Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 445

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:00:23 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm đứng trên đỉnh Phong Thần Sơn, ngọn núi cao nhất Thần Giới, nơi các Chân Thần thường xuyên đến để cảm ngộ Đại Đạo. Không khí ở đây đặc quánh Tiên Linh Chi Khí đã được tinh luyện thành Thần Nguyên, cuộn xoáy thành những dòng chảy vô hình, nuôi dưỡng vạn vật. Tuy nhiên, trong mắt Lâm Phàm, một cảnh tượng khác lại hiện rõ mồn một.

Hắn không nhìn thấy sự hùng vĩ hay tráng lệ, mà là những vết sẹo. Trên bầu trời Thần Giới trong xanh vĩnh cửu, những vết nứt không gian li ti, mảnh như sợi tóc nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, đang âm thầm lan rộng. Chúng không gây ra biến động lớn, nhưng lại như những vết thương hở miệng, rỉ ra một luồng khí tức hỗn độn, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Các Chân Thần khác chỉ coi đó là hiện tượng tự nhiên của Thần Giới, thỉnh thoảng sẽ có một vài Chân Thần cấp cao ra tay vá víu, nhưng chúng lại nhanh chóng tái xuất.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống. Hắn không chỉ phân tích những vết nứt, mà còn đi sâu vào bản chất của pháp tắc Thần Giới. Hắn cảm nhận được sự suy yếu, một sự mệt mỏi thâm căn cố đế đang ăn mòn nền tảng của vũ trụ này. Năng lượng Thần Nguyên, vốn dĩ nên dồi dào vô tận, nay lại có dấu hiệu cạn kiệt ở một số khu vực, buộc các Chân Thần phải tranh giành tài nguyên gay gắt hơn.

Khi khả năng phân tích của hắn đạt đến cực hạn, một dòng ký ức khổng lồ, tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Đó không phải là những mảnh vỡ rời rạc mà hắn từng hấp thu, mà là một dòng chảy ký ức nguyên vẹn, bi tráng và đầy đau đớn, tựa như một thước phim kinh hoàng được tua lại trong tâm trí hắn.

Trước mắt Lâm Phàm, không gian vặn vẹo, hiện ra một cảnh tượng hỗn loạn và hùng vĩ. Một thực thể khổng lồ, toàn thân phát ra ánh sáng chói lòa, đại diện cho Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang giao chiến với một bóng đen vô định hình, to lớn đến mức có thể nuốt chửng cả tinh hệ – đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hư Vô Thôn Phệ Giả không có hình dạng cố định, nó như một lỗ đen sống, nuốt chửng ánh sáng, vật chất, pháp tắc, và cả khái niệm về sự tồn tại.

Trận chiến đó kéo dài vô số kỷ nguyên, hủy diệt hàng tỷ thế giới, khiến cả Vũ Trụ Nguyên Thủy rung chuyển. Thiên Đạo Nguyên Thủy, với ý chí bảo vệ sinh linh, đã dốc hết toàn bộ sức mạnh, nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mạnh, nó đến từ một khoảng không hỗn độn vượt ngoài sự hiểu biết của Thiên Đạo. Cuối cùng, để cứu vãn vũ trụ, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đưa ra một quyết định bi tráng: tự mình hiến tế, dùng chính bản thân mình làm phong ấn.

Lâm Phàm chứng kiến cảnh tượng Thiên Đạo Nguyên Thủy vỡ vụn, linh hồn và sức mạnh của nó phân tán thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc khắp các thế giới. Mỗi mảnh vỡ mang theo một phần ý chí, một phần pháp tắc, tạo nên các Thiên Đạo tiểu thế giới, và một phần quan trọng nhất, chính là linh hồn tái sinh của nó, mang theo sứ mệnh cuối cùng. Chính những vết nứt không gian mà hắn đang nhìn thấy, chính là những “vết thương” còn sót lại sau sự hy sinh đó, những điểm yếu mà phong ấn đang dần suy yếu.

Ký ức tan biến, Lâm Phàm mở mắt ra, đồng tử hắn co rút lại, trong lòng dậy sóng. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ. Các vết nứt không gian, sự cạn kiệt Thần Nguyên, sự suy yếu của pháp tắc Thần Giới, tất cả không phải là tai ương ngẫu nhiên, mà là hệ quả trực tiếp của sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Hắn đã hiểu. Phong ấn đã tồn tại vô số kỷ nguyên, nhưng nó không phải vĩnh cửu. Giờ đây, với sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy, phong ấn cũng đang dần rạn nứt. Hư Vô Thôn Phệ Giả không hề bị tiêu diệt, nó chỉ bị giam cầm. Và bây giờ, nó đang dần tìm cách xuyên qua các không gian, qua những vết nứt này, để một lần nữa thôn phệ các vũ trụ.

“Hóa ra là vậy… Ta chính là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo sứ mệnh tái sinh nó, không chỉ để phong ấn mà còn để tiêu diệt hoàn toàn mối họa này,” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. “Và Thần Giới này, cùng vô số thế giới khác, đang đứng trước bờ vực diệt vong mà không hề hay biết.”

Một cảm giác cô độc và áp lực khổng lồ đè nặng lên vai hắn. Hắn là người duy nhất nhìn thấu được sự thật kinh hoàng này, người duy nhất mang trong mình khả năng và sứ mệnh để đối mặt với nó. Các Thần Vương, Thần Hoàng của Thần Giới, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là những sinh linh trong một vũ trụ đang hấp hối. Họ chiến đấu vì quyền lực, vì lãnh thổ, vì danh vọng, mà không hề biết rằng kẻ thù chân chính đang gầm gừ chờ đợi bên ngoài bức tường không gian mỏng manh.

Lâm Phàm nhớ lại những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập được từ hạ giới, từ Tiên Giới. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một phần sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, giúp hắn thức tỉnh và mạnh mẽ hơn. Nhưng rõ ràng, chỉ tái hợp các mảnh vỡ là chưa đủ. Hắn cần phải trở thành một Thiên Đạo hoàn chỉnh, một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, có khả năng không chỉ chống lại mà còn tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Một luồng ý chí kiên cường bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phàm, quét sạch mọi sự sợ hãi hay nghi ngờ. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, không còn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, hay Tân Tiên bị coi thường. Hắn là Lâm Phàm, và hắn cũng là Thiên Đạo. Sứ mệnh này, gánh nặng này, là của hắn.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả… Ngươi sẽ không thể thành công lần nữa đâu,” Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định nhìn xuyên qua những vết nứt không gian, hướng về khoảng không hỗn độn vô tận bên ngoài. “Ta sẽ thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, tái tạo trật tự, và sẽ kiến tạo một Thiên Đạo mới, mạnh mẽ hơn, để bảo vệ vũ trụ này.”

Hắn biết rằng hành trình tiếp theo sẽ còn gian nan gấp bội. Thần Giới không phải là nơi dễ dàng thu thập mảnh vỡ Thiên Đạo. Những mảnh vỡ còn lại chắc chắn đang nằm trong tay các Thần Hoàng hùng mạnh, những vị tối cường giả của Thần Giới, những người có thể đã phong ấn chúng trong các Thần Khí tối thượng hoặc dùng chúng để củng cố sức mạnh của bản thân. Việc đối đầu với họ là điều không thể tránh khỏi.

Nhưng Lâm Phàm không lùi bước. Thay vào đó, một ngọn lửa rực cháy trong lòng hắn, thúc giục hắn hành động. Mỗi vết nứt không gian là một lời nhắc nhở về mối đe dọa đang đến gần, một đồng hồ đếm ngược cho sự tồn vong của toàn bộ vũ trụ. Hắn không có thời gian để chần chừ.

Lâm Phàm hít sâu một hơi Thần Nguyên lạnh lẽo, cảm nhận sự dao động của pháp tắc xung quanh. Hắn sẽ bắt đầu từ những nơi bí ẩn nhất Thần Giới, những cấm địa cổ xưa, những Thần Khí bị lãng quên. Hắn sẽ đối mặt với mọi Thần Hoàng, mọi thế lực cản đường. Bởi vì, sứ mệnh của hắn không phải là trở thành một vị Thần Vương hay Thần Hoàng, mà là trở thành Thiên Đạo, người bảo vệ tối cao của vạn giới.

Dưới ánh sáng của Thần Giới, bóng lưng Lâm Phàm trở nên cao lớn và kiên nghị hơn bao giờ hết, tựa như một ngọn núi sừng sững, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự tồn vong của đa vũ trụ, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8