Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 456
Lâm Phàm đứng trước Thần Hoàng Điện, kiến trúc hùng vĩ được chạm khắc từ những khối thần thạch lấp lánh, cao vút chạm mây, tỏa ra khí tức uy nghiêm trấn áp vạn vật. Nơi đây là lãnh địa của Thần Hoàng Viêm Dương, một trong những cường giả cấp cao nhất Thần Giới, người được đồn đại là đang nắm giữ một trong những Thần Khí tối thượng, ẩn chứa bí mật của Thiên Đạo.
Bước chân Lâm Phàm kiên định, không một chút do dự. Hắn đã đi qua vô số tinh vực, đối mặt với hàng trăm hiểm nguy để truy tìm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một phần ký ức và sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đồng thời cũng là chìa khóa để chống lại mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả đang ngày càng đến gần.
Thần Hoàng Điện mở ra, lộ ra một không gian rộng lớn được chiếu sáng bởi vô số viên dạ minh châu khổng lồ. Ở trung tâm, trên một ngai vàng dát vàng ròng, Thần Hoàng Viêm Dương ngự trị. Hắn là một nam nhân trung niên, thân hình vạm vỡ, tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt sắc bén như chim ưng, toát ra khí thế bễ nghễ thiên hạ. Một luồng uy áp vô hình bao trùm lấy Lâm Phàm, cố gắng ép hắn phải quỳ gối.
“Ngươi là ai? Dám xông vào Thần Hoàng Điện của bản hoàng mà không thỉnh an?” Giọng nói của Thần Hoàng Viêm Dương vang vọng như sấm, chấn động cả đại điện. “Kẻ hạ giới nào có thể lên đến cảnh giới Thần Vương trong thời gian ngắn như vậy?”
Lâm Phàm vẫn đứng thẳng tắp, không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp. Hắn chắp tay, cúi đầu nhẹ: “Vãn bối Lâm Phàm, đến đây vì một việc quan trọng liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Vũ Trụ.”
“Vũ Trụ tồn vong?” Thần Hoàng Viêm Dương cười khẩy, giọng điệu đầy khinh thường. “Một kẻ tân thần lại dám nói chuyện đại sự? Ngươi nghĩ bản hoàng là kẻ dễ bị lừa gạt sao? Chắc hẳn ngươi đến đây để cầu xin tài nguyên, hoặc muốn dựa dẫm vào thế lực của ta.”
Lâm Phàm lắc đầu: “Không phải. Vãn bối đến đây là để xin Thần Hoàng giao ra Viêm Dương Thần Chung.”
Lời nói này vừa thốt ra, cả đại điện chìm vào sự im lặng chết chóc. Các thị vệ và tùy tùng của Thần Hoàng Viêm Dương đều trợn mắt há mồm, nhìn Lâm Phàm như nhìn một kẻ điên. Viêm Dương Thần Chung là bảo vật trấn điện của Thần Hoàng Viêm Dương, là cội nguồn sức mạnh và địa vị của hắn. Yêu cầu này chẳng khác nào muốn hắn tự phế bỏ bản thân.
Thần Hoàng Viêm Dương nheo mắt, sát khí bùng lên dữ dội. “Ngươi nói gì? Ngươi muốn Viêm Dương Thần Chung của bản hoàng? Gan to bằng trời! Ngươi có biết, Viêm Dương Thần Chung là Thần Khí do chính Thiên Đạo Nguyên Thủy ban tặng cho tổ tiên của ta để trấn áp tà ma không? Nó đã đi cùng Thần Hoàng Viêm Dương ta hàng tỷ năm, là một phần của ta!”
“Không sai,” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, “Nó đúng là do Thiên Đạo Nguyên Thủy ban tặng, bởi vì bên trong nó phong ấn một mảnh vỡ quan trọng của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh, Thần Hoàng Viêm Dương, người đang sử dụng mảnh vỡ đó để duy trì sức mạnh, mà không biết rằng Hư Vô Thôn Phệ Giả đang tái xuất, đe dọa nuốt chửng tất cả các Vũ Trụ. Các vết nứt không gian, sự suy yếu của pháp tắc Thần Giới mà Thần Hoàng đang chứng kiến, đều là dấu hiệu của sự suy tàn này.”
Thần Hoàng Viêm Dương bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp điện, xen lẫn sự giận dữ. “Ngươi nói nhảm gì vậy? Hư Vô Thôn Phệ Giả? Chuyện đó đã là truyền thuyết từ vô số kỷ nguyên trước! Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Mau cút đi, nếu không, đừng trách bản hoàng không khách khí!”
“Vãn bối không thể rời đi nếu chưa thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo đó,” Lâm Phàm vẫn kiên định. “Xin Thần Hoàng hãy suy xét kỹ.”
“Ngươi muốn chết!” Thần Hoàng Viêm Dương gầm lên. Hắn vươn tay, một chiếc chuông vàng rực lửa khổng lồ xuất hiện trong lòng bàn tay. Chiếc chuông tỏa ra ánh sáng chói chang như mặt trời, bên trên khắc vô số phù văn cổ xưa, mỗi phù văn đều ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa. Đây chính là Viêm Dương Thần Chung.
“Nếu ngươi muốn nó, thì hãy dùng thực lực để đoạt lấy!” Thần Hoàng Viêm Dương vung tay, Viêm Dương Thần Chung bay lên không trung, phóng thích ra hàng vạn đạo thần quang rực lửa, biến cả đại điện thành một lò lửa khổng lồ. Nhiệt độ tăng vọt, không gian bắt đầu vặn vẹo. Các thị vệ nhanh chóng rút lui, sợ hãi trước sức mạnh khủng khiếp này.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn biết Thần Hoàng Viêm Dương không phải là một đối thủ dễ dàng. Thân thể hắn tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, Thiên Đạo chi lực được kích hoạt, tạo thành một lớp phòng hộ vững chắc. Hắn giơ tay, một luồng kiếm khí ngưng tụ, phá tan những luồng thần quang đang lao tới.
“Hừ! Cũng có chút bản lĩnh!” Thần Hoàng Viêm Dương hừ lạnh. Hắn gõ nhẹ vào Viêm Dương Thần Chung. “Keng!” Một tiếng chuông vang lên chấn động cả Thần Giới. Âm thanh đó không chỉ là sóng xung kích vật lý, mà còn là công kích trực diện vào linh hồn. Vô số phù văn trên chuông sáng rực, biến thành những con Hỏa Long khổng lồ lao về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn rung động. Đây là sức mạnh của Thần Khí mang theo mảnh vỡ Thiên Đạo, không hề đơn giản. Hắn vận chuyển công pháp, trấn áp linh hồn. Đồng thời, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn bắt đầu hoạt động mạnh mẽ, phân tích cấu trúc của Viêm Dương Thần Chung và các Hỏa Long.
“Viêm Dương Thần Chung: Thần Khí tối thượng cấp, được gia cố bởi Thiên Đạo mảnh vỡ số 37. Năng lượng chính: Viêm Dương Thần Hỏa, Thiên Đạo Pháp Tắc Viêm. Điểm yếu: Mảnh vỡ Thiên Đạo chưa được dung hợp hoàn toàn với thần khí, tạo ra một khe hở năng lượng ở vị trí trung tâm, cần kích hoạt bằng tần số dao động đặc biệt.”
Thông tin từ hệ thống lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Hắn nhếch mép cười. “Thì ra là vậy!”
Thay vì đối đầu trực diện với Hỏa Long, Lâm Phàm đột ngột tăng tốc, hóa thành một đạo lưu quang xuyên qua các Hỏa Long, lao thẳng về phía Thần Hoàng Viêm Dương. Thần Hoàng Viêm Dương giật mình, không ngờ Lâm Phàm lại có thể né tránh công kích của Viêm Dương Thần Chung một cách dễ dàng như vậy.
“Muốn cận chiến sao? Ngươi quá ngây thơ!” Thần Hoàng Viêm Dương gầm lên, nắm đấm của hắn bùng cháy dữ dội, một quyền đánh ra mang theo sức mạnh của một ngôi sao đang nổ tung.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn giơ tay, kết ấn. Một đạo Vô Cực Ấn màu đen trắng xuất hiện, va chạm trực diện với nắm đấm của Thần Hoàng Viêm Dương. “Rầm!” Cả đại điện rung chuyển dữ dội, vô số trận pháp phòng ngự được kích hoạt để ngăn chặn dư chấn.
Thần Hoàng Viêm Dương cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ xuyên qua nắm đấm của mình, không phải là sức mạnh thuần túy, mà là một loại lực lượng cân bằng và phân giải. Hắn lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn Lâm Phàm. “Ngươi… công pháp gì vậy?”
“Đây là Thiên Đạo Chi Lực,” Lâm Phàm đáp. Hắn biết mình không thể kéo dài trận chiến. Mục tiêu của hắn là mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong chuông, không phải là giết Thần Hoàng.
Hắn lại lao lên, lần này không phải là tấn công, mà là một loạt các động tác phức tạp, mỗi động tác đều tạo ra một luồng năng lượng dao động đặc biệt. Các luồng dao động này không nhằm vào Thần Hoàng Viêm Dương, mà lại hướng về Viêm Dương Thần Chung đang lơ lửng trên đầu hắn.
Thần Hoàng Viêm Dương cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hắn cố gắng triệu hồi Viêm Dương Thần Chung về, nhưng chuông lại không nghe lời, nó bắt đầu rung động dữ dội, không phải do hắn điều khiển, mà do những tần số kỳ lạ của Lâm Phàm.
“Ngươi đang làm gì?” Thần Hoàng Viêm Dương gầm lên, vừa tấn công Lâm Phàm, vừa cố gắng ổn định thần khí của mình.
Lâm Phàm không nói gì, hắn tiếp tục phóng ra những luồng dao động, mỗi luồng đều khớp với tần số mà hệ thống đã chỉ ra. Cuối cùng, một luồng sóng xung kích mạnh mẽ được phát ra từ Lâm Phàm, xuyên thẳng vào trung tâm của Viêm Dương Thần Chung.
“Keng!!!!” Tiếng chuông vang lên lần nữa, nhưng lần này không phải là tiếng chuông uy nghiêm, mà là một tiếng kêu thê lương, như một sinh vật đang bị tra tấn. Viêm Dương Thần Chung rung chuyển kịch liệt, ánh sáng rực rỡ của nó bắt đầu chớp tắt, và một vết nứt nhỏ xuất hiện ở giữa thân chuông.
“Không thể nào!” Thần Hoàng Viêm Dương kinh hãi kêu lên. Hắn cảm thấy mối liên kết với Viêm Dương Thần Chung đang bị suy yếu, thậm chí bị cắt đứt một phần.
Từ vết nứt đó, một tia sáng màu tím nhạt thoát ra, bay thẳng về phía Lâm Phàm. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm. Mảnh vỡ đó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một luồng năng lượng thuần túy, ẩn chứa một sức sống nguyên bản.
Mảnh vỡ Thiên Đạo bay vào cơ thể Lâm Phàm, và ngay lập tức, một luồng sức mạnh khổng lồ bùng nổ trong hắn. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về như thác lũ, những hình ảnh về sự hy sinh vĩ đại, về Vũ Trụ Nguyên Thủy, về sự kinh hoàng của Hư Vô Thôn Phệ Giả hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội, đạt đến một cảnh giới mới, cảm giác như hắn có thể điều khiển pháp tắc của Thần Giới chỉ bằng một ý niệm.
Viêm Dương Thần Chung mất đi mảnh vỡ Thiên Đạo, ánh sáng rực rỡ của nó mờ đi nhanh chóng, rơi xuống đất, trở thành một món thần khí bình thường, dù vẫn mạnh mẽ, nhưng không còn uy lực trấn áp vạn vật như trước.
Thần Hoàng Viêm Dương nhìn Viêm Dương Thần Chung đã suy yếu, rồi lại nhìn Lâm Phàm, người đang tỏa ra khí tức Thiên Đạo hùng vĩ. Hắn không còn chút nghi ngờ nào nữa. Những lời của Lâm Phàm, về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, tất cả đều là sự thật.
“Ngươi… ngươi thực sự là… Thiên Đạo tái sinh?” Giọng Thần Hoàng Viêm Dương run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào.
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. “Ta đang trên con đường đó. Thần Hoàng Viêm Dương, mối đe dọa không chỉ là truyền thuyết. Nó đang đến. Và ta cần tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo để chống lại nó.”
Thần Hoàng Viêm Dương cúi đầu, thần sắc phức tạp. Hắn vừa mất đi bảo vật tối thượng, nhưng lại được chứng kiến một sự thật kinh hoàng và một hy vọng mới. “Ta… ta tin ngươi. Nếu có bất cứ điều gì cần đến Viêm Dương Tộc ta, Lâm Phàm, ngươi cứ việc ra lệnh.”
Lâm Phàm gật đầu, không nói gì thêm. Hắn xoay người, bước ra khỏi Thần Hoàng Điện. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo uy năng của Thiên Đạo, khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Thần Giới còn vô số mảnh vỡ Thiên Đạo khác đang chờ hắn thu hồi. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và mỗi bước đi đều mang trọng trách cứu vãn đa vũ trụ.
Với sức mạnh mới có được, Lâm Phàm cảm thấy mình đã tiến thêm một bước lớn trên con đường trở thành Thiên Đạo mới. Tuy nhiên, áp lực cũng đè nặng lên vai hắn. Ký ức về sự hủy diệt của Vũ Trụ Nguyên Thủy vẫn còn quá rõ ràng, nhắc nhở hắn về sự khủng khiếp của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn phải nhanh hơn, mạnh hơn, trước khi quá muộn.
Rời khỏi Viêm Dương Tộc, Lâm Phàm hướng tầm mắt về phương xa, nơi có những luồng khí tức mảnh vỡ Thiên Đạo khác đang ẩn giấu, tại những nơi hiểm địa, dưới sự bảo vệ của những cường giả không kém phần mạnh mẽ. Mỗi cuộc đối đầu sẽ là một thử thách, một bước tiến, nhưng hắn không hề nao núng. Vì sứ mệnh của hắn, là tái tạo Thiên Đạo, là cứu lấy vạn vật.