Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 453

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:03:26 | Lượt xem: 2

Chân Lâm Phàm nhẹ nhàng đáp xuống một ngọn núi đá trọc, ẩn mình trong màn sương mù dày đặc bao phủ biên giới phía Tây của Thần Giới. Ánh mắt hắn xuyên thấu không gian, nhìn về phía chân trời, nơi một tòa tháp hùng vĩ, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc mờ ảo, vươn cao sừng sững giữa những tầng mây. Đó là Bảo Tháp Huyền Quang, linh hồn của Huyền Quang Thần Tông, và theo thông tin mà hệ thống Thiên Đạo đã phân tích, một mảnh vỡ quan trọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang được phong ấn sâu bên trong.

“Mảnh vỡ thứ ba mươi bảy,” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm, cảm nhận được sự cộng hưởng yếu ớt từ mảnh vỡ trong cơ thể hắn. Kể từ khi phi thăng lên Thần Giới, hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo trở nên khó khăn hơn gấp bội. Chúng không chỉ được các thế lực lớn bảo vệ nghiêm ngặt, mà còn được phong ấn bằng những pháp tắc thần bí, đòi hỏi Lâm Phàm phải không ngừng nâng cao thực lực và trí tuệ.

Huyền Quang Thần Tông, một trong bảy Đại Thần Tông trấn giữ phía Tây Thần Giới, nổi tiếng với các pháp trận phòng ngự và ảo thuật thần bí. Tông chủ của họ, Huyền Quang Thần Vương, là một cường giả Thần Vương cảnh đỉnh phong, với khả năng thao túng ánh sáng và không gian đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa. Việc xâm nhập vào đây không khác gì đi vào hang cọp.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành, vô số luồng dữ liệu và pháp tắc được phân tích với tốc độ kinh hoàng. Từng tia sáng, từng làn khí, từng dao động năng lượng xung quanh Huyền Quang Thần Tông đều được thu thập và tái tạo trong tâm trí hắn. Hắn nhìn thấy những pháp trận phòng ngự trùng trùng điệp điệp, những cấm chế cổ xưa được khắc sâu vào từng tấc đất, từng ngọn núi. Ngay cả những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời cũng ẩn chứa sát cơ, là một phần của đại trận.

“Huyền Quang Diệt Thần Trận,” hệ thống cung cấp thông tin. “Trận pháp cấp Thần Hoàng, có khả năng phong tỏa không gian và biến hóa vạn vật thành sát cơ. Cần ít nhất ba Thần Hoàng đồng loạt tấn công mới có thể phá vỡ.”

Lâm Phàm nhíu mày. Một trận pháp cấp Thần Hoàng? Điều này có nghĩa là Huyền Quang Thần Tông không chỉ có Huyền Quang Thần Vương, mà còn có thể có cả Thần Hoàng ẩn mình, hoặc ít nhất là một báu vật cấp Thần Hoàng để duy trì trận pháp. Dù sao, mục tiêu của hắn không phải là phá hủy tông môn, mà là thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo.

“Phân tích điểm yếu của Huyền Quang Diệt Thần Trận,” Lâm Phàm ra lệnh.

Hệ thống im lặng một lát, sau đó một luồng thông tin khổng lồ đổ vào tâm trí Lâm Phàm. Hàng trăm ngàn điểm yếu tiềm tàng, các nút thắt năng lượng, các khe hở pháp tắc được phơi bày. Nhưng tất cả đều đòi hỏi sự tinh tế và sức mạnh ở cấp độ tương ứng. “Điểm yếu cốt lõi nằm ở vị trí trung tâm của Bảo Tháp Huyền Quang, nơi năng lượng Thiên Đạo bị phong ấn. Tuy nhiên, nơi đó cũng là nơi tập trung sức mạnh phòng ngự mạnh nhất của toàn bộ tông môn.”

“Không thể dùng sức mạnh thuần túy sao?” Lâm Phàm thầm nghĩ. Hắn hiện tại đã là Thần Vương cảnh trung kỳ, nhưng đối mặt với một trận pháp cấp Thần Hoàng và một Thần Vương đỉnh phong, cộng thêm các cường giả khác của tông môn, việc cướp đoạt là điều không tưởng.

Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Nếu mảnh vỡ Thiên Đạo nằm ở trung tâm của Bảo Tháp, và chính nó là nguồn năng lượng duy trì trận pháp một cách gián tiếp, liệu có cách nào để lợi dụng điều đó không?

“Phân tích khả năng đồng hóa năng lượng Thiên Đạo từ bên ngoài trận pháp,” Lâm Phàm ra lệnh.

Hệ thống xử lý nhanh chóng. “Khả năng thành công: 0.001% nếu chỉ đơn thuần đồng hóa. Tuy nhiên, nếu có thể tạo ra một sự cộng hưởng đặc biệt với mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong, kết hợp với khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật’ của chủ thể, có thể tạo ra một ‘kênh dẫn’ năng lượng tạm thời.”

Lâm Phàm mỉm cười. Đây chính là con đường hắn cần. Hắn không cần phải phá hủy trận pháp hay chiến đấu với tất cả mọi người. Hắn chỉ cần một “kênh dẫn” nhỏ, đủ để mảnh vỡ Thiên Đạo nhận ra chủ nhân thật sự của nó và tự tìm đến hắn.

Nhưng để tạo ra sự cộng hưởng đó, hắn cần phải tiếp cận đủ gần, và tạo ra một dao động năng lượng đủ mạnh mà không bị phát hiện.

“Chuẩn bị đi,” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn bắt đầu điều chỉnh hơi thở, ngưng tụ Thần Nguyên, và sử dụng khả năng của hệ thống để phân tích cấu trúc không gian xung quanh. Hắn phát hiện ra một khe hở nhỏ trong trận pháp phòng ngự bên ngoài, một điểm mù mà ngay cả các cường giả Thần Giới cũng khó mà nhận ra. Đó là một vết nứt thời gian nhỏ, được tạo ra từ hàng triệu năm trước bởi một cuộc chiến tranh cổ xưa, và nó vẫn chưa bao giờ được vá lại hoàn chỉnh.

“Tiến hóa khả năng ẩn thân của Vô Ảnh Bộ Pháp,” Lâm Phàm ra lệnh. Vô Ảnh Bộ Pháp là một công pháp thân pháp mà hắn đã đạt được từ khi còn ở hạ giới, nhưng với khả năng tiến hóa của hệ thống, nó đã được nâng cấp lên cấp độ Thần cấp.

Hệ thống phản hồi. “Vô Ảnh Bộ Pháp đã được tiến hóa thành ‘Hư Không Vô Tích’, có khả năng hòa mình vào các vết nứt không gian, xuyên qua các chiều không gian nhỏ, hoàn toàn ẩn mình khỏi giác quan của Thần Vương trở xuống.”

Tuyệt vời! Lâm Phàm không chần chừ. Thân ảnh hắn lập tức mờ đi, hòa vào màn sương mù dày đặc. Từng bước chân hắn đạp lên hư không, không tạo ra bất kỳ âm thanh hay dao động năng lượng nào. Hắn như một bóng ma, luồn lách qua các khe hở không gian, né tránh vô số pháp trận và cấm chế mà không hề chạm vào chúng.

Chẳng mấy chốc, Lâm Phàm đã ở trong phạm vi phòng ngự bên ngoài của Huyền Quang Thần Tông. Hắn dễ dàng vượt qua các điểm tuần tra của các đệ tử Thần Tông, những người có cảnh giới Thần Nhân, thậm chí là Thần Tướng, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của hắn.

Hắn tiến sâu hơn, hướng thẳng đến Bảo Tháp Huyền Quang. Càng gần tháp, áp lực năng lượng càng lớn. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa đang từ từ lan tỏa từ bên trong, đó chính là năng lượng của mảnh vỡ Thiên Đạo.

Đột nhiên, một luồng ý niệm mạnh mẽ quét qua. Đó là ý niệm của Huyền Quang Thần Vương, đang kiểm tra toàn bộ tông môn. Lâm Phàm lập tức ngưng đọng tất cả hơi thở và năng lượng, hòa mình hoàn toàn vào một vết nứt không gian nhỏ như sợi tóc, gần như biến mất khỏi sự tồn tại.

Ý niệm của Thần Vương lướt qua vị trí của hắn, không hề phát hiện ra điều gì bất thường. Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm. Thần Vương quả nhiên không thể phát hiện ra hắn ở trạng thái này. Nhưng hắn không thể ở trong trạng thái này quá lâu, vì nó tiêu hao Thần Nguyên cực kỳ lớn.

Hắn tiếp tục tiến lên, cuối cùng đến được chân Bảo Tháp Huyền Quang. Tòa tháp cao hàng vạn trượng, được xây bằng một loại ngọc thạch phát sáng, mỗi tầng đều khắc vô số thần văn cổ xưa. Năng lượng Thiên Đạo bên trong càng lúc càng rõ ràng, nhưng cũng càng lúc càng bị phong tỏa chặt chẽ.

“Điểm yếu của phong ấn,” Lâm Phàm ra lệnh cho hệ thống.

Hệ thống bắt đầu phân tích Bảo Tháp. “Phong ấn Thiên Đạo được đặt bởi một Thần Hoàng cổ xưa của Huyền Quang Thần Tông, sử dụng ‘Thiên Đạo Trấn Hồn Ấn’. Tuy nhiên, phong ấn này được xây dựng dựa trên sự tương tác giữa mảnh vỡ Thiên Đạo và pháp tắc của Thần Giới. Có một điểm yếu trong ‘Thiên Đạo Trấn Hồn Ấn’ khi nó đối mặt với một ‘ý chí Thiên Đạo’ mạnh hơn và hoàn chỉnh hơn.”

Lâm Phàm hiểu ra. Hắn không cần phải phá vỡ phong ấn bằng vũ lực, mà phải “thuyết phục” phong ấn rằng hắn mới là chủ nhân đích thực của mảnh vỡ Thiên Đạo. Đây là một cuộc chiến ý chí và bản chất.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá trên Bảo Tháp. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ phản chấn, cố gắng đẩy hắn ra. Nhưng Lâm Phàm không lùi bước. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, kích hoạt bản năng Thiên Đạo trong cơ thể, và bắt đầu truyền năng lượng của chính mình vào Bảo Tháp.

“Tiến hóa năng lượng Thiên Đạo chủ thể để tạo ra sự cộng hưởng tối đa với mảnh vỡ bên trong,” Lâm Phàm ra lệnh.

Hệ thống vận hành, biến đổi Thần Nguyên của Lâm Phàm thành một dạng năng lượng tinh khiết hơn, mang theo hơi thở của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Năng lượng này không tấn công phong ấn, mà nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ hở, từng mạch văn của Bảo Tháp, tìm kiếm sự liên kết với mảnh vỡ bên trong.

Bên trong Bảo Tháp, mảnh vỡ Thiên Đạo bị phong ấn sâu dưới đáy, trong một không gian riêng biệt, bỗng nhiên rung động nhẹ. Một luồng ý niệm cổ xưa, mờ mịt nhưng đầy khao khát, bắt đầu lan tỏa.

Lâm Phàm cảm nhận được sự phản hồi. Hắn biết mình đã thành công bước đầu. Nhưng quá trình này sẽ không hề dễ dàng. Hắn cần phải duy trì trạng thái này, liên tục truyền năng lượng và ý chí, cho đến khi mảnh vỡ Thiên Đạo hoàn toàn bị hắn “thức tỉnh”.

“Kẻ nào dám cả gan xâm nhập Huyền Quang Thần Tông!”

Một tiếng gầm vang vọng, mang theo uy áp của Thần Vương cảnh, chấn động cả không gian. Huyền Quang Thần Vương đã phát hiện ra điều gì đó bất thường. Hắn không thể cảm nhận được Lâm Phàm, nhưng sự rung động của Bảo Tháp Huyền Quang đã khiến hắn cảnh giác. Một thân ảnh uy nghiêm, bao phủ trong ánh sáng vàng kim, xuất hiện trên đỉnh tháp, phóng ra vô số tia sáng dò xét xung quanh.

Lâm Phàm biết hắn không còn nhiều thời gian. Cuộc đối đầu trực diện là không thể tránh khỏi.

“Mảnh vỡ Thiên Đạo, ta đến đây!” Lâm Phàm thầm hô, dốc toàn lực để đẩy nhanh quá trình. Hắn không thể để Huyền Quang Thần Vương can thiệp vào khoảnh khắc quan trọng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8