Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 446
Trong một góc khuất của Thần Điện Vĩnh Hằng, nơi ánh sáng lung linh của vạn đạo pháp tắc hội tụ nhưng cũng mang theo một vẻ suy tàn khó tả, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa. Hắn đã ở Thần Giới một thời gian, đủ để nhận ra sự khác biệt sâu sắc so với những gì hắn từng hình dung về một thế giới tối cao. Nơi đây không phải là thiên đường vĩnh cửu, mà là một pháo đài đang dần rệu rã, một bức tường thành kiên cố đang bị bào mòn từ bên trong.
Hắn nhắm mắt, toàn bộ ý thức dung nhập vào hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể. Nhưng lần này, đối tượng phân tích của hắn không phải là một công pháp, một linh dược, hay một món bảo vật. Hắn đang cố gắng “phân tích” chính Thần Giới, chính cái bản nguyên của các pháp tắc vận hành nơi này. Ánh mắt thần thức của hắn xuyên qua lớp vỏ vật chất của vạn vật, đi sâu vào mạch ngầm năng lượng, vào những sợi dây vô hình kết nối mọi sự tồn tại.
Thần Giới hùng vĩ, bao la, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được một sự trống rỗng tiềm ẩn. Nguồn năng lượng thần thánh đang dần cạn kiệt, không phải vì bị tiêu hao quá mức, mà là vì “nguồn gốc” của nó đang khô héo. Các pháp tắc, lẽ ra phải là trụ cột vững chắc của vũ trụ, lại đang có những vết nứt vô hình, những điểm yếu mà chỉ có ý thức của một “Thiên Đạo” mới có thể nhận ra.
Những vết nứt không gian, thứ mà các Thần Hoàng thường cho là tai họa tự nhiên hoặc do chiến tranh gây ra, trong mắt Lâm Phàm lại hiện lên một hình ảnh khác. Chúng không phải là những vết rách ngẫu nhiên, mà là những “lỗ hổng” đang bị một thứ gì đó từ bên ngoài cố gắng đẩy vào, mở rộng. Một luồng khí tức lạnh lẽo, hỗn độn, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào của vũ trụ này, đang len lỏi qua từng khe hở nhỏ nhất.
“Hư Vô… Thôn Phệ Giả…” Một tiếng thì thầm vô thức thoát ra từ môi Lâm Phàm. Hắn không còn nhớ rõ, nhưng cơ thể và linh hồn hắn đang rung lên một cách bản năng. Giống như một vết sẹo cũ nhức nhối khi thời tiết thay đổi, những ký ức bị phong ấn sâu thẳm nhất trong linh hồn Thiên Đạo của hắn đang được kích hoạt bởi sự suy yếu của Thần Giới.
Một mảnh vỡ ký ức lớn hơn bao giờ hết đột nhiên bùng nổ trong tâm trí hắn. Hắn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: một vũ trụ nguyên thủy rực rỡ, tràn đầy sự sống, bị một thực thể khổng lồ, vô định hình, đen kịt như vực sâu nuốt chửng. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, một ý chí vĩ đại và toàn năng, đứng lên chống lại nó. Cuộc chiến kéo dài vô số kỷ nguyên, hủy diệt vô số tinh hệ.
Cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã lựa chọn hy sinh. Hắn thấy ánh sáng chói lòa của Thiên Đạo vỡ vụn, sức mạnh của nó phân tán thành vô số hạt bụi lấp lánh, gieo rắc khắp các thế giới. Sự hy sinh đó không phải để tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà là để “phong ấn” nó, để tạo ra một hàng rào vô hình, một bức tường phòng thủ giữa sự sống và sự hỗn loạn. Và chính những hạt bụi lấp lánh đó, chính là những mảnh vỡ linh hồn của Thiên Đạo, là hạt giống cho một sự tái sinh.
Giờ đây, Lâm Phàm hiểu ra. Thần Giới không phải là nơi tạo ra các pháp tắc, mà là nơi các pháp tắc được “duy trì” mạnh mẽ nhất từ tàn dư của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Các “Thiên Đạo Pháp Tắc” mà hắn cảm nhận được ở đây, những thứ đang dần suy yếu, chính là những mảnh vỡ pháp tắc của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã được các cường giả Thần Giới thu thập, sắp xếp lại một cách tạm bợ để tạo nên trật tự hiện tại. Chúng không phải là một hệ thống hoàn chỉnh, mà là một mạng lưới bị lỗi, thiếu đi trái tim điều khiển.
Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ dừng lại ở việc phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó còn để lại một vết thương không thể chữa lành cho toàn bộ đa vũ trụ. Khi nguồn gốc của mọi pháp tắc bị vỡ vụn, các vũ trụ con, các thế giới thấp hơn đều bị ảnh hưởng. Thần Giới, vốn là nơi gần với “nguồn” nhất, lại là nơi đầu tiên cảm nhận được sự suy tàn triệt để nhất.
Và Hư Vô Thôn Phệ Giả, nó không hề biến mất. Nó chỉ bị phong ấn. Nó đã chờ đợi. Chờ đợi hàng tỷ năm, chờ đợi sự suy yếu của bức tường thành đã được dựng lên bằng máu và linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Những vết nứt không gian, những vùng năng lượng cạn kiệt, không phải là dấu hiệu của sự hủy diệt nội tại, mà là những “móng vuốt” của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang cố gắng cào xé bức màn thực tại.
Đột nhiên, một chấn động dữ dội xuyên qua Thần Điện Vĩnh Hằng. Không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự kiện tự nhiên kinh hoàng. Một vết nứt không gian khổng lồ, rộng hàng trăm dặm, xé toạc bầu trời xanh ngọc của Thần Giới, ngay phía trên một vùng đất cấm cổ xưa. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí tức hỗn độn, lạnh lẽo đến tận xương tủy tràn ra, mang theo mùi của sự hư vô và cái chết.
Các Thần Vương, Thần Hoàng đang tĩnh tu trong Thần Điện đều bị chấn động, lập tức phóng ra thần niệm. Họ hoảng sợ khi thấy một cánh tay khổng lồ, đen kịt, không có hình dạng rõ ràng, lấp ló phía sau vết nứt. Nó không phải là một sinh vật thông thường, mà là một khối năng lượng hỗn loạn, chỉ mang theo một ý chí duy nhất: nuốt chửng.
“Hư Vô Chi Lực!” Một Thần Hoàng cổ xưa thét lên, giọng run rẩy. “Nó đang cố gắng xuyên qua!”
Lâm Phàm mở mắt. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là thiếu niên phế vật Lâm Phàm của hạ giới, cũng không phải là cường giả Tiên Đế của Tiên Giới. Hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo nỗi sợ hãi và sứ mệnh của một thực thể tối cao. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của vũ trụ, sự yếu ớt của các pháp tắc đang cố gắng chống đỡ.
Cánh tay hư vô kia chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi lại bị các pháp tắc của Thần Giới tự động đẩy lùi, vết nứt cũng nhanh chóng thu hẹp lại, nhưng sự kinh hoàng đã gieo vào lòng tất cả. Đây không phải là một mối đe dọa thông thường. Đây là sự báo hiệu cho một tai ương vũ trụ.
Lâm Phàm đứng dậy, thần sắc trang nghiêm chưa từng thấy. Hắn đã hiểu. Cuộc chiến với Hư Vô Thôn Phệ Giả chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ bị tạm hoãn. Và bây giờ, khi bức tường phòng thủ đã rệu rã, mối đe dọa đang quay trở lại, mạnh mẽ hơn, kiên nhẫn hơn. Sứ mệnh của hắn không chỉ là tái sinh Thiên Đạo, mà còn là “tái tạo” nó, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt, để vĩnh viễn chấm dứt mối đe dọa này.
Gánh nặng của hàng tỷ vũ trụ, của vô số sinh linh, giờ đây đặt trên vai hắn. Nhưng cùng với gánh nặng đó, là một ý chí kiên định, một ngọn lửa bùng cháy trong linh hồn. Hắn là Lâm Phàm, nhưng hắn cũng là Thiên Đạo. Hắn sẽ không để bi kịch của quá khứ lặp lại.
Hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo không chỉ còn là việc thu thập sức mạnh. Nó là việc hàn gắn một vũ trụ đang tan vỡ, là chuẩn bị cho một cuộc đại chiến định mệnh, nơi hắn sẽ phải đối mặt với nỗi kinh hoàng đã hủy diệt Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thần Giới, Tiên Giới, và tất cả các thế giới, đều đang chờ đợi sự cứu rỗi từ hắn. Và hắn, Lâm Phàm, đã sẵn sàng.