Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 452
Chương 452
Lâm Phàm đứng giữa không gian Thần Giới bao la, cảm nhận được sự hùng vĩ nhưng cũng đầy bất ổn của nơi này. Từ sau khi đột phá cảnh giới Tiên Đế và phi thăng, hắn đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về bức tranh toàn cảnh vũ trụ. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ gây ra các vết nứt không gian, mà còn khiến cho pháp tắc của Thần Giới trở nên hỗn loạn, năng lượng dần cạn kiệt ở một số vùng. Hắn biết, đó chính là dấu hiệu của mối đe dọa “Hư Vô Thôn Phệ Giả” đang dần len lỏi qua các khe hở của không gian, tìm cách xâm nhập và nuốt chửng các vũ trụ.
Nhiệm vụ hàng đầu của hắn lúc này là tìm kiếm và thu hồi những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể Lâm Phàm, vốn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, đã phát ra những tín hiệu mãnh liệt. Nó chỉ dẫn hắn đến một vùng lãnh thổ rộng lớn của
Huyền Thiên Thần Hoàng
, một trong Tứ Đại Thần Hoàng uy chấn Thần Giới. Cụ thể hơn, tín hiệu tập trung vào một bảo vật trấn áp vận khí, được phong ấn sâu trong
Huyền Thiên Cung
, chính là
Tụ Linh Thần Châu
.
Tin đồn về
Tụ Linh Thần Châu
không phải là hiếm. Nó được biết đến là một thần khí thượng phẩm, có khả năng hội tụ linh khí trời đất, tạo ra những vùng đất tu luyện đỉnh cao và thậm chí là cải tạo thể chất của Thần Linh. Nhưng ít ai biết rằng, ẩn sâu bên trong hạt châu ấy, là một mảnh vỡ quan trọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã được
Huyền Thiên Thần Hoàng
vô tình thu được từ hàng vạn năm trước và dùng nó để củng cố quyền lực của mình.
Việc đột nhập vào
Huyền Thiên Cung
không khác gì tự sát.
Huyền Thiên Cung
không chỉ là nơi cư ngụ của
Huyền Thiên Thần Hoàng
mà còn là một pháo đài bất khả xâm phạm, được bao bọc bởi hàng vạn trận pháp cổ xưa, thần trận phòng ngự và vô số Thần Binh, Thần Tướng trung thành. Ngay cả một vị Thần Vương muốn xông vào cũng phải bỏ mạng. Tuy nhiên, Lâm Phàm không thể chần chừ. Mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo được thu hồi là một bước gần hơn đến việc tái tạo Thiên Đạo mới và cứu lấy vũ trụ.
Trong suốt một tháng, Lâm Phàm ẩn mình trong một tinh cầu hoang vu gần Huyền Thiên Cung, âm thầm quan sát và thu thập tin tức. Hắn sử dụng khả năng phân tích của hệ thống để sao chép và mô phỏng các biến động năng lượng của trận pháp phòng ngự, tìm kiếm những điểm yếu dù là nhỏ nhất. Hệ thống không chỉ giúp hắn phân tích, mà còn “tiến hóa” khả năng ẩn nấp và đột nhập của hắn lên một tầm cao mới, biến hắn thành một bóng ma hoàn hảo.
Đêm đó, vầng trăng Thần Giới treo cao, rải ánh bạc khắp Huyền Thiên Cung. Lâm Phàm hóa thành một luồng khí vô hình, xuyên qua tầng tầng trận pháp phòng ngự như thể chúng không tồn tại. Mỗi lần hắn di chuyển, hệ thống đều tính toán quỹ đạo và thời điểm chuẩn xác, tránh né mọi cảm ứng của thần thức và cơ quan. Hắn như một vị thần của bóng đêm, di chuyển không tiếng động, không dấu vết.
Cuối cùng, hắn đến được kho báu sâu nhất của Huyền Thiên Cung, nơi
Tụ Linh Thần Châu
được cất giữ. Nơi này được bảo vệ bởi một trận pháp phong ấn mạnh mẽ và một vị Thần Vương cấp cao,
Huyền Minh Thần Vương
, người được biết đến với sự trung thành tuyệt đối và sức mạnh vượt trội.
Huyền Minh Thần Vương
đang ngồi tĩnh tọa, thân hình to lớn như một ngọn núi, bao phủ bởi ánh sáng Thần lực, mắt nhắm nghiền như đang nhập định.
Lâm Phàm cẩn thận quan sát. Hệ thống nhanh chóng phân tích trận pháp phong ấn, cho thấy nó được cấu thành từ những pháp tắc cổ xưa, vững chắc nhưng không hoàn hảo. Có một khe hở cực nhỏ, chỉ tồn tại trong tích tắc mỗi giờ, khi năng lượng của trận pháp lưu chuyển đến một điểm nhất định. Đó là cơ hội duy nhất.
Hắn đợi. Thời gian trôi qua chậm chạp như vô tận. Khi khoảnh khắc đó đến, Lâm Phàm không chần chừ. Hắn biến thành một tia sáng, lao xuyên qua khe hở của trận pháp. Cùng lúc đó,
Huyền Minh Thần Vương
đột ngột mở bừng mắt. Một luồng uy áp như sóng thần bùng nổ, quét ngang toàn bộ kho báu.
“Kẻ nào dám đột nhập Huyền Thiên Cung!”
Huyền Minh Thần Vương
gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét, chấn động không gian. Hắn nhìn thấy Lâm Phàm đang đứng trước kệ đá nơi
Tụ Linh Thần Châu
đặt, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
Lâm Phàm không trả lời, ánh mắt tập trung vào
Tụ Linh Thần Châu
. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt từ mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong. Nó đang kêu gọi hắn.
“Hạ giới tiểu bối! Ngươi lấy đâu ra dũng khí mà dám mạo phạm Thần Hoàng cung điện?”
Huyền Minh Thần Vương
khinh thường nói, không hề đặt Lâm Phàm vào mắt. Với hắn, một kẻ mới phi thăng từ hạ giới thì làm sao có thể so sánh với Thần Vương đã tu luyện hàng vạn năm ở Thần Giới?
Lâm Phàm quay lại, ánh mắt bình tĩnh. “Thần Châu này không thuộc về ngươi, cũng không thuộc về
Huyền Thiên Thần Hoàng
. Nó có sứ mệnh riêng.”
“Nực cười!”
Huyền Minh Thần Vương
cười lớn, tiếng cười chấn động cả không gian. “Ngươi có biết Thần Châu này đã ở trong tay Thần Hoàng bao nhiêu năm rồi không? Ngươi, một kẻ mới chập chững bước vào Thần Giới, dám nói lời ngông cuồng?”
Không nói nhiều,
Huyền Minh Thần Vương
tung ra một quyền. Thần lực cuồn cuộn như biển cả, biến thành một con rồng ánh sáng khổng lồ, gầm thét lao về phía Lâm Phàm. Sức mạnh của một Thần Vương thực sự kinh thiên động địa, có thể nghiền nát cả một tinh cầu.
Lâm Phàm không né tránh, hắn bước một bước về phía trước, hai tay kết ấn. Năng lượng Thiên Đạo đã thức tỉnh trong cơ thể hắn bắt đầu lưu chuyển. Hắn không còn là Tiên Đế, mà đã là một Thần Quân, với một tiềm năng vô hạn. Hệ thống “Phân Tích” nhanh chóng quét qua đòn tấn công của
Huyền Minh Thần Vương
, tìm ra điểm yếu trong cấu trúc năng lượng của nó.
“Phân Tích!” Lâm Phàm khẽ niệm. Một luồng ánh sáng xanh lam lóe lên trong mắt hắn. Hắn phát hiện ra rằng, dù mạnh mẽ, đòn quyền của
Huyền Minh Thần Vương
vẫn mang nặng tính chất của pháp tắc Thần Giới hiện tại – hỗn loạn và không ổn định. Hắn có thể lợi dụng điều đó.
Lâm Phàm tung ra một chưởng, trông có vẻ đơn giản nhưng lại chứa đựng một ý niệm về sự cân bằng và hoàn mỹ. Thần lực của hắn, được tinh luyện bởi Thiên Đạo, không hề kém cạnh, thậm chí còn tinh khiết hơn. Chưởng phong của hắn không trực tiếp đối kháng với con rồng ánh sáng, mà lại lượn lờ, len lỏi vào những khe hở trong cấu trúc năng lượng của nó, khiến nó trở nên bất ổn.
Chỉ trong tích tắc, con rồng ánh sáng khổng lồ bắt đầu run rẩy, sau đó tan rã thành vô số mảnh nhỏ, biến mất vào không khí.
Huyền Minh Thần Vương
sững sờ. Đòn tấn công mạnh nhất của hắn lại bị một kẻ mới phi thăng hóa giải dễ dàng như vậy?
“Ngươi… Ngươi là ai?”
Huyền Minh Thần Vương
lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không phải là một Thần Quân bình thường.
Lâm Phàm không để hắn có cơ hội suy nghĩ. Hắn lao tới như một tia chớp, tốc độ vượt xa giới hạn của
Huyền Minh Thần Vương
. Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt vị Thần Vương, một ngón tay điểm vào huyệt vị trên ngực hắn. Một luồng năng lượng tinh khiết nhưng mạnh mẽ xuyên qua cơ thể
Huyền Minh Thần Vương
, phong tỏa toàn bộ Thần lực và kinh mạch của hắn.
Huyền Minh Thần Vương
ngã quỵ xuống, ánh mắt đầy kinh hoàng. Hắn không thể cử động, không thể nói, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Phàm quay lưng lại, tiến về phía
Tụ Linh Thần Châu
.
Lâm Phàm đưa tay chạm vào
Tụ Linh Thần Châu
. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, mênh mông như vũ trụ tuôn trào, ồ ạt tràn vào cơ thể hắn. Không phải là sự đồng hóa hay hấp thu đơn thuần, mà là sự hòa quyện. Hàng tỷ mảnh ký ức vụn vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy ào ạt hiện lên trong tâm trí hắn: hình ảnh một vũ trụ rực rỡ, sự ra đời của các sinh linh, sự hình thành của các pháp tắc, rồi cảnh tượng
Hư Vô Thôn Phệ Giả
khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng các thế giới, và cuối cùng là sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy, phân tán linh hồn thành vô số mảnh để phong ấn mối đe dọa.
Cơn đau đớn dữ dội xé toạc linh hồn Lâm Phàm, nhưng cùng với đó là một sức mạnh bùng nổ. Hắn cảm thấy bản thân như được tái sinh, những mảnh ký ức mơ hồ giờ đây trở nên rõ ràng như in. Hắn đã hiểu. Hắn không chỉ là một người kế thừa, mà hắn chính là
Thiên Đạo Nguyên Thủy
tái sinh, mang theo ý chí và sứ mệnh chưa hoàn thành.
Hệ thống vang lên tiếng thông báo:
“Mảnh vỡ Thiên Đạo đã được thu hồi. Tiến độ dung hợp: 10%.”
Cùng lúc đó, một chấn động dữ dội lan khắp Huyền Thiên Cung. Năng lượng từ việc Lâm Phàm hấp thu mảnh vỡ đã phá vỡ sự cân bằng của trận pháp phòng ngự, tạo ra một làn sóng năng lượng khổng lồ.
Huyền Thiên Thần Hoàng
đang bế quan tu luyện lập tức bị giật mình. Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong kho báu và một luồng khí tức xa lạ nhưng mạnh mẽ đang bùng nổ.
“Có kẻ xâm nhập!”
Huyền Thiên Thần Hoàng
gầm lên, thân hình hóa thành một tia sáng, lao về phía kho báu.
Lâm Phàm biết mình không còn thời gian. Hắn nhìn xuống
Huyền Minh Thần Vương
đang nằm bất động, rồi nhìn
Tụ Linh Thần Châu
đã hòa vào cơ thể mình, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Một nụ cười hiện lên trên môi hắn, không phải của sự đắc thắng, mà là của sự kiên định.
Hắn vươn tay, xé toạc không gian trước mặt, tạo ra một vết nứt hư không. Sức mạnh này, vốn là đặc trưng của Thần Hoàng, giờ đây hắn cũng đã có thể làm được một cách dễ dàng, thậm chí còn thuần thục hơn.
Ngay khi
Huyền Thiên Thần Hoàng
xông vào kho báu, hắn chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng Lâm Phàm đang bước vào vết nứt không gian, và
Huyền Minh Thần Vương
đang nằm bất động trên đất.
Tụ Linh Thần Châu
đã biến mất.
“Dám cướp bảo vật của ta!”
Huyền Thiên Thần Hoàng
gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, chấn động toàn bộ Thần Giới. Hắn tung ra một đòn xuyên không, nhưng Lâm Phàm đã biến mất không dấu vết.
Lâm Phàm đã thành công thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo đầu tiên ở Thần Giới. Nhưng hành động này cũng đã khiến hắn trở thành kẻ thù của một trong Tứ Đại Thần Hoàng, và danh tiếng của hắn, cùng với sự truy lùng gắt gao, sẽ lan khắp Thần Giới. Tuy nhiên, hắn không hối hận. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã có một bước tiến vững chắc. Sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo đã chính thức bắt đầu, và hắn,
Thiên Đạo Trùng Sinh
, sẽ không bao giờ dừng lại.