Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 457
Vô số dãy núi sừng sững, cao vút chạm tới tầng mây, tạo thành một vành đai bảo vệ tự nhiên cho một vùng đất cấm ở trung tâm Thần Giới. Tại nơi sâu thẳm nhất của vành đai này, một ngọn thần sơn cô độc, được gọi là Lôi Minh Sơn, vươn thẳng lên trời, đỉnh núi quanh năm bao phủ bởi những cuộn mây sấm sét cuồng bạo. Đây chính là Lôi Minh Thần Điện, thánh địa của Lôi Minh Thần Vương, một cường giả có uy danh lừng lẫy khắp Thần Giới, nổi tiếng với Lôi Pháp vô song và tính cách kiêu ngạo.
Lâm Phàm đứng trước cổng Thần Điện, một cánh cổng khổng lồ được tạc từ đá thần linh màu xám tro, bề mặt khắc đầy những phù văn lôi điện cổ xưa đang nhấp nháy ánh sáng xanh tím. Từng tia sét nhỏ liên tục bắn ra từ những phù văn đó, tạo thành một hàng rào phòng ngự tự nhiên, đủ để xé nát bất kỳ Chân Thần nào dám tùy tiện xông vào. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt nhưng kiên cố, ẩn sâu bên trong Lôi Minh Thần Điện – đó chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo, đang được phong ấn trong một Thần Khí tối thượng.
“Lôi Minh Thần Vương, Lâm Phàm cầu kiến!” Hắn cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng mang theo một uy áp vô hình, xuyên qua tầng tầng sấm sét, vọng vào sâu bên trong Thần Điện.
Một lát sau, cánh cổng đá thần linh từ từ mở ra, lộ ra một con đường lát đá dẫn vào. Hai hàng Thần vệ, thân mặc áo giáp lôi điện, tay cầm trường thương bằng hợp kim thần bí, đứng nghiêm trang hai bên. Ánh mắt họ sắc lạnh, mang theo sự đề phòng rõ rệt. Phía cuối con đường, một bóng người cao lớn, vạm vỡ, toàn thân bao phủ trong ánh chớp xanh tím, chậm rãi bước ra. Đó chính là Lôi Minh Thần Vương.
Thần Vương khoác trên mình bộ thần bào màu tím sẫm, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt như chứa đựng cả biển lôi đình. Hắn nhìn Lâm Phàm với vẻ khinh thường, tựa như đang nhìn một con kiến hôi dám cả gan bước vào lãnh địa của mình.
“Ngươi chính là Lâm Phàm? Một Tân Thần từ hạ giới, lại dám xông vào Lôi Minh Thần Điện của bổn vương? Gan lớn thật!” Giọng nói của Lôi Minh Thần Vương vang vọng như sấm rền, chấn động cả không gian.
Lâm Phàm bình thản đáp: “Lâm Phàm đến đây không phải để gây sự, mà là có một chuyện quan trọng cần Thần Vương hỗ trợ. Thiên Đạo đang suy yếu, vũ trụ đứng trước nguy cơ bị Hư Vô Thôn Phệ Giả xâm chiếm. Ta cần thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo để tái tạo trật tự.”
Lôi Minh Thần Vương bật cười ha hả, tiếng cười như sấm nổ: “Thiên Đạo suy yếu? Hư Vô Thôn Phệ Giả? Những chuyện hoang đường đó có liên quan gì đến bổn vương? Ngươi là muốn mượn cớ để cướp đi Lôi Thần Trấn Giới Ấn của ta sao? Nằm mơ đi!” Hắn chỉ tay vào Lâm Phàm, một tia sét chói lòa bắn ra, trực chỉ mi tâm hắn.
Lâm Phàm không hề né tránh, chỉ khẽ phẩy tay. Tia sét mạnh mẽ kia lập tức tan biến vào hư không, không để lại dấu vết. Lôi Minh Thần Vương hơi sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy.
“Lôi Minh Thần Vương, ta không có ý định cướp đoạt. Mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn chứa trong Lôi Thần Trấn Giới Ấn của ngươi là một phần quan trọng để cứu vãn vũ trụ. Nó không phải của riêng ngươi, mà là của tất cả sinh linh.” Lâm Phàm kiên nhẫn giải thích.
“Ha! Ngươi nói hay thật! Nếu ngươi có bản lĩnh, hãy tự mình lấy đi! Nhưng nếu không được, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã dám đặt chân lên Lôi Minh Sơn này!” Lôi Minh Thần Vương gầm lên, toàn thân bùng nổ năng lượng lôi đình. Hắn không tin vào những lời Lâm Phàm nói, chỉ xem đó là lời lẽ ngụy biện của kẻ muốn chiếm đoạt bảo vật.
Không nói thêm lời nào, Lôi Minh Thần Vương vung tay, một đạo lôi quang màu tím thẫm từ trên trời giáng xuống, biến thành một con Lôi Long khổng lồ, gầm thét lao về phía Lâm Phàm. Con Lôi Long mang theo sức mạnh hủy diệt, đủ để san phẳng một dãy núi.
Lâm Phàm vẫn đứng yên, ánh mắt thâm thúy. Trong khoảnh khắc Lôi Long lao đến, hệ thống Thiên Đạo trong hắn đã tự động kích hoạt. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” hoạt động hết công suất, quét qua con Lôi Long, rồi đến chính Lôi Minh Thần Vương và cả Lôi Thần Trấn Giới Ấn.
Hắn không chỉ phân tích được cấu trúc năng lượng của Lôi Long, mà còn cả bản chất Lôi Pháp của Lôi Minh Thần Vương, thậm chí là những điểm yếu tiềm tàng trong thần thông của hắn. Lôi Minh Thần Vương mạnh mẽ, nhưng Lôi Pháp của hắn thiên về sự cuồng bạo, hủy diệt, thiếu đi sự tinh tế và linh hoạt. Đặc biệt, Lôi Thần Trấn Giới Ấn, dù phong ấn một mảnh Thiên Đạo, nhưng lại không hoàn toàn dung hợp với nó, khiến năng lượng của nó có phần tạp loạn, không hoàn toàn được điều khiển một cách hoàn mỹ.
Khi Lôi Long chỉ còn cách Lâm Phàm vài trượng, hắn mới động. Một đạo thủ ấn phức tạp được kết thành trong chớp mắt. Không phải công pháp lôi đình, cũng không phải công pháp phòng ngự. Thay vào đó, một vòng xoáy hư không nhỏ bé đột ngột xuất hiện trước mặt hắn. Vòng xoáy này không mang theo sức hút hay đẩy lùi rõ rệt, nhưng nó bóp méo không gian xung quanh một cách tinh vi.
Con Lôi Long hung hãn đâm vào vòng xoáy. Thay vì bị hấp thu hay phản lại, nó bắt đầu biến dạng. Từng tia sét cấu thành Lôi Long trở nên rối loạn, mất đi sự liên kết, rồi tan rã thành vô số hạt năng lượng lôi đình nhỏ bé, hoàn toàn vô hại, tiêu tán vào không khí.
Lôi Minh Thần Vương trợn tròn mắt. Hắn chưa từng thấy ai có thể hóa giải Lôi Long của mình một cách dễ dàng và kỳ lạ đến vậy. Đây không phải là đối kháng, mà là “phân giải” hoàn toàn.
“Ngươi đã làm gì?” Lôi Minh Thần Vương gầm lên, không còn vẻ khinh thường mà thay vào đó là sự cảnh giác tối đa.
Lâm Phàm mỉm cười: “Ta chỉ đang phân tích và tối ưu hóa pháp tắc lôi đình của ngươi mà thôi. Lôi Pháp của ngươi mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự cân bằng âm dương, sự hài hòa của vạn vật. Nó quá cứng rắn, dễ bị bẻ gãy từ bên trong.”
Nói đoạn, Lâm Phàm không đợi Lôi Minh Thần Vương phản ứng, chủ động ra tay. Hắn vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm về phía Lôi Minh Thần Vương. Không có lôi quang chói mắt, không có thần lực bùng nổ. Chỉ là một điểm sáng nhỏ xíu, mang theo một loại pháp tắc cực kỳ tinh thuần, vượt xa hiểu biết của Thần Giới, mà chính là những gì hắn học được từ việc “tiến hóa” các mảnh vỡ Thiên Đạo.
Lôi Minh Thần Vương cảm thấy một mối nguy hiểm cực lớn. Hắn lập tức triệu hồi Lôi Thần Trấn Giới Ấn. Một viên ấn ngọc màu tím, khắc hình lôi thần cầm búa, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, phóng ra hàng tỷ tia sét, tạo thành một lá chắn lôi đình dày đặc, bao phủ toàn thân.
Điểm sáng của Lâm Phàm chạm vào lá chắn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm kịch liệt. Thay vào đó, như băng tuyết gặp nắng hè, lá chắn lôi đình bắt đầu tan chảy. Không phải bị phá hủy, mà là bị “hòa tan”, bị “chuyển hóa”. Từng tia sét, từng hạt năng lượng lôi đình trong lá chắn đều bị tinh luyện, thuần hóa, rồi biến thành một dòng năng lượng vô cùng ôn hòa, trôi chảy vào cơ thể Lâm Phàm.
Lôi Minh Thần Vương hoảng sợ tột độ. Hắn cảm thấy thần lực của mình đang bị hút đi một cách kỳ lạ, mà chính Lôi Thần Trấn Giới Ấn cũng đang run rẩy, dường như không còn tuân theo sự điều khiển của hắn nữa.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn thốt lên, giọng nói run rẩy. Hắn đã hiểu, kẻ trước mặt không phải là Tân Thần bình thường, mà là một tồn tại vượt xa mọi cảnh giới mà hắn từng biết.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn bước thêm một bước. Dưới chân hắn, từng đạo pháp tắc lôi đình của Lôi Minh Sơn bắt đầu bị hắn kiểm soát. Những tia sét trên đỉnh núi bỗng nhiên quay đầu, không tấn công Lâm Phàm mà lại hướng về phía Lôi Minh Thần Vương.
Lôi Minh Thần Vương bị chính lôi đình của mình tấn công, tuy không gây tổn thương lớn, nhưng lại khiến hắn trở nên yếu thế. Hắn cố gắng giãy dụa, nhưng Lôi Thần Trấn Giới Ấn trên đỉnh đầu đã bị điểm sáng của Lâm Phàm hoàn toàn bao phủ. Ánh sáng tím của viên ấn dần dần biến đổi, trở nên trong suốt, rồi phát ra một vầng sáng lung linh, không còn vẻ cuồng bạo của lôi đình nữa.
Lâm Phàm vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy Lôi Thần Trấn Giới Ấn. Khi bàn tay hắn chạm vào viên ấn, một luồng ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn. Đó là những mảnh vỡ về thuở sơ khai của vũ trụ, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự ra đời của các pháp tắc và sự tồn tại của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Lôi Minh Thần Vương nhìn viên ấn trôi vào tay Lâm Phàm mà không thể làm gì. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với viên ấn bị cắt đứt, và một cảm giác trống rỗng bao trùm. Tuy nhiên, cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết hơn, một sự bình yên lạ thường đang tràn ngập Thần Giới, xoa dịu sự cuồng bạo trong Lôi Pháp của hắn.
“Lôi Minh Thần Vương, ngươi không cần phải lo lắng. Ta sẽ không hủy đi Lôi Thần Trấn Giới Ấn của ngươi. Ta chỉ lấy đi mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong nó, và ta sẽ trả lại cho ngươi một viên ấn được tinh luyện, hoàn mỹ hơn, phù hợp với bản chất của ngươi hơn.” Lâm Phàm khẽ nói.
Hắn bắt đầu hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo từ viên ấn. Quá trình này không gây đau đớn, mà như một dòng suối mát lành chảy vào linh hồn hắn. Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn, sức mạnh của hắn cũng tăng vọt, đạt đến một cảnh giới mà ngay cả các Thần Hoàng cũng phải run sợ.
Sau khi mảnh vỡ Thiên Đạo hoàn toàn được hấp thu, Lâm Phàm trả lại Lôi Thần Trấn Giới Ấn cho Lôi Minh Thần Vương. Viên ấn giờ đây không còn vẻ cuồng bạo, mà ánh sáng tím của nó trở nên dịu nhẹ, ẩn chứa sự thâm sâu của pháp tắc lôi đình, mạnh mẽ mà lại cân bằng hơn.
Lôi Minh Thần Vương tiếp nhận viên ấn, cảm nhận sự thay đổi kinh ngạc. Lôi Pháp của hắn bỗng trở nên tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn mà lại dễ điều khiển hơn gấp bội. Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm, ánh mắt không còn sự kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự kính phục tột độ.
“Ta… ta đã sai rồi. Ngươi quả nhiên không phải kẻ phàm tục. Cảm ơn ngươi, Lâm Phàm, đã chỉ cho ta thấy con đường chân chính của Lôi Pháp.” Lôi Minh Thần Vương cúi đầu, một hành động mà hắn chưa từng làm với bất kỳ ai trong Thần Giới.
Lâm Phàm gật đầu: “Thần Giới đang đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn những gì ngươi tưởng tượng. Nếu ngươi tin ta, hãy chuẩn bị. Sẽ có một ngày, chúng ta cần liên thủ.”
Nói rồi, Lâm Phàm xoay người, bước đi. Bóng dáng hắn dần tan biến vào những tầng mây sấm sét của Lôi Minh Sơn. Lôi Minh Thần Vương đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dấy lên những làn sóng suy nghĩ. Một Tân Thần từ hạ giới, lại có thể khiến hắn, một Thần Vương kiêu ngạo, phải tâm phục khẩu phục. Hắn bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về những lời Lâm Phàm nói, về Thiên Đạo suy yếu và Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn biết, Thần Giới sắp tới sẽ không còn yên bình nữa.
Còn Lâm Phàm, hắn tiếp tục hành trình, sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo ngày càng hoàn thiện, bước chân hắn vững chãi hơn trên con đường thu thập các mảnh vỡ còn lại, tiến gần hơn đến bí mật cuối cùng của vũ trụ.