Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 451
Giữa dòng chảy vô tận của thiên địa linh khí và những dải ngân hà lấp lánh như lụa, Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh Vạn Thần Cung, nơi từng là ngự sở của một vị Thần Hoàng cổ xưa. Hắn đã hoàn thành việc củng cố địa vị ở Thần Giới, khiến những Thần Vương, Thần Hoàng đương nhiệm phải kinh sợ trước sức mạnh phi thường của một “người phàm” phi thăng từ hạ giới.
Nhưng sự hùng vĩ của Thần Giới, những lời ca tụng và sự kính sợ của vạn linh, tất cả đều không thể xoa dịu nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng Lâm Phàm. Hắn đã thấy những vết nứt không gian ngày càng mở rộng, cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc đang dần bào mòn sinh khí của các vũ trụ. Hư Vô Thôn Phệ Giả không còn là một truyền thuyết xa vời, mà là một mối đe dọa hiển hiện, đang gặm nhấm từng chút một sinh mệnh của muôn vàn thế giới.
“Sứ mệnh của ta là tái sinh Thiên Đạo, không chỉ để phong ấn, mà là để tiêu diệt hoàn toàn mối họa Hư Vô,” Lâm Phàm thì thầm, ánh mắt xuyên qua những tầng mây, nhìn về phía hư không vô tận. Hắn đã thu hồi được phần lớn các mảnh vỡ Thiên Đạo ở Tiên Giới và Thần Giới, nhưng những mảnh vỡ quan trọng nhất, mang theo tinh hoa và ký ức cốt lõi của Thiên Đạo Nguyên Thủy, vẫn còn ẩn sâu. Chúng không chỉ nằm rải rác, mà thường được phong ấn trong những Thần Khí tối thượng, những bảo vật mang sức mạnh khai thiên lập địa, hoặc thậm chí là hòa nhập vào bản nguyên của những Thần Hoàng đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.
Hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm, vốn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, khẽ rung động, phát ra những luồng thông tin mơ hồ.
“Ký chủ, phát hiện dấu vết yếu ớt của Thiên Đạo Pháp Tắc tại Cấm Địa Hắc Ám, cách đây ba ngàn tinh vực. Mức độ năng lượng: Cực kỳ cao. Mức độ nguy hiểm: Cảnh báo đỏ.”
Cấm Địa Hắc Ám. Nơi đó là một truyền thuyết ngay cả ở Thần Giới, một vùng không gian hỗn loạn nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi sinh sống của những sinh vật cổ xưa, biến dị và hung tàn nhất. Những Thần Hoàng mạnh nhất cũng không dám đặt chân vào, hoặc nếu có, cũng hiếm khi quay trở ra.
Lâm Phàm nhíu mày. “Cấm Địa Hắc Ám… Quả nhiên không dễ dàng.”
Một bóng hình uyển chuyển, thanh thoát xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm. Đó là Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã cùng hắn vượt qua bao kiếp nạn ở Tiên Giới. Nàng, với khí chất siêu phàm và ánh mắt sâu thẳm như bầu trời đêm, cũng mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mặc dù nhỏ bé hơn Lâm Phàm rất nhiều.
“Cấm Địa Hắc Ám là nơi trú ngụ của Hắc Ám Thần Long, một sinh vật cổ xưa được cho là đã tồn tại từ trước khi Thần Giới được hình thành hoàn chỉnh,” Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự nghiêm trọng. “Nó là hiện thân của sự hủy diệt và hỗn loạn, và cũng là một trong số ít thực thể có thể sống sót qua thời kỳ Thiên Đạo Nguyên Thủy suy yếu mà không bị Hư Vô Thôn Phệ Giả chạm đến.”
“Chính vì vậy, nó mới là mục tiêu của ta,” Lâm Phàm đáp. “Những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng nhất thường được phong ấn ở những nơi nguy hiểm nhất, hoặc nằm trong tay những kẻ mạnh nhất. Hắc Ám Thần Long chắc chắn đang bảo vệ một thứ gì đó có liên quan đến Thiên Đạo.”
Hắn biết rằng việc trực tiếp đối đầu với một sinh vật như Hắc Ám Thần Long là một hành động liều lĩnh. Nhưng thời gian không còn nhiều. Mỗi khoảnh khắc trì hoãn là một khoảnh khắc Hư Vô Thôn Phệ Giả tiến gần hơn đến sự hủy diệt toàn bộ. Hắn cần các mảnh vỡ Thiên Đạo để hoàn chỉnh bản thân, để trở thành Thiên Đạo mới, đủ mạnh mẽ để đối phó với mối đe dọa vũ trụ.
“Chúng ta cần thông tin. Chúng ta không thể xông thẳng vào đó,” Tiên Nữ Cửu Thiên nhắc nhở. “Một vị Thần Hoàng cổ xưa, Vô Cực Thần Hoàng, được cho là đã từng thám hiểm rìa Cấm Địa Hắc Ám và sống sót trở về. Ông ta hiện đang ẩn cư tại Cung Điện Vô Cực trên Thiên Đỉnh Thần Sơn. Có thể ông ta biết điều gì đó.”
Lâm Phàm gật đầu. “Vô Cực Thần Hoàng… Ta đã từng nghe danh. Một trong những Thần Hoàng hiếm hoi không tham gia vào các cuộc chiến tranh giành quyền lực, chỉ chuyên tâm tu luyện. Đó là một khởi đầu tốt.”
Hắn quyết định không trì hoãn. Với sức mạnh hiện tại, Lâm Phàm có thể dễ dàng xuyên qua không gian, băng qua hàng ngàn tinh vực chỉ trong chốc lát. Cùng với Tiên Nữ Cửu Thiên, hắn hóa thành hai luồng sáng, lao vút vào khoảng không mênh mông của Thần Giới, hướng về Thiên Đỉnh Thần Sơn.
Thiên Đỉnh Thần Sơn là một ngọn núi khổng lồ, cao vút chạm tới những tầng mây cao nhất của Thần Giới, nơi các vì sao có vẻ như nằm trong tầm tay. Đỉnh núi quanh năm bị bao phủ bởi sương mù thần thánh và pháp tắc cổ xưa, khiến việc tiếp cận trở nên vô cùng khó khăn. Chỉ những Thần Vương trở lên mới có thể miễn cưỡng tiến vào, và chỉ những Thần Hoàng mới có thể cư ngụ ở đó.
Khi Lâm Phàm và Tiên Nữ Cửu Thiên đến, họ cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bao trùm ngọn núi. Đó là do Vô Cực Thần Hoàng đặt ra, một lời cảnh báo cho những kẻ không mời mà đến. Lâm Phàm không quan tâm, hắn chỉ tập trung cảm nhận. Hệ thống của hắn không chỉ dùng để tiến hóa, mà còn là một bộ cảm ứng tối thượng đối với mọi loại năng lượng, đặc biệt là năng lượng có nguồn gốc từ Thiên Đạo.
“Có vẻ như Vô Cực Thần Hoàng không chỉ là một ẩn sĩ,” Lâm Phàm khẽ nói. “Luồng pháp tắc này… nó có một chút gì đó quen thuộc. Không giống như pháp tắc thông thường của Thần Giới.”
Tiên Nữ Cửu Thiên cũng cảm nhận được. “Đúng vậy. Nó giống như một loại pháp tắc cổ xưa hơn, tinh khiết hơn, gần với bản nguyên của Thiên Đạo khi chưa bị phân tán.”
Họ bay lên, xuyên qua các tầng mây thần thánh. Đến gần đỉnh núi, một cung điện cổ kính, hùng vĩ dần hiện ra. Cung Điện Vô Cực không quá xa hoa, nhưng toát ra vẻ uy nghiêm và thâm trầm của thời gian. Những bức tường đá cẩm thạch đã nhuốm màu năm tháng, nhưng vẫn vững chãi như bàn thạch.
Khi họ đáp xuống trước cổng cung điện, cánh cổng khổng lồ tự động mở ra, không một âm thanh. Bên trong, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, và một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang vọng:
“Khách quý đã đến. Mời vào.”
Lâm Phàm và Tiên Nữ Cửu Thiên bước vào. Bên trong cung điện, không có sự phô trương của quyền lực hay sự xa hoa. Chỉ có một đại sảnh rộng lớn, một tấm thảm trải dài dẫn đến một chiếc ngai vàng đơn giản. Trên đó, một lão già tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, đang ngồi tĩnh tọa. Đôi mắt ông ta khép hờ, nhưng ngay khi Lâm Phàm bước vào, chúng từ từ mở ra, lộ ra ánh nhìn sâu thẳm như vũ trụ.
Vô Cực Thần Hoàng. Dù đã rất già, nhưng khí chất của ông ta không hề suy yếu, mà ngược lại, còn trở nên tĩnh lặng và uyên thâm hơn. Ông ta nhìn Lâm Phàm với một ánh mắt đầy dò xét, nhưng cũng mang theo một tia tò mò.
“Ngươi chính là Lâm Phàm, người đã thống nhất Tiên Giới và gây chấn động Thần Giới sao?” Vô Cực Thần Hoàng hỏi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một áp lực vô hình.
“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Thần Hoàng tiền bối,” Lâm Phàm cung kính thi lễ. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Vô Cực Thần Hoàng không hề thua kém bất kỳ Thần Hoàng nào hắn từng gặp, thậm chí còn có phần thâm sâu khó lường hơn.
Vô Cực Thần Hoàng mỉm cười nhạt. “Không cần đa lễ. Ta đã chờ đợi ngươi. Hoặc nói đúng hơn, ta đã chờ đợi ‘thứ’ bên trong ngươi.”
Ánh mắt của Vô Cực Thần Hoàng chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, xuyên thẳng vào cơ thể Lâm Phàm, như muốn nhìn thấu bản nguyên của hắn. Lâm Phàm cảm thấy hệ thống trong cơ thể mình khẽ rung động, nhưng không hề bị xâm phạm.
“Ngươi là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, phải không?” Vô Cực Thần Hoàng hỏi thẳng, không vòng vo. “Ký ức của ngươi có lẽ chưa hoàn chỉnh, nhưng ta có thể cảm nhận được luồng khí tức nguyên bản đó.”
Lâm Phàm không hề bất ngờ. Với cấp độ của Vô Cực Thần Hoàng, việc cảm nhận được điều này không phải là không thể. “Tiền bối quả nhiên minh giám. Vãn bối đến đây là vì Cấm Địa Hắc Ám, và vì những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại.”
Vô Cực Thần Hoàng thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn xa xăm. “Cấm Địa Hắc Ám… đó là một nơi đáng sợ. Ta từng mạo hiểm vào đó khi còn trẻ, tìm kiếm một cơ duyên đột phá. Ta đã tìm thấy một thứ, nhưng không phải là điều ta mong đợi.”
Ông ta nhẹ nhàng đưa tay ra. Trên lòng bàn tay, một viên đá màu đen kịt, không hề phát ra chút ánh sáng nào, nhưng lại chứa đựng một luồng năng lượng hỗn loạn và cổ xưa đến đáng sợ. Lâm Phàm cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ nó, dù yếu ớt và bị bóp méo bởi năng lượng Hắc Ám.
“Đây là một mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng nó đã bị ô nhiễm bởi năng lượng Hư Vô,” Vô Cực Thần Hoàng nói. “Khi ta tìm thấy nó, nó đang bị nuốt chửng bởi Hắc Ám Thần Long. Ta đã chiến đấu với nó, và chỉ có thể giành lại được mảnh này. Nhưng bản thân nó đã trở nên vô dụng, không thể hấp thu hay luyện hóa. Ta đã phong ấn nó ở đây suốt bao năm qua.”
Lâm Phàm đưa tay chạm vào viên đá. Hệ thống trong cơ thể hắn lập tức phản ứng, thông báo:
“Phát hiện mảnh vỡ Thiên Đạo bị ô nhiễm. Có thể tiến hành ‘Tịnh Hóa & Khôi Phục’.”
“Tiền bối, mảnh vỡ này vẫn còn giá trị,” Lâm Phàm nói, ánh mắt kiên định. “Vãn bối có thể tịnh hóa nó.”
Vô Cực Thần Hoàng nhìn hắn đầy kinh ngạc. “Tịnh hóa? Ngươi có thể làm được sao? Ta đã thử vô số phương pháp, nhưng vô vọng. Năng lượng Hư Vô quá mạnh, nó ăn mòn mọi thứ.”
“Đây là khả năng của ta,” Lâm Phàm trả lời. “Và cũng là lý do ta được chọn để tái sinh Thiên Đạo.”
Vô Cực Thần Hoàng nhìn sâu vào Lâm Phàm, rồi gật đầu. “Vậy thì, ta tin ngươi. Mảnh vỡ này, ta giao cho ngươi. Nó sẽ hữu ích cho ngươi hơn là nằm trong tay ta.”
Lâm Phàm nhận lấy mảnh vỡ, cảm nhận luồng khí tức Thiên Đạo và Hư Vô giao thoa trong đó. Đây chính là bằng chứng cho thấy mối đe dọa đang ngày càng gần. Hắn bắt đầu kích hoạt hệ thống, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết bao bọc lấy viên đá đen, dần dần tịnh hóa năng lượng Hư Vô.
“Vậy, tiền bối có thể cho vãn bối biết thêm về Hắc Ám Thần Long và Cấm Địa Hắc Ám không?” Lâm Phàm hỏi, trong khi quá trình tịnh hóa vẫn đang diễn ra.
Vô Cực Thần Hoàng gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ trầm tư. “Hắc Ám Thần Long không phải là một sinh vật thông thường. Nó là một thực thể được sinh ra từ khoảng không hỗn độn, nơi pháp tắc vũ trụ chưa được hình thành. Nó không có ý thức rõ ràng, chỉ có bản năng nuốt chửng và hủy diệt. Cấm Địa Hắc Ám chính là lãnh địa của nó, được tạo thành từ những mảnh vỡ của các vũ trụ đã bị nó thôn phệ.”
“Và điều quan trọng nhất,” Vô Cực Thần Hoàng nói tiếp, giọng điệu trở nên nghiêm trọng. “Khi ta chiến đấu với nó, ta cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, nguyên bản hơn nhiều so với mảnh vỡ này, ẩn sâu trong cơ thể nó. Ta nghi ngờ, Hắc Ám Thần Long đã nuốt chửng một Thần Khí tối thượng, hoặc thậm chí là một phần của bản nguyên Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nó đang dùng năng lượng đó để nuôi dưỡng bản thân.”
Lâm Phàm siết chặt tay. Vậy ra, mục tiêu của hắn không chỉ là Hắc Ám Thần Long, mà còn là một bảo vật vô giá đang bị nó cất giữ. Đây sẽ là một cuộc chiến khốc liệt, nhưng Lâm Phàm biết, hắn không còn lựa chọn nào khác. Sứ mệnh của Thiên Đạo đang chờ đợi hắn, và hắn sẽ không lùi bước.
Với mảnh vỡ Thiên Đạo đầu tiên được tịnh hóa thành công trong Thần Giới, và những thông tin quý giá từ Vô Cực Thần Hoàng, hành trình của Lâm Phàm chính thức bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm và đầy thử thách hơn bao giờ hết.