Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 455
Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi đá trọc lóc, ánh mắt xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc bao phủ Vạn Pháp Cổ Vực. Nơi đây, không khí loãng và nặng nề, dường như mỗi hạt bụi đều mang theo dấu ấn của thời gian và những pháp tắc cổ xưa. Đã ba tháng kể từ khi hắn đặt chân đến Thần Giới, và trong thời gian đó, hắn đã không ngừng tìm kiếm những manh mối về các mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại. Hệ thống trong cơ thể hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo đầu tiên thức tỉnh, đã chỉ dẫn hắn đến vùng đất cấm này.
Vạn Pháp Cổ Vực không phải là nơi mà bất kỳ Thần Vương hay thậm chí Thần Hoàng bình thường nào cũng dám bén mảng. Nó được bảo vệ bởi vô số trận pháp tự nhiên và nhân tạo, những cấm chế đã tồn tại hàng triệu năm, đủ sức nghiền nát cả một đội quân Thần Giới. Nhưng điều khiến Lâm Phàm chú ý nhất, là một luồng khí tức Thiên Đạo yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, phát ra từ sâu trong cổ vực, ẩn chứa trong một vật phẩm được đồn đại là “Thiên Cổ Thần Chung”.
Thiên Cổ Thần Chung, theo truyền thuyết, là một trong những Thần Khí tối thượng được rèn đúc từ thời kỳ khai thiên lập địa của Thần Giới, mang theo sức mạnh của vạn pháp và được cho là có khả năng định đoạt vận mệnh. Nó được canh giữ bởi một vị Thần Hoàng cổ xưa, ẩn dật – Thần Hoàng Vạn Pháp, người đã chứng kiến không biết bao nhiêu kỷ nguyên hưng suy của Thần Giới.
“Mảnh vỡ Thiên Đạo nằm trong Thiên Cổ Thần Chung,” hệ thống vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm, “và nó đã bị phong ấn bởi một loại pháp tắc đặc biệt, kết hợp với ý chí của Thần Hoàng Vạn Pháp. Cần phải hóa giải phong ấn, hoặc thuyết phục Thần Hoàng.”
Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết rằng không phải mọi Thần Hoàng đều là kẻ thù. Một số, như Thần Hoàng Vạn Pháp, có thể chỉ là những người bảo vệ trật tự cũ, hoặc đơn giản là chưa hiểu rõ mối đe dọa thực sự đang rình rập. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt rực sáng với ánh chớp của Thiên Đạo. Hắn đã sẵn sàng.
Bước chân vào Vạn Pháp Cổ Vực, Lâm Phàm ngay lập tức cảm nhận được áp lực khổng lồ từ các trận pháp. Không giống như những trận pháp thông thường dựa vào linh khí, những trận pháp ở đây dường như được dệt nên từ chính pháp tắc của vũ trụ, vô hình vô ảnh nhưng cực kỳ nguy hiểm. Một bước sai lầm có thể khiến hắn tan biến thành hư vô. Nhưng với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, cùng với những mảnh ký ức Thiên Đạo dần thức tỉnh, Lâm Phàm có một lợi thế không ai có được.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của pháp tắc. Trong mắt hắn, những cấu trúc phức tạp của trận pháp hiện lên rõ ràng như những đường vân trên lòng bàn tay. Hắn thấy được sự vận hành của chúng, những điểm yếu, và cách để xuyên qua mà không kích hoạt phản ứng dữ dội nhất. Từng bước, Lâm Phàm tiến sâu hơn, tránh né những cạm bẫy chết người, hóa giải những trận pháp cổ xưa chỉ bằng một cái phẩy tay, hoặc thậm chí là một ý niệm.
Sau bảy ngày bảy đêm, Lâm Phàm cuối cùng cũng đến được trung tâm của Vạn Pháp Cổ Vực. Trước mắt hắn là một ngọn núi khổng lồ, không phải bằng đá, mà bằng một loại kim loại cổ xưa màu xám bạc, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của Thần Giới. Trên đỉnh núi đó, sừng sững một quả chuông khổng lồ, cao vút chạm mây, thân chuông khắc họa vô số phù văn phức tạp và những hình ảnh cổ xưa về sự sáng tạo và hủy diệt. Đó chính là Thiên Cổ Thần Chung.
Và ngay dưới chân chuông, một ông lão râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, đang ngồi thiền. Ông mặc một bộ trường bào đơn giản, ánh mắt khép hờ, dường như đã ngồi đó hàng triệu năm. Đó chính là Thần Hoàng Vạn Pháp.
Lâm Phàm bước tới, không hề che giấu khí tức. Thần Hoàng Vạn Pháp từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ vô tận, không có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào. Ông nhìn Lâm Phàm, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi bí mật của hắn.
“Kẻ lạ mặt,” Thần Hoàng Vạn Pháp cất tiếng, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông ngân, “ngươi là người đầu tiên có thể đi đến đây mà không làm kinh động đến ta trong mấy chục vạn năm qua. Ngươi đến đây vì Thiên Cổ Thần Chung?”
“Tiền bối,” Lâm Phàm cung kính cúi đầu, “vãn bối đến đây không phải vì Thần Chung, mà vì thứ ẩn chứa bên trong nó.”
Thần Hoàng Vạn Pháp khẽ nhíu mày. “Ngươi biết?”
“Vãn bối cảm nhận được. Một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Lâm Phàm nói thẳng, không chút do dự. “Nó đã hy sinh thân mình để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Và giờ đây, Hư Vô Thôn Phệ Giả đang thức tỉnh trở lại. Vãn bối là người được Thiên Đạo lựa chọn để tái sinh và hoàn thành sứ mệnh.”
Thần Hoàng Vạn Pháp im lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Phàm nhiều lần. Cuối cùng, ông thở dài một tiếng.
“Ta đã phong ấn mảnh vỡ đó trong Thiên Cổ Thần Chung từ rất lâu rồi. Nó quá mạnh mẽ, và ta sợ nó sẽ rơi vào tay kẻ xấu. Ta cũng đã nghe về truyền thuyết Thiên Đạo hy sinh, nhưng chưa từng tin nó là sự thật. Ngươi… ngươi nói ngươi là hóa thân của Thiên Đạo?”
“Không phải hóa thân,” Lâm Phàm đáp, “mà là người thừa kế ý chí của nó, người sẽ kiến tạo Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.” Hắn không giải thích quá nhiều, vì biết rằng Thần Hoàng sẽ tự cảm nhận được. Hắn chủ động giải phóng một phần khí tức của Thiên Đạo Chân Nguyên từ trong cơ thể mình, một luồng uy áp vô hình nhưng bao trùm cả vũ trụ, mang theo sự cổ xưa, vĩ đại và một chút bi thương.
Thần Hoàng Vạn Pháp chấn động mạnh. Đôi mắt ông mở to, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, run rẩy. “Khí tức này… Không thể sai được! Đây là khí tức của Đại Đạo Nguyên Thủy! Cổ xưa hơn cả Thần Giới này!”
Ông đứng dậy, tiến lại gần Lâm Phàm, cẩn thận quan sát. “Ngươi… ngươi thực sự mang theo sứ mệnh này. Nhưng làm sao ta có thể tin tưởng ngươi? Sức mạnh của Thiên Đạo quá lớn, một sai lầm có thể hủy diệt vạn vật.”
“Vãn bối không mong tiền bối tin tưởng ngay lập tức,” Lâm Phàm nói, “nhưng vãn bối có thể chứng minh. Xin tiền bối hãy ra đề, vãn bối sẽ không từ chối.”
Thần Hoàng Vạn Pháp gật đầu. “Được. Nếu ngươi thực sự là người được Thiên Đạo lựa chọn, ngươi ắt phải hiểu rõ về vạn pháp. Thiên Cổ Thần Chung này chứa đựng vạn pháp của vũ trụ. Ta sẽ mở một cánh cổng vào trong nó. Ngươi hãy vào đó, và tìm cách khiến mảnh vỡ Thiên Đạo tự nguyện xuất hiện trước mặt ta. Nếu ngươi thành công, ta sẽ tin ngươi.”
Đây là một thử thách khó hơn bất kỳ trận chiến nào. Không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu. Lâm Phàm mỉm cười. “Đa tạ tiền bối.”
Thần Hoàng Vạn Pháp phẩy tay. Thiên Cổ Thần Chung đột nhiên vang lên một tiếng ngân vang trầm hùng, một cánh cổng ánh sáng xoáy tròn hiện ra trên thân chuông. Lâm Phàm không do dự, bước thẳng vào trong.
Bên trong Thiên Cổ Thần Chung là một thế giới hoàn toàn khác. Không phải không gian vật lý, mà là một không gian pháp tắc. Vô số sợi pháp tắc đan xen vào nhau, tạo thành những hình ảnh, những cảnh tượng, những dòng chảy năng lượng phức tạp. Nó giống như một thư viện khổng lồ chứa đựng tất cả các pháp tắc từ sơ khai đến hiện đại của vũ trụ.
Lâm Phàm cảm nhận được sự hiện diện của mảnh vỡ Thiên Đạo, nó ẩn sâu trong trung tâm không gian này, bị bao bọc bởi một lớp pháp tắc dày đặc như kén. Hắn không thể dùng vũ lực để phá vỡ. Hắn phải “nói chuyện” với nó, bằng ngôn ngữ của pháp tắc, bằng ý chí của Thiên Đạo.
Hắn ngồi xuống, nhắm mắt lại. Tâm thần hắn hoàn toàn hòa nhập vào không gian pháp tắc. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn bắt đầu vận hành ở mức độ tối cao. Hắn phân tích từng sợi pháp tắc, hiểu rõ bản chất, nguồn gốc và sự liên kết của chúng. Hắn không chỉ phân tích, mà còn cảm nhận, hiểu được ý nghĩa sâu xa của từng dòng chảy năng lượng.
Những ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy bỗng ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn thấy hình ảnh của vũ trụ sơ khai, thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy định hình các pháp tắc, tạo ra các thế giới, ban tặng sự sống. Hắn cảm nhận được nỗi đau khi Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh, sự cô đơn của những mảnh vỡ bị phân tán, và sự khao khát được tái hợp để hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.
Lâm Phàm không còn là người quan sát, hắn trở thành một phần của dòng chảy pháp tắc. Hắn dùng ý chí của mình, dùng sự hiểu biết về Thiên Đạo, để tháo gỡ từng nút thắt, từng lớp phong ấn bao bọc mảnh vỡ. Hắn không phá hủy, mà là “giải phóng”. Hắn thì thầm những lời lẽ của Đại Đạo, những ngôn ngữ mà chỉ Thiên Đạo mới có thể hiểu.
Thời gian trôi qua, không biết bao lâu. Bên ngoài, Thần Hoàng Vạn Pháp kiên nhẫn chờ đợi. Đột nhiên, Thiên Cổ Thần Chung bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những phù văn trên thân chuông bỗng phát sáng rực rỡ, không gian xung quanh trở nên sống động hơn, tràn ngập một luồng năng lượng nguyên thủy, thuần khiết.
Rồi, một luồng sáng chói lòa bắn ra từ cánh cổng, bay thẳng vào trán Lâm Phàm. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo! Nó không còn là một vật thể vô tri, mà là một ý chí, một tinh thần cổ xưa, đã nhận ra người thừa kế của mình.
Lâm Phàm run rẩy tiếp nhận. Ngay lập tức, một dòng lũ ký ức và sức mạnh khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Hắn thấy toàn bộ lịch sử của Thần Giới, thấy những bí mật về sự hình thành của vũ trụ, và quan trọng nhất, hắn thấy rõ hơn về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, cũng như những điểm yếu tiềm tàng của nó.
Sức mạnh của Lâm Phàm bùng nổ. Cảnh giới của hắn không ngừng tăng lên, từ Thần Vương đỉnh phong, đột phá Thần Hoàng sơ kỳ, rồi trung kỳ, hậu kỳ, và vẫn chưa dừng lại. Hắn cảm thấy mình như một vũ trụ nhỏ đang dần hoàn thiện. Các pháp tắc xung quanh hắn trở nên sống động, tuân theo ý chí của hắn. Hắn không chỉ hấp thu mảnh vỡ, mà còn “đồng hóa” nó, biến nó thành một phần không thể tách rời của Thiên Đạo mới mà hắn đang kiến tạo.
Khi Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn đã trở nên sâu thẳm và uy nghiêm hơn bao giờ hết, chứa đựng ánh sáng của vạn pháp. Hắn bước ra khỏi Thiên Cổ Thần Chung, khí tức cuồn cuộn như biển lớn, nhưng lại không hề mang theo chút sát khí nào, chỉ có sự bình yên và vĩ đại của Đại Đạo.
Thần Hoàng Vạn Pháp nhìn thấy cảnh tượng đó, ông quỳ một gối xuống, ánh mắt đầy kính sợ. “Ta đã thấy… Ta đã thấy ánh sáng của Thiên Đạo Nguyên Thủy trong ngươi. Ngươi thực sự là người được lựa chọn! Mảnh vỡ đó, nó đã tự nguyện theo ngươi.”
Lâm Phàm mỉm cười. “Đa tạ tiền bối đã tin tưởng.”
Thần Hoàng Vạn Pháp đứng dậy, ánh mắt phức tạp. “Sứ mệnh của ngươi thật nặng nề. Thần Giới này đã mục nát quá lâu rồi, các Thần Hoàng khác cũng bị che mắt bởi quyền lực và sự tự mãn. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang đến gần, nhưng họ vẫn không hay biết. Ngươi… ngươi sẽ cần sự giúp đỡ.”
“Vãn bối biết,” Lâm Phàm gật đầu. “Và vãn bối sẽ không từ chối sự giúp đỡ của những người có chung chí hướng.”
Thần Hoàng Vạn Pháp nhìn Thiên Cổ Thần Chung, rồi lại nhìn Lâm Phàm. “Thiên Cổ Thần Chung này đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Ta sẽ trao nó cho ngươi. Nó sẽ là một Thần Khí tối thượng, hỗ trợ ngươi trên hành trình này.”
Lâm Phàm ngạc nhiên, nhưng không từ chối. Hắn biết rằng Thần Chung này giờ đây đã được thanh tẩy, và nó sẽ là một công cụ mạnh mẽ trong tay Thiên Đạo mới. Hắn cúi đầu thật sâu, nhận lấy sự tín nhiệm và hỗ trợ từ vị Thần Hoàng cổ xưa.
Với mảnh vỡ Thiên Đạo mới được hấp thu và Thiên Cổ Thần Chung trong tay, Lâm Phàm cảm thấy sức mạnh của mình đã tăng lên một tầm cao mới. Hắn đã hiểu rõ hơn về Thần Giới, về các mảnh vỡ còn lại, và về mối đe dọa thực sự. Hành trình của hắn, giờ đây, không còn là sự tìm kiếm mù quáng, mà là một cuộc hành quân có mục tiêu rõ ràng, hướng tới việc đối đầu với những Thần Hoàng khác và thu hồi những mảnh vỡ còn lại, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.