỗi sợ hãi của một Thiên Đạo khi đối mặt với kẻ hủy diệt, dâng lên trong lòng hắn. Nhưng cùng với nỗi sợ hãi, là một ý chí kiên cường, một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
“Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy có thể hy sinh để phong ấn ngươi, vậy ta, kẻ mang theo linh hồn của nó, sẽ không chỉ phong ấn, mà còn tiêu diệt ngươi hoàn toàn!” Lâm Phàm thầm nhủ, nắm chặt tay. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không còn là Tiên Đế của Tiên Giới. Hắn là một phần của Thiên Đạo, gánh vác sứ mệnh bảo vệ vạn giới.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía các cường giả Thần Giới đang hoang mang. Một vị Thần Hoàng uy nghiêm, tên là Huyền Thiên Thần Hoàng, bay tới bên cạnh hắn, khuôn mặt đầy lo lắng. “Thiếu niên, ngươi có vẻ biết điều gì đó? Khí tức này… nó đến từ đâu?”
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn biết mình không thể giữ bí mật này nữa. Cả vũ trụ đang gặp nguy hiểm, và hắn cần sự hợp tác. “Thần Hoàng, và tất cả các vị cường giả Thần Giới. Đây không phải là một thế lực thông thường. Đây là một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, chuyên nuốt chửng các vũ trụ. Nó được gọi là Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Lời nói của Lâm Phàm vang vọng, mang theo một sức nặng khó tả. Các Thần Hoàng, Thần Vương đều chấn động. “Hư Vô Thôn Phệ Giả? Ngươi nói cái truyền thuyết cổ xưa đó là thật sao? Nhưng nó đã bị Thiên Đạo Nguyên Thủy phong ấn vô số kỷ nguyên trước rồi mà?” Huyền Thiên Thần Hoàng hỏi, giọng run rẩy.
“Đúng vậy. Nhưng phong ấn đang suy yếu, và nó đang quay trở lại. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán linh hồn và sức mạnh của mình thành vô số mảnh nhỏ để chờ đợi thời cơ tái sinh và hoàn thành sứ mệnh cuối cùng. Ta… ta chính là mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất đó.” Lâm Phàm không giấu giếm, bởi vì hắn biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật.
Một làn sóng kinh ngạc lan khắp các cường giả. Họ nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi, vừa kinh sợ, lại vừa có chút hy vọng. Một thiếu niên từ hạ giới, lại là mảnh linh hồn của Thiên Đạo? Điều này vượt quá sức tưởng tượng của họ.
“Ta biết điều này khó tin,” Lâm Phàm tiếp tục, “nhưng sự suy yếu của pháp tắc, sự cạn kiệt năng lượng, và những vết nứt không gian này đều là bằng chứng. Chúng ta không còn nhiều thời gian. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần tìm cách xuyên qua các không gian, và khi nó xuất hiện hoàn toàn, sẽ không có một sinh linh nào có thể thoát khỏi sự hủy diệt.”
Khí tức Hư Vô từ vết nứt ngày càng mạnh mẽ, như một lời khẳng định cho lời nói của Lâm Phàm. Các Thần Hoàng nhìn nhau, vẻ mặt từ hoài nghi chuyển sang nghiêm trọng. Họ cảm nhận được sự chân thật trong lời nói của Lâm Phàm, và nỗi sợ hãi về một mối đe dọa vượt quá khả năng của họ.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Huyền Thiên Thần Hoàng hỏi, giọng nói nặng trĩu. “Nếu đó là sự thật, thì ngay cả tất cả cường giả Thần Giới chúng ta cũng không thể chống lại một thực thể có thể nuốt chửng vũ trụ.”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào mắt Huyền Thiên Thần Hoàng, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải tìm kiếm và thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại. Chúng nằm rải rác khắp các thế giới, có thể bị phong ấn trong các Thần Khí tối thượng, hoặc dưới sự bảo vệ của các thế lực cổ xưa. Ta cần phải tái hợp chúng, và cùng với ý chí của ta, kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt, để đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Lời tuyên bố của Lâm Phàm mạnh mẽ và dứt khoát, như một lời thề. Hắn biết con đường phía trước sẽ đầy gian nan, phải đối đầu với vô số cường giả và bí mật cổ xưa để thu hồi những mảnh vỡ Thiên Đạo. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Số phận của toàn bộ vũ trụ đang nằm trong tay hắn.
“Ta cần sự giúp đỡ của các vị. Ta cần các vị tin tưởng ta, và cùng ta chiến đấu vì sự sống còn của tất cả các thế giới,” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng khắp không gian, tràn đầy sự chân thành và quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để lịch sử lặp lại. Chúng ta sẽ không để vũ trụ này bị nuốt chửng!”
Vết nứt không gian vẫn còn đó, là một lời nhắc nhở kinh hoàng về mối đe dọa đang đến gần. Nhưng trong ánh mắt của Lâm Phàm, không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại ngọn lửa của hy vọng và ý chí chiến đấu. Cuộc hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo trong Thần Giới, và xa hơn nữa là các Vũ Trụ khác, chính thức bắt đầu, với gánh nặng của vạn giới trên vai.